Chương 151

Bố mẹ với Phương về nhà, tôi tranh thủ đi quanh xóm chào hỏi mấy cô bác, định gặp mấy thằng bạn cấp 2 mà chúng nó đi làm xa hết rồi. Đi qua cái sân bóng cũ bé tí tí, thấy mấy thằng cu con đang hè nhau đá bóng, lại chợt nhớ tới mấy thằng bạn cấp 2 với những trận bóng xuyên trưa, những trận bóng dầm mưa mà chỉ kết thúc bằng roi mây của bố mẹ, rồi những trò nghịch ngu giờ nghĩ lại vẫn sợ. Những kí ức khó phai mà chẳng mang chúng nó về đây được với mình.
Về nhà thì đã thấy mẹ với Phương đã thịt xong gà, mình được dịp khoe khoang ngay:
- Đấy, đã bảo về là cho ăn thịt gà tre mà!
Phương khẽ gạt những giọt mồ hôi lấm tấm, ngước lên nhìn mình cười tươi. :byebye: Nhưng người bên cạnh thì không như thế. Mình tắt ngay nụ cười khi gặp ánh mắt tóe lửa của mẹ.
- Đi rửa rau, đứng đấy mà nhe nhởn!
- Vâng. Hì hì – tôi sán lại chỗ mẹ lấy le với cười cợt chọc mẹ nhưng chẳng ăn thua, mẹ giận bao giờ cũng rất là dai.

Uể oải nhấc rổ rau ra bể nước để rửa. Thấy giọng Phương nhẹ nhàng đằng sau:
- Đợi tí, để em rửa cùng!
2 đứa vẫn chưa quen lắm với cái kiểu xưng hô này, cứ ngại ngùng, nói cũng chẳng dám nhìn vào mắt nhau nữa. Nhưng nó cũng có cái hay riêng, e thẹn một chút mới vui. Gọi là rửa rau nhưng chỉ có Phương làm, còn tôi chỉ thọc tay vào chậu nghịch nước, rồi rửa tay..... Phương. :look_down:
- Sao không rửa đi cứ ngồi nghịch thế?
- Kệ, .... thích nghịch.
- Vớ vẩn, bỏ tay ra không làm sao em rửa được!
- Không.
- Em mách mẹ bây giờ!
- Mẹ bao giờ cũng bênh anh nhá!
- Đúng là đồ trẻ con!
- Em? Thích không?
- Thích gì? Anh?
- Về với bố mẹ thích không? Muốn ở đây luôn không?
- Thôi, đừng trêu nữa, nhìn mặt em đây này – Phương ngước lên như cho mình nhìn mặt em – đúng là đỏ bừng lên nãy giờ.
Tôi nhổm đến, bất thình lình hôn nhẹ vào môi Phương, làm em lại càng đơ ra luôn, cứ thế nhìn tôi không chớp mắt. Một lúc sau em mới thẽ thọt được vài từ:
- Bạo dạn ghê nhỉ? Yêu mấy cô rồi có khác. Kinh nghiệm đầy mình. :embarrassed:
- Vớ vẩn. Giờ chỉ yêu cô này thôi.
- À. Sáng nay em ra chợ gặp cô giáo anh nhá! Cô bảo ngày xưa anh học giỏi lắm, nhưng mà nghịch nhất trường, hihiihi.

Vừa múc nước cho Phương, tôi vừa hồi tưởng đến cái quá khứ “huy hoàng” của một thằng đầu bò đầu bướu hồi cấp 2. Chuyên bỏ học đi ăn trộm, mùa nào thức nấy, lúc thì táo, lúc thì ngô, rồi nhãn, mía.... Trên trường thì toàn kích đểu cho chúng nó đánh nhau, có hôm bị 2 thằng nó quay ra nó đánh luôn cả mình. Ngồi trong lớp thì toàn trêu gái, đọc truyện..... Nói đến lại nhớ các thầy cô, nhớ trường cấp 2 quá.

- Xưa anh gọi là mất dạy thì có. Toàn đánh nhau với bày trò, đứng cột cờ mấy lần. Bố mẹ bị gọi lên suốt, mỗi lần về là lại chạy từ đầu xóm đến cuối xóm....
- Cô bảo anh là người được giải Tỉnh đầu tiên của trường nên các thầy cô mới cưng không thì anh đuổi học lâu rồi. Không ngờ Cường ngố cũng giỏi phết nhỉ?
- Hì hì. Anh mà! Không giỏi sao có người yêu xinh thế này!?
- Nịnh!
- Mà anh này. Bố với mẹ ngày xưa được giải quốc gia à? - Phương lè lưỡi. :surrender::surrender:
- Uhmm.
- Nhà anh toàn thứ dữ nhỉ?
- Nói ai thứ dữ? Tôi đập cho giờ!
- Hihihi. Sao bố mẹ giỏi thế mà anh lèng mèng? - Phương nhìn mình bĩu môi.
- Mắt toét! Vào phòng anh mà xem!
- Xem rồi! Được cái giải Khúc khích mà cũng khoe. Dốt nhất nhà!
- Thôi ngay! Tại ngày xưa bố mẹ thi toàn người dốt thôi, lúc anh thi toàn người giỏi!
- Hehehe. Cường dốt. :sosad:
- Còn hơn cái đồ thi ĐH suýt trượt!
- Suýt đâu! em chỉ cần thế thôi. Hì hì.

Nhắc lại chuyện đó, tôi lại thấy xót xa cho bố mẹ. Chỉ vì hoàn cảnh gia đình mà hai người phải gác lại cái ước mơ đó. Bao nhiêu hoài bão, bao nhiêu đêm chong đèn sách mà cuối cùng đành phải từ bỏ nó. Những khát khao hoài bão đó giờ đây được đặt lên vai tôi. Ngày tôi thông tin được học bổng, bố mẹ mừng rơi nước mắt, có lẽ bố mẹ còn vui mừng hơn gấp nhiều lần, vì trong tôi giờ còn là hình bóng tuổi trẻ của chính họ, với đầy khát khao, đam mê trải nghiệm ở một chân trời hoàn toàn khác. :sosad:

- Bố mẹ ngày xưa trong danh sách đi Nga học đó em, nhưng 2 người đều từ chối vì hoàn cảnh gia đình, đến giờ bố mẹ vẫn tiếc lắm. Giá như nhà không neo người thì tương lai đã khác nhiều lắm rồi. :go:
- Nhưng như thế chắc gì bố mẹ đã yêu nhau? Chắc gì đã có anh?
- Ừ, anh cũng nghĩ thế.
- Thôi không nhắc chuyện này nữa. Mỗi lần nhắc đến em thấy khó thở lắm.

Câu nói của Phương để lại một dấu ! lớn trong lòng tôi. Em biết tôi định nói tiếp điều gì, và có lẽ trong đầu em đã mường tượng ra cái viễn cảnh xa cách nhau. Em sợ, tôi cũng sợ. Cuộc đời, ai nói được ngày mai?
........................

Đề xuất Voz: Linh Hồn Sử Việt
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay