Chương 145
Phương vừa chợp mắt được một chút thì đã nghe thấy giọng mấy thằng bạn ầm ầm ngoài cửa:
- Có cho bọn tao ăn không đấy? Giờ còn ngồi ôm nhau!
- Suỵt, bé mồm thôi, Phương vừa ngủ.
Chẳng kịp nữa, Phương đã dụi mắt ngồi dậy rồi chẳng nói chẳng rằng chạy vụt vào bếp, để lại đằng sau là tiếng cười trêu chọc của lũ bạn mình.
- Anh chị tình cảm gớm – thằng Dũng bắt đầu.
- Phương sao mày đến sớm thế? À à à – tiếng bé Trang. Chắc giờ Trang đã hiểu.
- Thế chúng mày có gì với nhau hả?....bla bla bla
Mọi người chưa ai biết mình và Phương “có gì” với nhau, chí ít là biết mình cũng đã yêu Phương nên ai cũng bất ngờ khi thấy Phương đã ở nhà mình từ bao giờ. Chỉ có duy nhất thằng Dũng là không bất ngờ gì vì nó là quân sư cho cả 2 bên :smile:
Tội nghiệp Phương mới ngủ được tí đã phải dậy, mình nhìn mấy thằng bạn giặc bằng ánh mắt tóe lửa còn chúng nó nhởn nhơ như không. Hôm nay có cả bé Dương người yêu thằng Dũng, bé Trang bạn thân của Phương nữa.... Lâu lắm rồi mới có dịp tụ tập đông đủ cả nam lẫn nữ, từ lúc ra trường đi làm cũng khó có lúc nào được như hôm nay, cười nói rôm rả, có lẽ từ lúc gặp đến lúc chia tay nhau chẳng phút nào là ngưng cười đùa, đứa nào cũng tranh nhau nói đến khản cổ như mấy thằng bé con tranh giành đồ chơi.... mặc dù toàn 24, 25 tuổi hết rồi. Bạn bè là vậy, mỗi người một tính cách, chửi nhau đấy, nhưng lúc nào cần là có nhau.
Tụi con gái với Phương thì chui hết vào bếp còn mấy thằng thì lục lọi tìm rượu. Lần nào đến nhà chơi cũng mất một hũ của ông cụ! Mà dốt cái là toàn lấy mấy cái rượu “tráng dương bổ thận” của người già đem ra uống, không biết sau này nó có vấn đề gì với các thanh niên không!
Hôm nay là bữa liên hoan đầu tiên mà mình và Phương xuất hiện với tư cách người yêu của nhau – tất nhiên là 2 đứa tự ngầm hiểu với nhau thôi. Chắc vì thế mà Phương e thẹn hơn, bình thường Phương đã hiền và ít nói, nhất là chỗ đông người rồi, hôm nay lại càng ít nói hơn nữa, cả buổi chỉ mỗi việc ngồi cạnh gắp và gắp, ai nói gì thì cười góp vui rồi lại .......gắp.
- Tôi sắp thành con lợn rồi, đừng gắp nữa, ăn đi.
- Ăn đê. Vỗ béo để thịt.
- Lợn này không ăn thua, phải lợn Úc cơ
- Im ngay không? Lúc ấy đừng có khóc...
.................
- Hai đứa kia không ăn ngồi chim chuột nhau! :canny:
- Blablabla
- Kệ bọn tao.
- Tao mời cả 2 đứa mày 1 chén nào – thằng Dũng cất tiếng. Trước giờ nó vẫn là thằng kín tiếng, không nói gì nếu không chắc chắn, nên lần này thấy nó nói thế cả lũ đoán biết được ngay tính chất nghiêm trọng của “mối quan hệ”.
- Thôi tao uống thôi, Phương nâng được rồi.
- Không, đều phải uống, ít cũng được!
- Thế để thế này – Phương cầm chén mình rồi chút cả 2 chén vào nhau – giờ tao với Cường uống chung chén này, cảm ơn mày nhiều! :surrender: – cả lũ trố mắt nhìn. Mọi người quen với hình ảnh Phương dịu dàng hơn là một người chủ động và mạnh bạo như lúc này. Mình thì đã quen dần rồi, đỡ sốc hơn.
- Ok! Được lắm.
Hai đứa uống chung chén rượu trong tiếng trêu đùa, vỗ tay ầm ĩ của cả lũ, Phương thì mặt đỏ tưng bừng như mặt trời, chẳng biết vì rượu hay vì xấu hổ nữa. Chỉ biết sau đấy cả 2 cũng ngất ngư vì phải lần lượt nhận lời “chúc mừng” của bao nhiêu ông, bà bạn chí cốt, cứ như là đám cưới đến nơi rồi. :sogood:
Nhậu nhẹt xong cả lũ đi karaoke hò hét, nhảy múa. Mấy ông kễnh cứ phê phê là tiết mục thoát y bắt đầu, nhưng chỉ dám cởi trần khoe body tí thôi :embarrassed:. Đang đến đoạn cao trào, như thường lệ lại là bài tủ của mình gần 1 năm nay, chèn luôn vào trong tiếng phản đối rầm rầm của bọn bạn:
- Sau đây ca sĩ Wiliam Cường xin trình bày nhạc phẩm “Được tin em lấy chồng” – Cả lũ giờ lại bắt đầu hò hét, gõ bàn ầm ầm - trừ Phương. Liếc qua mình thấy hơi chột dạ rồi nhưng vẫn mặc kệ, cứ thế mình đắm chìm trong bài hát – những ca từ của đau buồn, hờn trách, và cả tủi phận... Men say đưa con người ta đến những hoài niệm của ngày cũ, những mất mát trong lòng nhau.
“Giờ em đi lấy chồng,
còn đâu mà trông ngóng,
đẹp duyên em với chồng
xây cuộc đời đầm ấm
để anh tan nát lòng...
Em ơi câu ước thề chưa phai
năm tháng nào bên ai?
chung bóng trăng soi.
..............
Người ơi nay hết rồi,
Tình duyên lìa hai lối
Giờ em đi với chồng
Anh về lòng tê tái
Lệ rơi trong tiếng cười....”:sosad:
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay