Chương 155

- Con đang ở đâu? Bố mẹ lên không thấy?
- Con đang ở nhà bạn ạ.
- Bạn nào?
- Bạn... con.
- Cường phải không?
- ...Vâng.
- Ai cho phép mày đi? Mày xin phép bố mẹ mày chưa mà dám tự ý xuống nhà người ta hả? Về nhà ngay!
- ...Vâng.

Đó là nội dung cuộc điện thoại của Phương và mẹ.

Hai đứa đưa nhau lên trường trong tâm trạng không vui vẻ gì. Rõ ràng trong chuyện này thì tôi và Phương là người có lỗi, khi đưa nhau về nhà mà không được sự cho phép của gia đình Phương. Chúng tôi có thể giải thích hay biện bạch rằng đó chỉ là về nhà bạn chơi vô tư, nhưng sẽ chẳng ai tin, thậm chí còn làm tình hình tệ hơn. Qua một chút ít thông tin cũng như cách nói chuyện, tôi biết rằng gia đình Phương không có ấn tượng ban đầu tốt với mình. Từng ấy năm ra đời không phải là nhiều, nhưng cũng đủ để tôi biết cái ấn tượng ban đầu với một người quan trọng như thế nào? Nhiều khi nó còn quan trọng hơn cả khả năng lẫn vị trí của người đối diện.

- Em sợ không?
- Có. Mẹ nghiêm khắc lắm.
- Lỗi là tại anh, anh sẽ xin lỗi bố mẹ.
- Mình đã có gì chính thức đâu, em chỉ về nhà anh chơi thôi mà, mẹ quá đáng!
- Em đừng nói thế! Nói vậy bố mẹ càng bực hơn. Giờ còn chơi bời gì nữa!
- Anh sợ không?
- Sợ gì! Cùng lắm là bố mẹ đánh anh là cùng chứ gì! Anh ăn đòn quen rồi.
- Vớ vẩn.

Tôi cảm nhận rõ Phương sợ mẹ trong cách nói chuyện của em. Thiên kim tiểu thư không có nghĩa là muốn gì được nấy như mọi người vẫn tưởng, ngược lại Phương được yêu chiều theo cách của một gia đình gia giáo, bao bọc đi đôi với huấn luyện, dạy dỗ đi cùng với cứng rắn. Có lẽ vì thế mà tôi biết rằng, khi ở nhà Phương sẽ là một người vợ đảm, một người mẹ dịu dàng, nhưng bước chân ra khỏi cửa em không hề hiền lành một chút nào. Cũng từ Phương, tôi biết thêm được một người phụ nữ nữa, người khả dĩ trở thành nhạc mẫu của mình – cũng không phải là một người hiền lành.

- Anh! Nếu bố mẹ cấm mình yêu nhau thì sao?
- Lí do gì? Em đừng nói rằng không môn đăng hộ đối nhé!
- Không phải thế! Nhà em cũng như nhà anh thôi, nhưng....
- Có chuyện gì em còn giấu anh à?
- .............
- Bố mẹ muốn em về quê làm, lấy chồng gần nhà.
- Sao bây giờ em mới nói với anh!?
- Thì giờ này hôm qua vẫn còn “ông ông – tôi tôi” thì nói lúc nào?
- Thế đầu đuôi thế nào em kể đi.
- Bố có một người bạn thân, em gọi là bố nuôi. Bố nuôi có anh Linh, anh Linh có bạn là anh Huy.
- Vậy cả 2 anh đều yêu em?
- Sao anh biết?
- Em kể tiếp đi.
- Anh Linh thì làm ở Bảo hiểm xã hội, anh Huy thì làm giảng viên trường Cao đẳng ở quê.
Ờ, lại giảng viên, ** **** cái thằng GV, chẳng lẽ lại một thằng GV nữa à?
- Thế bố mẹ bắt em cưới thằng nào?
- Bố mẹ không bắt em cưới ai cả, đó là quyền của em, bố mẹ chỉ muốn em lấy chồng gần nhà thôi.
- Thế em thích lấy anh nào hơn?
- Thích lấy anh Cường hơn.
- Không có đùa!
- Anh mới đùa ý! Anh bị điên hả?
- Hì hì. Anh đùa thôi.

Nói cứng vậy để động viên Phương, nhưng trong lòng tôi không khỏi dậy sóng. Nhiều khi tôi tự hỏi tại sao mình lại hay va vấp vậy trên đường yêu đương đến thế? Lại một ông giảng viên nữa! Chả lẽ kiếp trước tôi có thù sát thân với các thầy đồ hay sao mà bây giờ toàn gặp kì đà là giáo viên thế này?

Đề xuất Voz: Review lại " Em đã bỏ nghề làm nông nghiệp như thế đó "
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

8 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay