Chương 4303: Phụ Hoàng, Cứu Con!

Trong khi đó, ở một phía khác, Hoàng đế Vĩnh Trinh đã ra tay với kẻ mặc hắc bào kia.

Tên hắc bào này đang điên cuồng hấp thu sức mạnh của bốn người kia, tuy vẫn chưa hoàn tất nhưng khí tức tỏa ra từ hắn lúc này đã mạnh đến mức kinh người.

Vì vậy, Hoàng đế Vĩnh Trinh hiểu rằng không thể để tên hắc bào này tiếp tục mạnh lên được nữa, nếu không đến lúc đó có lẽ Vương Phong sẽ gặp nguy hiểm, mà bọn họ cũng khó thoát khỏi kiếp nạn.

Hiện giờ tất cả đã cùng chung một chiến tuyến, vinh nhục gắn liền, nên dù thế nào ông cũng phải ngăn cản tên hắc bào này.

"Đi!"

Lật tay một cái, một thanh tiểu kiếm tinh xảo xuất hiện trong lòng bàn tay Hoàng đế Vĩnh Trinh. Không chút do dự, ông hất tay lên, thanh tiểu kiếm lập tức bay ngang ra, phóng thẳng đến tên hắc bào đang ngồi xếp bằng giữa tinh không.

Lúc mới bay ra, thanh tiểu kiếm trông rất nhỏ, nhưng nó lại lớn dần theo gió, chỉ trong nháy mắt đã biến thành một thanh cự kiếm, đồng thời tỏa ra uy áp kinh người.

Một kiếm này, cho dù là Chí Tôn cấp bậc Tiên Vũ Cảnh cũng khó lòng đỡ được một cách dễ dàng, bởi đây chắc chắn là một trong những át chủ bài của Hoàng đế Vĩnh Trinh.

Chỉ tiếc rằng, gã Chí Tôn mặc hắc bào dường như không hề nhìn thấy thanh cự kiếm, cũng không có bất kỳ hành động chống cự nào. Hắn cứ mặc cho thanh cự kiếm bay đến trước mặt mình. Ngay khi thanh cự kiếm sắp tấn công tới nơi, nó lại như bị một lực lượng vô hình giữ lại. Ngay trước mặt gã Chí Tôn hắc bào, thanh cự kiếm trông đầy uy thế kia lại từng khúc vỡ vụn.

Gần như trong tích tắc, thanh cự kiếm đã vỡ nát thành hư vô ngay trước mặt gã.

Phụt!

Cự kiếm vỡ tan khiến Hoàng đế Vĩnh Trinh lập tức há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Phải biết rằng thứ này có liên kết tâm thần với ông, nay cự kiếm vỡ nát, ông là người sử dụng kiếm tự nhiên phải trả giá đắt.

Ông không ngờ đòn tấn công của mình thậm chí còn không thể chạm tới đối phương, sự cường đại của tên hắc bào này đã vượt xa sức tưởng tượng của ông.

"Không cần cản hắn, hắn không làm gì được tôi đâu."

Đúng lúc này, giọng nói của Vương Phong vang lên, ra hiệu cho Hoàng đế Vĩnh Trinh không cần lãng phí sức lực với tên hắc bào nữa. Tên hắc bào này dù có mạnh đến đâu, nhưng không một ai ở đây hiểu được lớp phòng ngự của Vương Phong lúc này kinh khủng đến mức nào.

Phải biết rằng với lớp phòng ngự hiện tại, dù cho tất cả mọi người ở đây cùng tấn công thì cũng chẳng làm nên trò trống gì, bởi vì Vương Phong lúc này đang hoàn toàn sử dụng chính trời đất này để tạo nên lớp phòng ngự cho mình.

Muốn phá vỡ phòng ngự của Vương Phong, trừ phi bọn họ có thể đánh sập cả bầu trời này, bằng không thì đừng hòng lay chuyển được.

"Cậu chắc chứ?" Nghe lời Vương Phong, Hoàng đế Vĩnh Trinh có chút lo lắng.

"Có thời gian đó thì mau giải quyết đám Đại hoàng tử đi, không cần lo cho tôi." Giọng Vương Phong vẫn bình tĩnh, sau đó không còn lên tiếng nữa.

Thân thể của hắn đã là một thân thể hoàn toàn mới. Nếu như lúc trước, khi Vương Phong nhận được truyền thừa của Tuyệt Tình Vương, cơ thể hắn chỉ được cải tạo một cách đơn giản để tạm thời dung nạp được luồng khí màu nâu xám kia.

Thì bây giờ, sau khi được cải tạo hoàn toàn, dù cho những luồng sương mù này có nhiều đến đâu, cơ thể Vương Phong cũng có thể dung nạp được hết. Giờ phút này, Vương Phong cảm giác cơ thể mình dường như đã hóa thành một phần của trời đất.

Chỉ cần trời đất này chưa diệt, lớp phòng ngự của hắn sẽ không thể bị phá vỡ.

Năm đó Tuyệt Tình Vương có thể vượt cấp tác chiến, chắc hẳn thân thể cường hãn của ông ta cũng đã góp công rất lớn.

Phải biết rằng có được một thân thể mạnh mẽ gần như đã đứng ở thế bất bại bẩm sinh, cho nên việc Tuyệt Tình Vương tung hoành thiên hạ không đối thủ, thân thể của ông ta sợ rằng cũng là công thần hàng đầu.

Mà bây giờ, thân thể của Vương Phong có lẽ còn biến thái hơn cả Tuyệt Tình Vương năm xưa, nên hắn sợ gì đòn tấn công của kẻ mặc hắc bào chứ. Muốn ngăn cản hắn đột phá ư? Chuyện đó không có cửa đâu.

"Vậy cậu tự bảo trọng."

Vương Phong đã không cần mình bảo vệ, mà Hoàng đế Vĩnh Trinh dù có toàn lực xuất thủ cũng chưa chắc làm gì được gã Chí Tôn hắc bào, nên lúc này ông quả thực nên quay lại giải quyết đám người Tưởng Khôn trước.

Chẳng phải bọn chúng vẫn luôn hy vọng Thần Toán Tử sẽ đứng ra giúp chúng chống lại hoàng tộc sao?

Hiện giờ Thần Toán Tử đang ở ngay đây, lại còn tham gia chiến đấu, nên nếu họ không nhân cơ hội này giết chết đám người của hoàng đế, e rằng chúng sẽ còn sống dai thêm một thời gian nữa.

"Chết đi!"

Đã quyết định ra tay, Hoàng đế Vĩnh Trinh cũng đưa ra lựa chọn giống hệt Thần Toán Tử, đều nhắm thẳng vào Đại hoàng tử có tu vi thấp nhất.

Dù sao Đại hoàng tử cũng là người cuối cùng trong hoàng tộc đột phá đến Chí Tôn cấp bậc Tiên Vũ Cảnh, sức chiến đấu lại yếu nhất trong số bọn họ, cho nên muốn làm suy yếu thế lực hoàng tộc, hắn không nghi ngờ gì chính là đột phá khẩu tốt nhất.

Lúc này, Thần Toán Tử đang giao chiến với Đại hoàng tử và hoàn toàn bị áp chế. Dù sao Thần Toán Tử cũng vừa mới đột phá, việc khống chế sức mạnh chưa được chuẩn xác, lại không thi triển thủ đoạn liều mạng nào nên khi giao chiến tự nhiên sẽ chịu thiệt.

May mà Hoàng đế Vĩnh Trinh kịp thời chạy tới, trực tiếp tạo thành thế hai đánh một. Đại hoàng tử dù có lợi hại đến đâu cũng không thể nào là đối thủ của hai người.

Vì vậy, Hoàng đế Vĩnh Trinh vừa ra tay, Đại hoàng tử đã lập tức phun ra một ngụm máu tươi, mặt lộ vẻ căm hận.

Bởi vì hắn không ngờ Hoàng đế Vĩnh Trinh lại cũng muốn ra tay đối phó mình. Hai đánh một, đây rõ ràng là muốn lấy mạng hắn mà!

"Đến chỗ ta!" Lúc này, Tưởng Khôn lên tiếng, cũng đã nhìn thấy tình cảnh không ổn của con trai mình.

Phải biết rằng một khi có bất kỳ ai trong số họ bỏ mạng, điều đó sẽ là đòn chí mạng đối với cục diện trận chiến hiện tại. Sức chiến đấu của Tưởng Khôn vốn đã vượt qua con trai mình, nên lúc này lão ta tự nhiên phải đứng ra.

Dù cho Đại hoàng tử không phải con trai lão, e rằng lão cũng phải ra tay, bởi vì nếu lão không cứu, một khi Đại hoàng tử chết, lão và Thần Long sẽ rơi vào thế bị vây công, đến lúc đó bọn họ sợ rằng có chắp cánh cũng khó thoát.

Nghe lời phụ hoàng, Đại hoàng tử tự nhiên có ý thức lùi về phía ông ta. Phải biết rằng sức chiến đấu của phụ hoàng hắn vượt xa hắn, trong tình huống này, chỉ cần hắn có thể đến gần phụ hoàng, thế liên thủ của Hoàng đế Vĩnh Trinh và Thần Toán Tử sẽ rất khó giết được hắn, hắn tự nhiên cũng có thể thoát thân.

Chỉ tiếc rằng Hoàng đế Vĩnh Trinh và Diệp Thương Khung sẽ không cho hắn cơ hội đó. Muốn đến gần phụ hoàng để được che chở ư? Chuyện đó không có cửa đâu. À không, đến cửa sổ cũng chẳng có.

Hoàng đế Vĩnh Trinh và Diệp Thương Khung đều là những người từng trải qua sóng to gió lớn. Đại hoàng tử muốn dựa vào phụ hoàng, nhưng họ lại nhất quyết không cho hắn cơ hội.

Diệp Thương Khung đang kéo hoàng đế Tưởng Khôn ra khỏi chiến trường, còn Hoàng đế Vĩnh Trinh và Thần Toán Tử thì phụ trách ghìm chặt Đại hoàng tử lại.

Đại hoàng tử lúc này đã lộ rõ thế thua, chỉ cần bọn họ dồn thêm chút sức lực, hắn chắc chắn phải chết.

"Phụ hoàng, cứu con!"

Nếu chỉ đối phó với một mình Thần Toán Tử, Đại hoàng tử tự nhiên có bản lĩnh ứng phó, thậm chí còn có thể áp chế Thần Toán Tử một bậc, dù sao hắn cũng đột phá sớm hơn, tu vi tự nhiên cũng cao thâm hơn một chút.

Nhưng hiện tại một mình hắn phải đối phó với hai người, Đại hoàng tử làm gì có bản lĩnh đó. Cho nên sau vài lần giao chiến liên tiếp, áo bào của hắn đã bị máu tươi nhuộm đỏ, trông vô cùng thê thảm...

✺ Lời văn VN bay như gió — Vozer giữ chỗ bình yên ✺

Đề xuất Voz: Những câu chuyện kì bí của "Người Lính"
Quay lại truyện Cực Phẩm Thấu Thị
BÌNH LUẬN