Chương 150
................
- Cái Chúc giờ sao rồi con?
- Bình thường rồi ạ. Nó làm con suýt khốn đốn nhưng giờ thì ổn rồi.
- Mẹ mày ở nhà cứ lồng lộn lên, cứ đòi lên trên ấy, rồi gọi điện cho người này người kia....
- Vâng, chắc Phương nói cho mẹ biết.
- Con bé ấy như thế cũng một phần lỗi do mình. Quyết đoán nó khác với dứt khoát. Đàn ông phải mềm dẻo con ạ, con còn trong cái môi trường ấy lâu, không mềm mỏng không tồn tại được đâu.
- Vâng, nhưng nó cũng quá đáng lắm. Mà con thì cứ nghĩ sao làm vậy thôi. Còn trên trường thì bố khỏi lo, các thầy cô đều thương con. Gì chứ dạy dỗ thì con nghiêm túc lắm.
- Uhmm. Cẩn tắc vô áy náy, nhiều khi nó chỉ là tai bay vạ gió thôi. Mẹ mày thì cứ suốt ngày xem sao xem số, đi chùa xin xỏ. Hôm con Phương báo về mẹ mày chửi ầm ầm lên đấy.
- Chửi Phương ý ạ?
- Chửi mày ý chứ! Con cái có chuyện gì không nói với bố mẹ lại phải để người yêu báo về cho bố mẹ.
- Tại con không muốn bố mẹ lo.
Tôi ngồi đánh chén như chết đói, chẳng để ý là bố vẫn ngồi đợi. Lâu lắm rồi mới có cảm giác ngồi thư thái, ăn bánh cuốn thơm dẻo của gạo làng, hít căng lồng ngực đầy mùi khoai lúa...
Rồi mẹ với Phương cũng đi chợ về, trên tay lỉnh kỉnh đồ đạc. Mẹ vẫn thế, mua bán cái gì cũng thừa mứa, lúc nào cũng chỉ sợ cả nhà đói, lần nào về quê lên mẹ cũng chằng đụp kín cái xe máy của tôi toàn thức ăn, rau củ.... Cái tính này Phương hợp mẹ lắm, có thể tiết kiệm bản thân, nhưng mua sắm cho những người thân yêu thì tuyệt nhiên “vung tay đến trời” luôn.
Từ xa đi lại, 2 bác cháu đã trở thành đề tài bàn tán mới nhất cho các “quạt gió” của làng.
- Đấy, con dâu ông bà Kiên đây này, mấy bà cứ gạ gẫm đi, còn lâu mới được ý. Bà Kiên nhỉ?
- Thằng Cường nó lấy gái thành phố chứ thèm gì lấy vợ quê, phải không Cường?
- Đâu, đây chỉ là đứa cháu nó về chơi thôi. Mấy bác cứ trêu thế cháu nó ngại – Mẹ mình đỡ lời cho 2 đứa.
Nhìn thấy mẹ, tôi ngồi nem nép vào trong tường, tránh cái nhìn như sắp “ăn thịt” của mẹ. Nhưng mà đâu có thoát! :surrender:
- Thằng này! Ăn uống chẳng chờ đợi ai, giáo viên thế dạy ai?
- Lại uống rượu? Con cái khó dậy! Để tao gọi tiếp chai nữa ra luôn để sẵn nhá!.
- Rồi, sáng nay tôi mắng nó rồi. Đây là nó rót ra để cụng với bố thôi – đồng minh bố lên tiếng.
- 2 bố con ông khác gì nhau?
Tôi nhìn sang Phương nãy giờ vẫn ngồi im cười tủm tỉm. Chắc Phương cũng thấy hơi bất ngờ về độ “dữ dằn” của mẹ. Phụ nữ là thế, càng bốc hỏa lên cao thì càng chứng tỏ mình quan trọng với họ thôi mà, cả đời chỉ sợ nhất lúc mẹ rơi nước mắt thôi, chứ quát nạt tôi với mẹ là chuyện thường ngày, tôi chẳng sợ.
Tranh thủ lúc bố mẹ đang nói chuyện, tôi quay sang Phương thủ thỉ:
- Đi chợ quê thích không?
- Có, nhưng mà ai cũng nhìn. :embarrassed:
- Gái thành phố về mà. Sau về đây ở hẳn thì quen ngay.
- Vớ vẩn! Nói linh tinh.
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay