Chương 208
Trang buồn, tôi biết, nhưng chẳng thể làm khác được.
Bây giờ nếu tôi thả mình theo cảm xúc của Trang, xưng hô “anh-em” ngọt xớt cũng được thôi, nhưng đó không phải là con người mình.
Tôi làm thế để được cái gì?
Ngủ với em?
Giải quyết nhu cầu bấy lâu nay bế tắc?
Tôi với em cũng không biết được và không ép buộc nhau là bao lâu cho đến khi cần nhau, nhưng với riêng mình, tôi tự cho bản thân một tháng – lại quá lí trí?
Trong một tháng ấy tôi sẽ để mình thực sự thoải mái, mở lòng ra để quan tâm đến Trang, cố gắng không suy nghĩ gì về Phương nữa.
Nếu như Trang làm tôi quên đi được Phương, thì đó cũng là lẽ tự nhiên, còn nếu không quên được, thì tất nhiên tôi sẽ để em bước tiếp - không phải Trang, cũng không phải Phương, mà sẽ là một ai khác tôi chưa biết.
Chứ tôi không thể cứ thế đến với Trang nếu nó không phải tình yêu - nó giả dối và chẳng khác nào một sự rẻ rúng em, mà với một người con gái có học thức cũng như tự tin như Trang thì đó chẳng khác gì một sự xúc phạm.
Em có thể cần tôi, nhưng cần tình yêu hơn là một thằng hèn.
Đêm ấy, tôi đưa Trang về nhà và chúng tôi nói thật nhiều về những quan điểm của mình về tình yêu.
Trang muốn một lần sống vượt lên khỏi mặc cảm “con gái không nên tấn công trước”, nhưng em cũng không phải sống chết vì nó, nghĩa là dù tôi có không yêu em thì em cũng vẫn sống vui, sống khỏe và sống có ích.
Một người phụ nữ bản lĩnh – thảo nào em mới có từng này tuổi đã được “cơ cấu” sẽ trở về đảm nhận vị trí trưởng phòng.
Chẳng như tôi, cũng được cơ cấu đấy, nhưng sẽ là tổ trưởng, còn mướt mải mới lên được phó phòng!
Ở một phía nào đó, tôi chợt nghĩ không biết Trang đến với tôi có phải vì sự hiếu kì muốn một lần thử cảm giác đi cầm cưa không?
Nhưng đó chỉ là những băn khoăn thoảng qua thôi, hãy cứ để thời gian trả lời.
Tôi và Trang, hai đứa sẽ cùng nhau đi chợ nấu cơm, giành làm hết công việc chung của mọi người để có thời gian bên nhau, sẽ dành cho nhau ít nhất 1 ngày cuối tuần để có thể cùng đi chơi, đi ăn, uống cafe hay đạp xe dọc bờ sông.
Cuộc sống ở bên này nó thực sự nhạt nhẽo.
Một tập thể bó hẹp với vài chục con người.
Ở Việt Nam, nếu thích thì bạn có thể leo lên xe máy, nói theo ai đó là “xách ba lô lên và đi” ngay lập tức.
Nhưng với chúng tôi ở đây thì không được như thế.
Dù giao thông Hàn quốc thực sự phát triển, nhưng việc di chuyển với những người không có phương tiện như chúng tôi thực sự là một vấn đề.
Với chúng tôi, giải trí cũng chỉ bó gọn lại là đi siêu thị, chơi thể thao hay đi ăn uống với nhau.
Thế nên, mọi người luôn cố gắng để lại gần nhau nhiều hơn, nhiều quá mức cần thiết, để mỗi người bớt đi cái cô đơn, quạnh quẽ trong mình.
Người ta muốn chia sẻ, có nhu cầu chia sẻ nhiều hơn.
Có lẽ vì thế nên tình yêu ở đây nó đến dễ dàng hơn với ở nhà.
Ngày cuối tuần đầu tiên chúng tôi chính thức "hẹn hò"
Quán thịt nướng.
Trang là người chọn địa điểm.
Ngày hôm đó tôi vẫn phải lên phòng thí nghiệm.
Về đến nhà thì đã là hơn 9h, nhưng Trang vẫn đang đợi.
Hai đứa vác cái bụng đói meo đi ra quán.
Hôm nay Trang mặc váy bò, lần đầu tiên tôi thấy em mặc váy.
[Pháo Hôi]
ai có lick truyện đọc tiếp k ạ đang hay