Chương 134
Từ chối hết mọi lời mời, 2 đứa chui vào trong 1 cái hốc sát cổng vòm và gọi 1 nồi “lẩu kem”. Đúng nghĩa 1 nồi như nồi lẩu luôn, chia làm các ngăn, đủ các loại kem. Mình há hốc mồm vì nó.....nhiều quá, làm sao ăn cho nổi?. Thế nhưng chỉ trong vòng chưa đến nửa tiếng là 95% chỗ ấy vào bụng nàng kia rồi, kinh khủng :sweat:. Mình chẳng bao giờ ăn kem nên chỉ ngồi chơi làm thú cưng, thi thoảng được “mớm” cho 1 miếng. Ngại. Bao nhiêu người quen ở đây, nhưng bị ăn đạp với giẵm vào chân nhiều quá nên cũng phải há miệng ra cố nuốt, may sao là nàng cũng hiểu ý làm kín đáo. Mất vệ sinh, mình không thích cái kiểu này.
- Nhiều em sinh viên biết ghê nhỉ? :canny:– Phương bấu vào eo mình.
- Lượn trên trường chúng nó chẳng biết!
- Rồi có cua dính em nào chưa?
- Rồi, có em khoa Marketing bên cạnh đây thây.
Lặng im một lúc..............
- Phương này, tối đi ăn với tôi nhé.
- Sao trịnh trọng thế? Có chuyện gì muốn nói à? – mình giật mình, chả lẽ Phương đánh hơi thấy à?
- Có gì đâu, lĩnh lương rủ bà đi ăn.
Mình định sẽ tỏ tình luôn trong tối nay. Tự thấy là tình cảm 2 đứa cũng xác định rõ ràng rồi, tránh đêm dài lắm mộng chi bằng cứ tỏ tình, giữ Phương danh chính ngôn thuận ở bên cạnh, tiện về ra mắt bố mẹ biết đường mà giới thiệu nữa. Có điều là quà cáp chuẩn bị rồi chả lẽ giờ lại về nhà lấy thì không hay lắm, ăn mặc cũng bẩn thỉu hôi hám, đi cả ngày trời rồi. Đang khó nghĩ chưa biết làm thế nào thì mình được Phương trợ giúp ngay:
- Ừ, nhưng về sớm nhé, tối nay tôi có hẹn với chị bạn.
- Chị nào? – giọng mình nghe chán nản.
- Chị cùng làm, phó phòng.
- Giới thiệu à?
- Sao ông biết? Tôi không muốn đi nhưng ngại chị ấy quá, cứ bảo đi cùng vợ chồng chị ấy.
- Và bạn của chồng?
- Không, em chồng.
- Ừ, thế đi ăn xong về còn đi.
Mình chẳng buồn nói gì nữa, dự định của mình thế là đi tong! Phương đã có lịch vậy thì mình cũng chẳng ép buộc làm gì. Biết là chỉ cần nói vài câu thì em sẽ hủy cuộc hẹn kia thôi, nhưng mình cũng hiểu đó còn là quan hệ của Phương nữa. Phương còn phải sống và tồn tại trong cái môi trường đó, cần công việc, cần đồng nghiệp. Cuộc sống đâu chỉ có tình yêu?
Riêng chuyện này mình hoàn toàn tin tưởng vào em, có điều buồn thì vẫn cứ phải buồn. Ngồi ăn với Phương mà mình cũng không giấu được sự thất vọng trên khuôn mặt. Không khí khá là trầm lắng, thỉnh thoảng mới thấy Phương hỏi han vài câu, mình trả lời nhát gừng cho xong. Cũng cố cười cho Phương vui nhưng càng cố càng giống thằng hề. :sosad:
Bất chợt Phương cầm điện thoại lên định làm gì đó. Mình giật lại rất nhanh.
- Đưa đây, tôi nhắn tin cho chị ấy.
- Sao phải thế? Tại tôi à?
- Cứ căng thẳng thế này chẳng đáng, tôi khất cho xong.
- Tôi xin lỗi, tôi sẽ không thế nữa. Ăn đi.
Nói vậy nhưng có làm được vậy đâu?! Thằng ngốc cũng nhận ra mình đang thế nào.
Đến cuối buổi mình đứng dậy trả tiền thì Phương chạy lại tranh để trả. Chả biết ở đâu cái kiểu ấy nữa? tiền thì ai chả thế, huống hồ giờ đâu có bằng mình mà cứ thích tranh chọe? Quên không kể, thời gian này mình bắt đầu đi dạy thêm tuần vài buổi tối cho mấy đứa nhỏ thi Đại học, cũng được gần triệu 1 tuần, cộng thêm tiền dự án, thí nghiệm này nọ tổng cũng được 10 triệu/tháng, với thằng mới ra trường vậy là cũng tốt lắm rồi, mỗi tội cực kì mệt mỏi, chẳng có thời gian thở. Thôi thì cứ phải cày thôi :nosebleed:
Nhưng vẫn đề tiền chỉ là phụ thôi, cái chính là bức bối trong mình nó cứ lớn dần lên suốt buổi, giờ em lại còn lăng xăng trả tiền làm mình nghĩ là em “ra vẻ” nên càng khó chịu hơn. Quay sang Phương, mình dành cho em ánh mắt vô hồn và chẳng nói thêm lời nào. Phương rụt tay lại, nhìn mình 1s rồi đi ra xe ngồi....khóc. Đúng là mình lại không phải với Phương, em đâu có lỗi gì!
- Ngồi dịch vào đây :sexy: – mình xuống nước với Phương
Phương xụt xịt nãy giờ. Dạo này cứ động tí là lại làm cho Phương khóc, chẳng biết lúc yêu nhau còn làm tổn thương nhau thế nào nữa! Tính mình cứ thỉnh thoảng lại bốc hỏa lên, mỗi lần thế là Phương lại tủi thân.
- Đã bảo là để từ chối từ nãy còn không cho! Cáu cái gì. :canny:
- Ngồi dịch vào đây, ôm vào đi.
- Ôm làm cái gì??? thích thì bắt ôm, không thích thì nhìn người ta như quân thù thế à?
- Ôm vào đã nói sau – mình kéo người Phương vào luôn, mặc kệ cho giãy dụa.
- Tôi ích kỉ, tôi không hiểu chuyện, xin lỗi. Giờ không làm cho Phương khóc nữa! Tôi hứa. Nhé!
- Vấn đề không phải là ích kỉ, không ích kỉ thì không phải là ông. Cái gì mà chẳng phải theo ý ông! Nhưng có gì thì nói ra, đừng có giả vờ rồi hành hạ người ta kiểu ấy.
- Rồi, tôi xin lỗi. Thế tối nay cho đi với trai xong về bù cho tôi nhé!
- Chả đi với ai nữa, về ngủ. :cry:
May quá là Phương là người mau nước mắt nhưng cũng dễ dỗ, chỉ cần nói nhẹ nhàng, thủ thỉ là Phương lại dịu xuống ngay. Tự nhủ đây sẽ là lần cuối mình còn thái độ kiểu đó với Phương, cái gì cũng có giới hạn của nó. Mình được Phương yêu chiều nhiều quá rồi, cứ cái gì cũng nhất nhất làm theo mình, đến lúc Phương chẳng còn là Phương nữa, lúc ấy thì có khi lại chán nhau.
Đưa Phương về nhà để chuẩn bị “đi khách”, xong mình cũng phóng về nhà luôn. Chả hiểu sao nàng còn bắt mình đưa đến tận nơi nữa? Dù gì thì cũng là cuộc gặp mặt giới thiệu, thế mà mặt mình lại lù lù đưa đến đấy như để đánh dấu chủ quyền thì còn ra thể thống gì nữa? Mình kiên quyết đi về, để tí nữa cho thằng ku kia nó đến đón. Thế là lại dỗi, lại ngúng nguẩy đi vào đóng cửa cái “rầm”, sau nghĩ thế nào lại thò cổ ra rít lên “10h không cần phải đón tôi!” xong lại đóng cửa “rầm” một cái nữa.
Mình yêu Phương vì mấy cái nhỏ nhặt như thế đấy. :sogood:
Đang nằm nhà viết nhật kí hàng ngày thì thấy tin nhắn đến của Phương:
- Đến nơi rồi, ôi zai đẹp trai lắm nhá.
- Thích nhỉ? Biết thế mình cũng ra xem – mình reply.
Một lúc sau............ lại tin nhắn đến, phiền quá :nosebleed:
- Anh ấy hỏi là sao ngồi nói chuyện mà nhìn điện thoại nhiều thế? Có nên bảo là bạn trai nhắn tin không nhỉ?
- Không nên. Bảo chồng em nhắn về cho con bú.
- =))) Nhắn với thằng bé đòi bú tí thì có.
- Bó tay với bà. Thôi ngồi nói chuyện tí đi, mất lịch sự quá.
Lần thứ 3.................
- Hay là nhận lời nhỉ? Anh này đẹp trai quá tiếc lắm.
- ........
- Này? Đâu rồi?
- Ngủ rồi.
- Ngủ gì? Tí còn đi đón tôi đấy.
Phương is calling...... mình tắt đi.
- Này? Đang làm gì đấy hả?
- Đang ngủ, phiền quá!
- Đừng hối hận!
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay