Chương 156
Nếu nói tôi sợ họ thì thực sự không phải! Tôi tự tin vào bản thân và những gì đã làm được, nó không hơn ai nhưng đủ để tôi ngồi thẳng lưng nói chuyện với những người đồng trang lứa. Nhưng, tôi sợ, rất sợ, vì nó lặp lại, nó gợi lại nỗi đau đã lên da non trong mình. Có những nỗi đau được chôn chặt, được xoa dịu bằng thời gian, không có nghĩa là người ta không còn biết đau mỗi khi nghĩ về nó, một ngày, hai ngày, hay vài mươi năm thì cái cảm giác đau đớn ấy vẫn còn nguyên. Cũng là người mình từng yêu thương hơn bản thân, cũng cha mẹ cấm cản giằng em khỏi tay mình và đặt vào tay người khác, giờ đây mọi thứ lại lặp lại?
Tim tôi chợt quặn thắt, trong đầu mường tượng ra cái cảnh một ngày nào đó người ta lại cướp Phương của tôi đi mất, tôi lại chứng kiến cảnh em rạng rỡ bên người thương trong khi em đã từng ở trong vòng tay mình? Nước mắt tôi rơi lã chã, tay tôi siết chặt lấy tay Phương. Tôi chẳng sợ gì giờ phút này, ngoài nỗi sợ mất đi em, mất đi cái thứ hạnh phúc còn chưa viết nên tên.
- Em đừng sợ nhé. Anh không để ai cướp em đâu!
- Hì hì. Ai cướp được em! Chỉ trừ khi anh đồng ý, không thì em sẽ chẳng lấy ai cả.
- Vớ vẩn. Em lấy ai lại phải đợi anh đồng ý.
- Em đã trốn họ được mấy năm, cố thêm mấy năm nữa, anh nhỉ?
- Sao em không nói thẳng với họ?
- Đâu có phải không đâu! Nhưng các anh ấy vẫn quan tâm mà không đòi hỏi gì. Nhiều khi em thấy mình có lỗi lắm.
- Em không dứt khoát mới là có lỗi.
- Họ đều là bạn bè từ lâu, bố anh Linh lại là bố nuôi em, anh bảo làm sao em nói nặng được?
Tôi không thể hiểu rõ nội tình của gia đình Phương, cũng như mối quan hệ giữa Phương với 2 người kia, đơn giản vì tôi và Phương vừa mới là người yêu chưa được một ngày! Tôi chỉ có thể phán đoán dựa vào những gì em nói, và vào sự tin tưởng của tôi dành cho em. Phương chắc chắn không yêu 2 người kia, vậy thì họ cố gắng để làm gì? Họ đang bám víu vào cái gì mà không bỏ cuộc nếu không phải là sự hậu thuẫn của bố mẹ Phương?
Bố mẹ Phương chưa biết chuyện của tôi và Phương, có chăng chỉ là những suy đoán. Nhưng với những người từng trải và làm cha mẹ, họ thừa tinh tường để biết con gái mình yêu ai. Vì thế họ sẽ càng “hỗ trợ” mạnh mẽ cho 2 người kia để kéo Phương về phía mình? Nghĩ đến đây tôi bật cười, chẳng lẽ bố mẹ Phương lại giống bố mẹ Mai? Không cần biết con gái yêu ai, chỉ cần biết kéo con gái về bên mình càng gần càng tốt? Một bên là môn đăng hộ đối, còn bên này là giữ con gái ở gần mình?!
Tôi vẫn hy vọng rằng, những cảm nhận của mình là sai. Tôi không muốn gặp lại một bố mẹ Mai thứ 2!
- Con chào bố mẹ!
- Cháu chào 2 bác ạ!
- Vào nhà đi – mẹ Phương đứng sẵn ở cửa chờ 2 đứa.
Tôi bước theo Phương và mẹ em vào nhà, tức thì bà quay ngoắt lại nhìn khi tôi có ý định bước vào nhà, cái nhìn soi mói và xen lẫn khó chịu như cho tôi biết ý bà “mày vào đây làm gì?”. Tôi bất ngờ vì hành động “bất lịch sự” của mẹ Phương. Chẳng lẽ cái bề ngoài của mình nó tệ hại đến mức không muốn cho vào cửa??
- Kìa, mẹ!
- Kìa, mình, cháu cứ vào đây ngồi – Bố Phương lên tiếng.
Trong đầu tôi đã nảy ra câu “xin phép” để lui bước rồi, vì có vào nhà đi chăng nữa thì cũng chỉ làm tình hình thêm tồi tệ hơn mà thôi. Nhưng tôi vẫn vào, vì tôi sợ bố mẹ Phương sẽ làm gì em! Tất cả đều là lỗi của tôi, Phương là con gái, mọi chuyện em làm đều lựa theo người yêu của em, tôi không muốn Phương bị bố mẹ đánh mắng vì mình.
- Dạ thưa hai bác.
- Thôi cháu không phải nói – mẹ Phương chặn lời
- Mình thôi đi!
- Cháu uống nước đi – Bố Phương nói.
- Cháu tên gì?
- Dạ thưa bác cháu là Cường
- Cháu đi làm chưa hay vẫn đi học?
- Dạ, cháu đang dạy ở trường ***********
- Uhmmm
- Dạ thưa hai bác! Cháu rất xin lỗi hai bác vì đã rủ Phương về nhà chơi mà chưa được sự cho phép của hai bác. Cháu mong hai bác tha thứ và đừng trách mắng Phương ạ, tất cả lỗi là do cháu.
- Uhmm. Ăn nói thế này bảo sao?! – mẹ Phương dành cho tôi một cái lườm nửa mắt. Thêm một lần tôi bất ngờ về thái độ có phần hơi sỗ sàng của bác.
- Thôi đưa nhau về đến đây là được rồi. Lần sau bạn bè có đến nhà nhau chơi thì phải xin phép bố mẹ, nghe chưa Phương? - Bác quay sang Phương.
- Bạn bè 2 đứa vô tư thôi nhưng đừng để người ngoài nhìn vào người ta lại hiểu lầm không hay! Hai đứa hiểu không?
- Bố, thực ra bọn con...
- Bố hiểu, thôi để nói sau. Cháu ở lại ăn cơm với gia đình nhé?
- Thôi cháu xin phép hai bác, để lần khác ạ - rồi tôi đứng dậy và thoái lui.
Câu chuyện diễn ra chóng vánh, nhưng đủ để 4 con người hiểu nhau.
Tiễn tôi ra khỏi cửa, Phương cứ líu ríu bám vào tay, làm tôi phải làm đủ trò từ nháy mắt đến tặc lưỡi để bảo em đừng theo nữa mà Phương không chịu, hai đứa cứ như phường chèo dắt díu nhau từ nhà ra cổng trong ánh mắt tóe lửa của bố mẹ. Tâm trạng của tôi thực sự chán nản, nhưng vẫn phải nói cứng để Phương không phải suy nghĩ.
- Em xin lỗi
- Xin lỗi gì! Em vớ vẩn
- Bố mẹ chưa hiểu anh thôi!
- Anh biết! Cái gì chẳng cần thời gian. Đừng lo nhé! Vào nhà đi
- Anh đừng nghĩ gì nhé!
- Nghĩ gì? Có gì phải nghĩ! Em ý, đừng nghĩ gì cả đấy.
- Anh, đưa tay đây em
- Làm gì?
- Cứ đưa đây!
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay