Chương 146

Chợt thấy sau lưng lành lạnh, mình quay lại thấy Phương đang dí 1 lon bia vào lưng. Quái lạ, sao dí vào lưng mà thấy toàn thân lạnh toát thế này! Hay là do sát khí? :sweat:
- Uống với tôi đi!
- Nốt bài nốt bài.
- Không, luôn đi! – Phương nhìn thẳng vào mắt mình, cái nhìn rất cuốn hút mà mình không thể nào thoát ra được, vừa khẩn cầu lại vừa ra lệnh.
- Ừ, tôi uống hết, bà tùy tâm!

Mình vừa uống vừa nhìn xem Phương uống thế nào, gì chứ bia thì với Phương không phải là vấn đề, em vẫn phải đi giao dịch tiếp khách nên mình chẳng lo. Quả thật, Phương uống ngon lành. Nhưng, bất chợt trong ánh đèn mờ ảo loang loáng mình nhận ra nơi 2 khóe mắt đang nhắm nghiền kia bắt đầu chảy ra những giọt nước long lanh.

Khóc. :pudency:
Lại chuyện gì thế không biết?

Mọi thứ dường như dừng hết cả lại, từ giây phút ấy mình chẳng còn quan tâm được đến gì đang diễn ra xung quanh nữa. Bao nhiêu suy nghĩ đều hướng về em. Tại mình à? Tại mình vẫn cứ cố bám lấy cái kí ức kia? Mình đã quá vô tâm không để ý gì đến suy nghĩ của Phương? Bao nhiêu câu hỏi cứ vây lấy mình.

Kí ức là thứ gì đó khó định nghĩa, mờ ảo, mong manh, mà càng cố nắm lấy thì nó càng xa tầm với. Mình chẳng hề có chút gì nhớ nhung những hoài niệm cũ, đơn giản chỉ là men say đưa đẩy, nhưng mình biết nó đã chạm đến tự ái của Phương. Rõ ràng chẳng người phụ nữ nào muốn chia sẻ người đàn ông của mình với bất kì ai khác, cho dù chỉ là một bóng hình thủa cũ.

Giật lon bia từ tay Phương, mình kéo em ra ngoài.
- Không! Để tôi uống hết đã. :sosad:
- Đi ra ngoài với tôi!
- Không! Kệ tôi!
- Đi ra với Cường – mình ghé sát mặt Phương khẽ thì thầm rồi 2 đứa lôi nhau ra ngoài. Lũ bạn thì nó chả thèm quan tâm, không có mình chúng nó càng đỡ mất lượt.

Định đưa Phương xuống quầy cafe tầng 1 thì vừa ra đến cầu thang Phương giật tay mình ra, ngồi xuống xụt xùi. Mình ngồi cạnh nhưng chẳng biết phải nói gì lúc này. Phương nhạy cảm quá, mới có vậy mà đã phải khóc rồi. Dù sao thì cũng là mình có lỗi, đành phải ngọt nhạt dỗ dành Phương vậy, không kế hoạch tỏ tình của mình ngày mai thành công cốc hết. :sweat:
- Sao mà khóc?
- ....Thích thì khóc. Bận gì đến ông?
- Có chuyện gì kể Cường nghe nào?

Lặng im 1 lúc cho Phương bình tĩnh lại, em mới cất tiếng:

- Có muốn nghe thật không? – Phương ngước mắt lên nhìn mình mà mắt vẫn long lanh nước mắt. :pudency:
- Có! – giọng mình run run.

Phương chầm chậm kể với giọng trầm buồn.

- ........1 đứa con gái thích thằng con trai, vì nhìn hay hay, lại hay chạy rông đá bóng, nhưng mà nó chẳng dám nói nên cứ để thế trôi đi, mỗi lần nhìn thấy người ấy đi cùng người con gái khác là nó lại thấy đau lắm, nhưng nó có là gì đâu, thổ lộ còn không dám thổ lộ cơ mà, cứ đi bên cạnh thế thôi....
- Kém nhỉ? :nosebleed:
- Có muốn nghe tiếp không? :canny: – Nàng nhìn mình giận dỗi, như kiểu phá hoại khung cảnh lãng mạn nàng đang cố tạo ra vậy
- Có, nhưng cho cầm tay cái đã. – Rồi mình khẽ cầm lấy tay Phương để vào tay mình. Nàng e lệ quay đi, không nói gì.
- Tiếp đi, Phương...
- ..........Cứ vui buồn theo người ta, lúc người ấy đau thì mình cũng thấy đau. Lúc bị phản bội thì mình vừa buồn, vừa thương, nhưng vừa thấy đáng đời! Có một chút hy vọng chen vào, hơi nhỏ nhen, nhưng không đành lòng nhìn người ấy đau đớn....hức hức hức.

- Như thế này là hết đau này!

Mình nói rồi xoay đầu Phương lại đối diện với mình, tiến lại gần rồi từ từ đưa môi mình dính chặt vào môi em luôn. Phương bất ngờ, mắt tròn xoe nhìn, rồi cũng chầm chậm nhắm tịt mắt lại. Nụ hôn đầu tiên của em, nàng vừa run vừa sợ, 2 tay để thẳng đơ, run lên bần bật...

Cứ để như thế rất lâu.
Lại thấy mặn, lại khóc, nhưng lần này là của cả 2 người! – hạnh phúc của mình đây chứ đâu? cứ chạy loanh quanh đi tìm trong khi ở đây có người yêu mình vô điều kiện, buồn vui cùng với mình, bên cạnh những khi mình chơi vơi, yếu đuối nhất. Những xúc cảm dần quay lại từ ngay lần đầu mình biết đến sự tồn tại của Phương và tình yêu em dành cho mình, chợt nhận ra mình có tình cảm với Phương lâu lắm rồi, nhưng chỉ vì cái suy nghĩ phải lấy Chúc mà mình cứ đè xuống, đè xuống thật sâu, để đến giờ vỡ òa cũng mạnh mẽ như cái cách nó bị giấu diếm..... Giờ thì không có gì phải che dấu nữa cả! mình cần Phương, thực sự cần Phương.

- Ư ư ưmm. Thôi bỏ ra đi – Phương đẩy mình ra.
- Phương!
- ........
- Anh yêu em, làm người yêu anh nhé?
- ....................
- Hức hức hức .....Oa oa oa oa – Phương chợt bật khóc nức nở
- Sao thế?? – Mình rút vội khăn tay đưa lên định chấm nước mắt cho Phương – thì nàng giằng lấy, vứt “toẹt” cái xuống đất rồi nhìn mình trân trân, ánh mắt rất hình sự – mình đơ luôn. Sao lại thế này? Có khi nào lại là quá muộn à?
- Anh cần người lấp chỗ trống đúng không??? :canny: Oa oa oa
..............................
- Phương nói gì lạ thế? Tôi có tình cảm với Phương lâu rồi mà, nhưng vì suy nghĩ sẽ phải lấy Chúc nên mới phải dằn lòng mình xuống thôi. Thời gian ở cạnh Phương tôi đã hiểu được Phương có ý nghĩa thế nào với mình. Tôi xin lỗi!

- Anh nói dối. Vừa mới chia tay xong là anh nói yêu tôi thế là anh cần người thay thế chứ còn gì nữa :sosad:......oa oa oa oa. – Chết mệt với cái giống phụ nữ. Kiểu gì cũng nghĩ ra được!
- Không tin thì thôi, bà tưởng tôi là người dễ dãi lắm à? – Mình nạt hơi lớn.

Rồi mình nhặt khăn tay lên, tự tay tháo kính rồi lau mắt cho Phương – em cứ nhìn mình như lạ lắm.

- Mặt mũi tèm lem đây này, khóc nhè chè thiu.
- Tại ai chứ hả? Hức hức..:sosad:
- Thôi đi không? Khóc nhè mai mắt sưng lên như con gấu trúc anh Hiếu anh ý lại chê cho.
- Kệ, chê cũng được!

Đề xuất Voz: Bởi Vì Chúng Ta Sẽ Mãi Mãi Bên Nhau​
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay