Chương 161
Mọi người đều bất ngờ vì trước giờ ai cũng biết Phương không phải dạng vừa, nhưng không nghĩ đến mức nổi điên như thế. Cả 4 người lao đến xem tay Phương có làm sao không. Tôi lấy cốc nước lọc khác xối vào tay Phương và lấy áo mình thấm vào tay để bịt không cho máu chảy ra nữa, mấy người kia thì đứng bên cạnh xuýt xoa. Phương giằng tay ra khỏi áo tôi, nhìn tôi với ánh mắt vô hồn “kệ tôi”, rồi em quay sang phía Chúc – lúc này đã ngồi lên ghế.
Phương cầm tiếp 1 cái cốc khác lên, Chúc theo phản xạ co rúm người lại, còn mọi người thì lao vào cản Phương lại, lần này thì Phương không ghè được vào đầu Chúc vì bị mọi người tóm lấy, nên em ....... ném. Trúng người Chúc!
- Thôi đi Phương, em làm sao vậy? - giọng Huy.
- Chị ơi thôi, chị nóng quá.
- Bỏ ra! hôm nay phải đánh chết con này để từ giờ đừng có động vào nhà tao nữa. Con nào dám động vào của tao đừng trách tao!
- Thôi em! - Tôi giằng em ra khỏi tay mấy người kia ép sát vào người mình.
- Không nói nữa!
Phương nhìn tôi, mắt bắt đầu rơm rớm. Biết ngay mà, chỉ to mồm được một lúc là lộ nguyên hình hay khóc nhè ngay thôi. Tôi ghé sát vào tai Phương thì thầm:
- Nào! khóc bây giờ là hỏng!
Tôi nghĩ mọi thứ như vậy là đã quá đủ, nó đi quá xa so với tưởng tượng của tôi. Từ giờ Chúc cũng chắc sẽ không dám ho he gì nữa đâu, vì đàn bà, đã đến mức dùng vũ lực với nhau nó đã là tận cùng rồi! Nhưng tôi cũng không dám chắc chắn 100% với cái độ lì lợm và không biết xấu hổ của con người kia.
Chúc đứng dậy đi về.
Thực tâm, tôi không nghĩ Phương lại nổi điên đến mức đánh Chúc. Mọi thứ be bịt của tôi để người ngoài không ai hay thì giờ cả quán ai cũng biết khi thấy Chúc 1 tay xách túi 1 tay lấy giấy ăn bịt đầu đầy máu chạy ra!
Tôi xót xa lắm chứ. Vẫn là con người tôi từng yêu, từng gối chăn, hẹn thề mà giờ đây vì mình em bị tổn thương như thế. Những điều khuất tất em đối xử với tôi tôi sẵn sàng bỏ qua hết để không phải thấy em đau đớn về thể xác. Nhưng, tôi không thể quên được những gì Chúc đã làm để phá hoại tôi và Phương. Chúng tôi đến với nhau hoàn toàn trong sáng và minh bạch, đường đường chính chính, không thể vì bị cướp mất người yêu mà có những cư xử thiếu văn hóa và hèn hạ như của Chúc, trong khi cái nguyên nhân sâu xa nó phát xuất chẳng phải từ ai khác ngoài em!
Tôi tất nhiên sẽ không chạy theo Chúc, tôi chờ Huy chạy ra cùng với Chúc để lo cho em, ít ra thì em là người quen Huy trước tôi. Nhưng không, Huy giờ đang bận líu ríu cạnh Phương. Tôi thở dài, biết sao được, khi nhìn người mình yêu đau đớn thì mình còn đau hơn ý chứ, chắc vậy.
Tôi cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà để ý đến Huy nữa, nãy giờ tôi mải lo thấm máu ở tay Phương vào áo sơ mi của mình. Tôi định xé ra để bó vào tay cho Phương mà em không cho, cứ để tay trong người tôi rồi bắt tôi phải nắm thật chặt.
Còn 3 người ngồi lại, tôi nghĩ mình nên mở lời trước vì tôi là nguyên do của mọi chuyện:
- Chuyện là thế này anh Huy. Tôi không biết anh với Phương quan hệ thế nào mà anh nói là anh là người yêu của Phương. Ai là người yêu của Phương chắc giờ anh đã biết. Đúng là tôi với Chúc đã từng yêu nhau, nhưng chúng tôi đã chia tay, vì Chúc không cam chịu nên thường xuyên phá hoại tôi với Phương.
Lặng im một lúc, Huy quay sang Phương chất vấn:
- Thế này là thế nào hả Phương?
- Thế này là thế này chứ là thế nào? Anh hỏi cái kiểu gì thế? Tính chia rẽ à?
- Anh đã nói là anh sẽ chờ em đến bất cứ khi nào. Tại sao em lại yêu người khác?
Thằng này điên rồi. Nó nói nó chờ người khác là người ta phải alone để cho nó chờ à?! Thày giáo cái kiểu gì mà thiếu iode nói chuyện chẳng liên quan gì đến nhau thế này??
- Em nói bao nhiêu lần rồi? Em nghĩ anh phải hiểu ý em rồi chứ. Em xin lỗi.
- Hôm nay anh lên đây thăm em, qua xin phép bố mẹ rồi, giờ anh biết nói với bố mẹ thế nào?
- Anh lấy quyền gì mà qua nhà xin phép bố mẹ em? Em có người yêu rồi, chồng em luôn. Thế cho nhanh! - Phương chỉ vào cái mặt đang ngẩn ngơ của tôi. Rồi Phương rút tay ra khỏi áo, nắm tay tôi đứng dậy.
- Đi về đi anh, nhanh em còn đi chợ nấu cơm!
Hai đứa dắt díu nhau ra ngoài quán, bỏ lại Huy đang ngồi một mình trong phòng. Chắc Huy đang sốc vì cách cư xử của Phương. Bình thường em không phải là một người như thế, nói năng rất ý nhị và từ tốn, chứ không mất bình tĩnh như vừa rồi. Bất ngờ thứ hai có lẽ là do Phương đã vô tình gieo vào đầu Huy một chút hi vọng, nên Huy mới tự tin qua nhà bố mẹ và xin phép lên đây thăm em! Mà cũng không biết có phải vô tình không? Biết đâu con gấu của mình nó bắt cá mấy tay thì sao? hừm, nghi lắm.
- Chị ghê quá đấy! Lần sau mấy chuyện ấy chị để bọn em làm cho.
- Chị điên lắm ý, con ấy nó phá chị nhiều rồi.
Chia tay hai con bé “anh chị”, chỉ còn mình tôi với Phương đứng ở bãi gửi xe. Ngượng nghịu. Nãy giờ hai đứa vẫn đối xử với nhau theo đúng nghĩa là của nhau, lo lắng, bỏ qua tất cả những gì bên ngoài, chỉ cần biết quan tâm đến người kia mà chẳng màng là đang giận nhau cả tuần nay.
- Hai đứa nào đấy em? - tôi mở lời trước.
- Bạn xã hội.
- Em cũng có bạn xã hội?
- Ai mà không có? Người ta có bạn SV, tôi có bạn xã hội - đá đểu
- Để anh đưa Mèo về nhé.
- Thôi khỏi. Đi mua bưởi đi!
- Bưởi gì?
- Bưởi nào tự biết. Chào!
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay