Chương 179

Qua tìm hiểu, tôi biết cái học bổng của mình chỉ đủ cho cuộc sống cá nhân. Tôi đã nghĩ đến mọi cách kiếm thêm tiền để có thể mang em sang với mình, từ việc sẽ xin giáo sư làm T.A cho đến đi làm thêm, nhưng những cái đó giờ chẳng có gì chắc chắn cả, phải sang đó mới biết. Tôi không chắc chắn nên tôi không hứa, tôi chỉ nói sẽ cố gắng hết sức. Phương biết điều đó vì chẳng ai hiểu tôi bằng em. Hai đứa chỉ nhìn nhau thật sâu và thầm hứa đều phải cố gắng để không phải buông tay nhau. Nói cho cùng thì tốt nhất là không nên nói nhiều, hãy để thời gian trả lời và kết quả của hành động.

Phương lại quay về với sở thích nấu nướng của em. Tôi lại làm xe ôm đưa em đi chợ. Trên đường đi, Phương suýt nữa thì ném cái điện thoại vì Huy cứ gọi điện cho em liên tục. Hóa ra giờ nó mới bắt đầu hiện nguyên hình là một thằng nhâng nháo, sẵn sàng tấn công dồn dập rồi đây. Bao nhiêu suy nghĩ tôn trọng nó giờ tôi chẳng còn gì. Cầm điện thoại của Phương, tôi vừa lái xe vừa nghe.
- Alo!
- Ai đấy?
- Ai gọi cho người yêu tôi?
- Cường hả? Anh Huy đây. Anh gọi để hỏi xem Phương lên đến nơi chưa thôi.
- Cảm ơn anh. Anh quan tâm em gái quá.
- Bố mẹ Phương nhờ anh ý mà em.
- Vâng, thế anh nhắn với hai bác hộ em. Mà để em bảo Phương lưu tên anh lại, sao lại lưu thế này làm em nhầm.
- Phương lưu tên anh thế nào Cường? – chột dạ.
- À, giống mấy thằng trẻ trâu mất dạy suốt ngày làm phiền ý mà anh. Thôi em chào anh!

Thực ra Phương lưu Huy trong điện thoại là “A.Huy”, nhưng tôi cứ nói thế vì muốn chửi vào mặt nó lắm rồi mà chưa bao giờ nói được câu nào. Dập máy, hai đứa cười nhe nhởn vì cái trò đùa láo toét của mình. Tôi là người không hiền lành gì, nhưng lúc nào cũng muốn dĩ hòa vi quý hết mức có thể, có lẽ vì thế mà nó nghĩ nó làm gì trước mặt tôi cũng được sao?
Quả thực là nó dính bẫy, vì chỉ vài giây sau thì Phương có tin nhắn của Huy “Em lưu tên anh là gì vậy? Anh thực sự thất vọng. Em coi anh là cái gì vậy?”. Phương giơ lên cho tôi xem rồi hai đứa lại cười hỉ hả ở trên đường.
Nhưng hai đứa cũng lại chỉ cười được vài phút, vì Phương lại nhận được cuộc gọi từ....mẹ em sau khi đã có một thằng thái giám bơm đểu. Nghĩ đến thằng này tôi lại nhớ đến chuyện ngày xưa đã bị một thằng giảng viên khác tơn hớt với bố mẹ rồi cướp mất người yêu.
- Sao Cường nó lại cầm máy con?
- Anh ấy vẫn cầm máy con mà, bọn con dùng chung.
- Sao Cường nó lại chửi anh Huy như thế? Thầy giáo mà thế à?
- Ôi mẹ ơi, thầy giáo cũng là người. Mà anh ấy không chửi. Con ngồi bên cạnh nghe thấy hết. Mẹ tin con hay tin Huy thì tùy mẹ. Thế mẹ nhé!... – rồi em tắt máy.
................
- Anh xin lỗi, tại anh nóng quá.
- Em chẳng ngại. Chỉ ngại là mẹ lại thêm thành kiến với anh thôi.

Ngẫm lại, tôi mới thấy mình vừa để cảm xúc chi phối nhiều quá. Cái thế của tôi và Huy bây giờ nó khác nhau hoàn toàn: Huy có thể diễu võ giương oai trước mặt tôi thế nào cũng được, chẳng ai quan tâm, nhưng tôi chỉ cần chửi nó, hay nói xấu nó, thậm chí không làm gì nó đi chăng nữa thì bao nhiêu cái xấu xa, tồi tệ của tôi cũng sẽ đến tai bố mẹ Phương hết. Đúng là chó má. Cứ phải căng óc ra mà chống lại đối thủ trong trận chiến mà mình bất lợi đủ đường thế này thì khốn nạn thật. Giờ tôi mới thấy, hóa ra cái mình cứ tự tin nắm giữ nhiều khi chưa chắc đã là điều quyết định, giống như tôi bây giờ đây. Tôi tự tin có Phương, nhưng thực ra cả 2 đứa lại đều đang yếu thế trước sức ép của bố mẹ và cái cách tấn công trâng tráo vì được hậu thuẫn.

Chỉ cần một chuyện nhỏ như thế mà Huy nó đã làm cho chúng tôi mất hết cả cảm xúc. Hai đứa đi chợ mà tâm trạng nặng như chì, chẳng còn những câu đùa vui như mọi khi nữa. Chỉ đến lúc về nhà và quay cuồng với nấu món này món kia thì em mới vui vẻ hơn. Hai đứa cũng tíu tít như muốn quên đi cái ngày quái quỷ vì những chuyện không đâu để dành thời gian cho nhau.
Thế nhưng cái con quỷ ám kia nó chưa muốn buông tha cho chúng tôi ngày hôm nay thì phải? - Hai đứa lại có chuyện để cãi nhau, và lần này là từ phía tôi.
Đang nhặt rau, tôi thấy Phương lù lù tiến đến, dí thẳng vào mặt tôi cái tin nhắn của Yến rồi ném điện thoại xuống ghế salon.
“Tối nay đi cafe với em nhé. Tự nhiên em thấy nhớ anh!” – tin nhắn dở hơi thường xuyên của một đứa sinh viên vô lo vô nghĩ. Nhưng mà trong những lúc nhạy cảm thế này thì nó bỗng lại trở thành một trong những lí do để hai đứa có những suy nghĩ thiếu tin tưởng về nhau.

Đề xuất Tiên Hiệp: Siêu Thần Cơ Giới Sư
Quay lại truyện Con đường mang tên em
BÌNH LUẬN
Ảnh đại diện Sen Nguyen

[Pháo Hôi]

9 tháng trước

ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay