Chương 159

Thực ra, trước khi yêu Chúc, tôi cũng có đôi lần suy nghĩ về bé, nhưng lại gạt đi, phần vì nó quá giống Mai, tôi hơi ác cảm, nhưng phần lớn là vì tôi ngại tình thày-trò, nó còn trẻ con quá. Còn giờ thì nó năm 4 rồi, bạo dạn hơn, nhiều khi tôi phải tránh mặt nó chứ không phải nó tránh mặt mình. Không biết là nó giống kiểu của Mai, mạnh mẽ, hay là đứa nào lúc yêu cũng hùng hổ thế.

- Thực ra là, anh biết. Nhưng anh thấy không đáng kể nên anh không kể em.
- Chưa gì anh đã nói dối em, thấy không? - Phương đổi thái độ.
- Em thừa biết môi trường của anh mà, mấy cái này mà ngày nào cũng kể thì nó thành vớ vẩn. Bọn SV giờ nó quái lắm, dỗi hơi là chúng nó trêu à.
- Em không biết! Anh vừa cãi bằng được là không biết, giờ lại bảo là biết! Em ghét dối trá!
- Anh cũng gét dối trá! Nhưng chẳng lẽ cứ chúng nó trêu là anh lại bảo em? Anh không muốn có tiền lệ ấy.
- Thôi em không muốn cãi nhau. Em về đây.
- Khoan. Anh không muốn làm gì khuất tất, nên nếu em muốn thì từ giờ anh sẽ công khai những chuyện như thế này!

Phương đứng dậy rồi lặng lẽ đi về, chẳng nói thêm lời nào. Tôi cũng không muốn tranh cãi làm gì, vì nó chẳng đáng. Nếu đặt mình vào vị trí của Phương có lẽ tôi sẽ hiểu em, cũng như ngày trước lúc tôi nhìn thấy Phương nhận tin nhắn của mấy người đang tán em vậy. Nhưng tôi vẫn là thế, tự tôn cao vút, tôi chỉ nói đến thế là cùng, mặc dù tôi biết em cảm thấy thế nào.

Vừa yêu nhau được 2 hôm đã gặp đủ thứ chuyện, hết bố mẹ lại đến giận dỗi nhau vì mấy chuyện đâu đâu. Tôi hơi chán nản, uể oải với lấy điện thoại, tôi nhắn lại cho bé Yến

- Từ giờ đừng nhắn tin làm phiền anh nữa nhé. Người yêu anh giận anh rồi kìa.
- Anh chị đăng kí chưa? – nó nhắn lại ngay lập tức.
- Chưa.
- Vậy thì kệ chị ấy!
- Anh không đùa đâu.
- Em cũng không đùa. Thôi em đang trong lớp, tiết 3,4 gặp lại thày sau.

Nói thẳng không chịu nghe, nhắn tin thì cứng đầu, tôi bó tay với con bé.
Một tuần sau đó, tôi với Phương không nói chuyện với nhau. Tôi quá bận vì dự án của thầy đang vào giai đoạn báo cáo tiến độ, đầu óc lúc nào cũng căng ra vì thí nghiệm và mờ mắt viết báo cáo nên chẳng để ý được gì đến em nhiều. Vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy mà em giận tôi đến vậy sao? hay chỉ mình tôi thấy là nó nhỏ nhặt? Em cứng đầu, tôi cũng cứng đầu, hai đứa chẳng ai chịu mở lời trước.

Trưa thứ 6, sau khi bấm nút Send gửi mail báo cáo cho thầy, tôi lăn ra cái ghế xếp ở trong phòng Thí nghiệm ngủ li bì. Suốt cả tuần mất ăn mất ngủ vì mấy cái số liệu, giờ tôi thèm ngủ kinh khủng. Không biết vì đói hay vì tiếng chuông kêu inh ỏi, tôi vùng dậy với lấy cái điện thoại. Đầu bên kia là cái giọng quen thuộc.

- Em có cái này cho anh xem!
- Không có gì phải xem cả!
- Nó liên quan đến Phương.
- ...... ở đâu?
- MaX, 15p nữa.

15p sau tại quán cafe. Tôi rất mệt, nhưng vì có thứ liên quan đến Phương nên mọi mệt mỏi như quên hết, cộng với một sự hiếu kì xen lẫn lo sợ.

- Gì đây? – tôi bắt đầu bằng giọng khó chịu, mặc dù ngồi cạnh Chúc còn một người nữa.
- Em muốn anh gặp người này.
- Chào bạn, mình là Huy.
- Chào bạn, mình là Cường. Bạn là?
- Mình là bạn trai của Phương. Hôm nay lên đây thăm Phương sẵn tiện rủ mọi người đi uống nước.
- À, vâng. Mình có nghe Phương kể về bạn.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thiên Đạo Đồ Thư Quán (Dịch)
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

8 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay