Chương 158

Tôi lại nhớ đến Mai, nhớ khắc khoải. Nhưng không phải nhớ con người, mà nhớ cái cảm giác lạnh lẽo và đơn côi. Hơn một năm trước, cũng diện kiến bố mẹ, cũng những lời nói như cứa vào tim, quán cũ, chai rượu, một mình, và những suy nghĩ hằn học cuộc đời - nó cho tôi sự nghiệp, cho tôi một gia đình yêu thương, thì lấy đi của tôi tất cả tình cảm riêng, không phản bội thì cũng vì những thứ định kiến và suy nghĩ đầy toan tính.

- Làm gì mà ôm chặt thế! Em khó thở.
- Bố mẹ hôm qua có mắng mỏ gì em không?
- Có. Bố mẹ bắt em về xin vào Bảo hiểm hoặc vào trường anh Huy dạy.
- Thế em nói sao?
- Em khóc nhè.
- Hahaha. Khóc nhè á?
- Anh không biết thì thôi, khóc nhè hay mà. Còn hơn là tranh cãi với bố mẹ.

Đúng là thứ võ lợi hại mà tôi không nghĩ ra. Võ này con gái là chủ sở hữu tuyệt vời nhất, có thể dùng bất cứ khi nào, và sức sát thương thì cực lớn. Nhưng dù thế đi chăng nữa thì nước mắt cũng không phải thứ vũ khí tuyệt đối để giải quyết dứt điểm. Muốn vậy, hai đứa còn phải cố gắng nhiều. Qua lời Phương kể, tôi biết bố mẹ em không hẳn là có thành kiến với mình. Điều làm họ “xù lông nhím” lên và tỏ thái độ có chăng chỉ là do cái profile của tôi với một chữ vỏn vẹn: xa!

Rõ ràng với duy nhất lí do đó, nó chẳng thể làm tôi vô tư không suy nghĩ. Bố mẹ Phương đều là công chức nhà nước, họ có những suy nghĩ tiến bộ, nhưng có lẽ đã hơi quá. Xã hội là vậy, “trai khôn gả vợ, gái lớn gả chồng”, thêm nữa là “xuất giá tòng phu”. Tôi là người không cổ xúy cho cái tư tưởng “gả chồng mất con gái” của đại đa số gia đình. Gái hay trai thì đều là con cái, có chăng thì phụ nữ sẽ hơi thiệt thòi hơn khi phải lo toan cho cả 2 nhà, chứ còn chuyện “mất con” thì quá cổ hủ.

Nói vậy để thấy rằng tôi và gia đình không phải phong kiến đến mức chăm chăm đi lấy con gái nhà người ta, rồi bắt một cô Mị nào đó về để hầu hạ dạ vâng. Hai vợ chồng chúng tôi sẽ tự lập, và trách nhiệm san sẻ cho cả 2 gia đình – tư tưởng ấy đã ăn sâu vào tôi từ lâu. Có lẽ vì thế mà khi nghe cái suy nghĩ có phần ích kỉ của bố mẹ Phương, tôi chỉ biết mỉm cười chấp nhận, và hy vọng thay đổi họ dần dần, dù sao cảm giác trống vắng của nhà có con gái đi lấy chồng cũng chỉ bố mẹ em mới hiểu được rõ nhất.

- Cún ăn gì em nấu?
- Thôi đi ra ngoài ăn đi, giờ em còn phải qua nhà nữa mà.
- Không thèm chứ gì?
- Mệt quá! Còn nấu mấy chục năm nữa, cứ ở đấy mà dỗi vặt.

Cách tốt nhất lúc con gái phụng phịu, là ôm vào lòng, kệ ọ ẹ, tự khắc họ sẽ quên hết cái gì vừa diễn ra. Tôi quặp Phương như con ếch ôm vào cây măng, chặt đến ngạt thở. Tôi thích cảm giác ấy, cảm giác sở hữu...

- Mình xếp hình đi.
- Thôi, giờ còn phải đi làm. Tối.

Mặt tôi nghệt ra. Bất ngờ. Tôi chờ đợi một sự im lặng đồng thuận, hoặc ít nhất là một lời cự tuyệt thẳng thừng, nhưng không, em trả lời tôi quá tự nhiên, cảm giác như đây là lời của vợ nói với chồng vào buổi sáng trước khi đi làm vậy, anh chồng thì xin xỏ còn chị vợ thì sợ muộn nên “khất” lại vào buổi tối. Nhưng cũng chỉ mơ màng được vài giây, Phương cười khành khạch vào bộ mặt ngây thơ của tôi.

- Haha. Mơ đi cưng, tưởng chị nói thế là chị đồng ý à? Chị để dành cho chồng chị.

Rồi hình như Phương nhớ ra cái gì, em với tay lấy cái điện thoại rồi dí dí vào mặt tôi.

- “Em thích nhìn anh lúc giảng bài!” – đứa nào đây?
- Ai biết! Chắc bọn SV nó trêu.
- Ai chẳng biết SV. Trêu gì mà trêu vớ vẩn thế!?
- Ai cấm được chúng nó? Sim rác đầy ra kìa ai biết đứa nào.

Thực ra là tôi biết ai nhắn. Con bé này học cũng khá và rất ngoan ngoãn. Tôi học năm 3 thì nó vào năm nhất, có đi làm tình nguyện cùng với nhau. Nếu Phương là một vẻ đẹp của chín chắn và truyền thống, thì bé đó lại đẹp theo kiểu vô tư lự và nhí nhảnh. Những khi đi làm việc cùng với nó tôi thấy mình thoải mái, mặc dù toàn mình làm là chính, vì nó cứ tưng tửng vừa làm vừa chơi. Có lẽ vì tôi hiền, dễ bắt nạt nên cứ chia nhóm làm việc là nó lại xung phong về nhóm mình, làm anh chị em trong đội cứ gán ghép suốt.

Từ lúc tôi ra trường, con bé và tôi ít gặp nhau, chủ yếu là trên lớp vì tôi dạy lớp nó. Nhiều lần tôi bắt gặp ánh mắt nó mất tập trung, không nhìn tôi thì nhìn ra ngoài cửa. Biết có chuyện gì xảy ra nên tôi chủ động gặp nó để nói chuyện. Trái với dự đoán của mình, một đứa tưng tửng và hơi bất cần như nó không hiểu, nói đúng hơn là không chịu nghe tôi nói gì. Trước khi xách cái cặp ngoảnh đít đi về nó còn buông cho tôi một câu: “chừng nào anh lấy vợ mời em thì em thôi”. Cái điệu bộ vừa đi vừa đưa tay quá đầu khoác cái túi chéo MU hàng mã, tai đeo phone xanh lè lắc qua lắc lại làm tôi nhớ đến Mai những ngày sinh viên.

Con bé thỉnh thoảng vẫn nhắn tin cho tôi, khuyên bảo mãi không được, tôi mặc kệ. Được cái là nó không bao giờ gọi điện, chỉ nhắn tin, và cũng không trong giờ dạy, nên tôi cũng không lấy làm phiền lắm.

Đề xuất Tâm Linh: Âm Gian Thương Nhân
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

8 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay