Chương 118
Anh D rút điện thoại ra, nửa phút sau mình nhận được tin nhắn của anh: "Anh đi wc 30s thì chú ra nhà wc" - "ok anh".
Tí nữa thì mình bật cười thành tiếng, ngồi ngay gần nhau mà cũng phải nhắn tin! Nhưng đúng là phải ở vị trí của anh, lúc nào cũng trong tư thế phải đề phòng thì mới hiểu được, mỗi khi ra ngoài là đều phải nhìn trước nhìn sau, ăn nói thì cẩn trọng, không bao giờ nói chuyện gì cụ thể mà luôn luôn nói nước đôi - cách nói cực kì an toàn của người làm kinh doanh và làm lãnh đạo, chỉ trừ những chuyện về V-pop hay bóng banh thì chém gió thoải mái!
Sau khi Phương về thì anh D cũng vào nhà WC luôn, canh me khoảng 1 phút sau mình cũng nháy Phương và vào WC theo anh ấy. Rút từ trong túi ra một cái usb anh ấy kín đáo đưa cho mình:
- Cầm đưa cho Phương, hai đứa nhớ chỉ dùng để dọa thôi, xong việc thì xóa đi.
- Em cảm ơn. Cái này, em khó nghĩ quá...
- Thực ra nó cũng chẳng phải cái gì ghê gớm đâu, nhưng quy định nó thế, đừng đưa ra ngoài là được.
- Chúng em cảm ơn anh nhiều.
- Ơn huệ gì, mày cứ vẽ, đúng mấy thằng giáo viên cứ thích văn hoa!
Chào ra về, mình vẫn suy nghĩ mãi về những lời nói của anh - một người đàn ông chính trực và rất lạc quan. Không biết khi ở trong hoàn cảnh của anh mình có gắng gượng được như thế không? Anh cũng là con một, cũng vợ đẹp, nhưng lại bị tước đi cái quyền làm cha - một vết nứt nhỏ trên viên pha lê đã làm mất đi cái hoàn hảo của nó. Theo lời Phương kể thì chị vợ anh đã luôn ở bên cạnh anh từ khi anh còn trắng tay đến bây giờ, thật là một tình yêu đáng ngưỡng mộ. Hy vọng.
Từ lúc chào ra về, hình như Phương vẫn chưa biết là anh D đã phát hiện ra hai đứa đóng kịch nên vừa trèo lên xe đã quàng tay qua eo mình như một thói quen, còn dựa đầu vào vai, ngồi sát sàn sạt và ôm chặt cứng. Có điều là đạo diễn đã hô "cắt!" từ lâu lắm rồi mà diễn viên vẫn chưa thôi, chắc nhập tâm với vai diễn quá.
- Anh ấy đi xa lắm rồi, không phải diễn nữa đâu.
- Giờ không phải là diễn nữa, ngố. Mà ông có biết là anh ấy phát hiện ra mình diễn không?
- Bà cũng biết à?
- Thế hóa ra là ông cũng biết hở? Thông minh ghê.
- Cái kiểu nửa nạc nửa mỡ của mình sao mà che được mắt ông ấy. Ngu ngơ ông ấy đã không làm giám đốc!.
- Hiiii, tôi cũng nghĩ thế. Nhưng mà không sao, miễn sao anh ấy thương mình là được!
- ..................
Bỗng dưng Phương ôm mình chặt hơn, nhoài người về đằng trước thì thầm cái gì đó vào tai mình mà mình nghe không rõ, rồi lại quay ra dựa đầu vào lưng. Hành động rất khó hiểu.
- Gì đó? Kiến cắn hả?
- Cường,....... hình như Chúc vừa đi ngược chiều với mình!
- ..................
- Thế à? Kệ! Nhọc hơi nghĩ ngợi. Cứ để tôi là thằng đểu đi. Trước sau gì thì khi biết sự thật Chúc cũng làm thôi, chỉ là vấn đề thời gian. Tính Chúc tôi lạ gì.
- .............
- Mà bà làm thế là có ý gì?
- Khẳng định chủ quyền!
- Bà đổ thêm dầu vào lửa đấy biết không? Hôm qua vừa nhẹ nhàng được chút với Chúc.
- Chúc Chúc cái gì?!! Giờ tôi cho nó không còn tí hy vọng nào luôn, định cướp của chị à? Mơ đi.
- Ghê gớm quá đấy, giờ còn ai cướp được nữa!
- Ai biết được! Của tôi tôi cứ phải giữ đã, ai động vào tôi cắt tiết! - Phương đưa tay lên quẹt ngang cổ mình minh họa.
- Cắt tiết tôi luôn hả?
- Uhmm, cắt cả đôi luôn. Hiiiii. Xong tôi cũng đi luôn...
.................
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay