Chương 135
Đúng là trẻ con. Được có vài phút đã cuống cả lên rồi.
Mình cố tình để thế để được đọc tin nhắn của Phương nhiều hơn thôi! Vừa đọc tin nhắn vừa tưởng tượng cái mặt Phương đang nghệt ra mà không nhịn được cười :big_smile:. Giả vờ làm cao thế chứ có lúc nào mình rời được cái điện thoại đâu!
Suy nghĩ mãi về chuyện có đón Phương không, cuối cùng mình bất chấp, đi đón. Của mình mình đón, chẳng mướn thằng nào hết! Khoác cái áo mưa giống kiểu mấy ông xe ôm, mình đứng nép sát vào gốc cây đứng chờ Phương.
3 người kia và Phương đang đi ra, 2 vợ chồng kia lên xe và chào đi trước còn lại em và ông kia. 2 người nói gì với nhau thì phải, chắc thằng cu kia muốn đưa Phương về đây mà, còn tay Phương thì cúi cúi bấm điện thoại - đang gọi mình, vì điện thoại rung nãy giờ.
Cũng định để nó đưa về cho trọn vẹn cuộc tình rồi đấy, nhưng tránh đêm dài lắm mộng nên thôi thì em xin lỗi anh! :sogood:
Phóng xe ra chỗ Phương, vừa đi vừa ngắm lại cái hình dáng của mình: áo mưa bụi bụi, quần ngố, dép tổ ong, wave ghẻ - hoàn cảnh không thể tả nổi! Thế này có khi còn không bằng các bác xe ôm ý chứ, giờ các bác ấy có đồng phục hết rồi.
Từ từ tiến lại gần vẫn thấy thằng kia đang nài nỉ “tối thế này em đứng đây anh không yên tâm!” – cũng manly đấy chứ nhỉ.
- Xe ôm không cháu ơi?
- Không đi đâu ông ơi, có xe đây sao phải đi xe ôm! :canny:– giọng thằng kia.
Giờ mới nhận ra nó, chẳng ai xa lạ, thằng Hiếu bạn học cấp 3 của mình. Không ngờ là thành phố này nhỏ thế, em chồng của bà phó phòng Phương lại là bạn học của mình. Thằng này cấp 3 mình suýt phang cái ô vào người nó thì chưa kịp đến nơi nó đã rơm rớm rồi, làm mình tối hôm ấy phải nghe “dân ca” của mẹ nó qua điện thoại. Giờ thằng này cũng được bố mẹ lo cho vào ngân hàng HSBC rồi, cơ to chứ không phải nhỏ.
Phương nhận ra giọng mình, mắt em sáng lên ngay. Phương quay sang thằng Hiếu chào rồi nhảy luôn lên xe, mặc kệ thằng kia đang ú ớ.
- Em về trước nhé, cảm ơn anh!
................
- Đi đâu cháu ơi?
- Cho cháu về nhà bác đi. :sexy:
- Cho bác xin 3 chục.
- Cháu không mang tiền, cháu ôm thay tiền được không?
- Được. Xe ôm mà cháu. Hề hề.
Phương tháo cho mình cái khẩu trang che mặt nãy giờ, cởi cả cái áo mưa bẩn bẩn ra luôn. Đang loay hoay thì thấy bóng xe SH vọt qua làm xe mình loạng choạng, thằng Hiếu quay lại nhìn mình và .....cười khẩy.
Kệ nó.
Xe ôm vẫn đèo khách phóng vi vu trên đường, vừa đi vừa cười nói giòn tan.
Bác xe ôm ngước nhìn lên theo tay cô gái. Trăng sáng quá, hôm nay rằm mà.
..................
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay