Chương 4405: Cá chết lưới rách

Khí thế điên cuồng dâng cao khiến sức chiến đấu của Thánh Nữ tăng vọt, trong tình huống này, bản thể Phượng Hoàng của nàng dường như cũng phình to ra một vòng.

Có điều bản thể của nàng cũng không duy trì được bao lâu thì đã nhanh chóng thu nhỏ lại, cho đến cuối cùng biến trở về hình người.

"Ngươi giết sư huynh của ta, phá hỏng kế hoạch của Thánh Tông, món nợ này bây giờ chúng ta có thể tính sổ sòng phẳng rồi." Thánh Nữ cất giọng bình thản đến lạ, dường như Huyền Hoàng chi khí lúc này đã không còn ảnh hưởng gì đến nàng nữa.

Leng keng!

Tiếng kim loại va chạm vang lên, trong tay Thánh Nữ đã xuất hiện một cây trường thương. Vương Phong từng thấy cây trường thương này trước đây, Thánh Nữ còn dùng nó để đại chiến với sư huynh của mình.

Hơn nữa, thứ này còn là do sư phụ nàng để lại, chắc chắn là một vật cực kỳ mạnh mẽ, có thể coi là một món chí bảo.

Hai người này bây giờ đã mạnh đến mức này, vậy sư phụ của họ còn mạnh đến cỡ nào?

Nếu không phải sư huynh của nàng đột nhiên đánh lén giết chết sư phụ, có lẽ bây giờ sư phụ nàng còn mạnh đến mức vô địch thiên hạ.

Một người như vậy nếu còn sống, thật sự có thể dùng hai chữ "khủng bố" để hình dung.

"Tính sổ thì tính sổ, hôm nay ta đến đây cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý này rồi."

Thánh Nữ muốn liều mạng với hắn, Vương Phong cũng không thể lùi bước, bởi vì bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để giết chết ả. Nếu bỏ lỡ hôm nay, đợi đến khi Thánh Nữ trấn áp được Huyền Hoàng chi khí trong cơ thể, người gặp nguy hiểm ngược lại sẽ là Vương Phong.

Đừng nhìn sức chiến đấu của Vương Phong không bằng Thánh Nữ, nhưng trên thực tế, hắn vẫn chiếm chút thế thượng phong.

Bởi vì Huyền Hoàng chi khí thực sự là mối uy hiếp quá lớn đối với Thánh Nữ, cho dù bây giờ khí thế của ả có tăng mạnh, ả chắc chắn cũng sẽ phải phân tán phần lớn sức lực để áp chế Huyền Hoàng chi khí, cho nên trong trận chiến này, Vương Phong chắc chắn là bên nắm giữ ưu thế.

Phía sau, những cường giả Thánh Tông đi theo Thánh Nữ đến đây bây giờ cũng đã chết gần hết, dù sao sương mù màu nâu xám của Vương Phong cũng đủ để giết chết bọn họ.

Lúc này bọn họ đã chết sạch, vậy thì lượng sương mù màu nâu xám này Vương Phong tự nhiên cũng có thể thu hồi lại.

Thứ sương mù màu nâu xám này tuy không bằng sương mù năm màu trong cơ thể Vương Phong, nhưng cái hơn là ở số lượng nhiều.

Cho nên Vương Phong chỉ cần bộc phát toàn bộ lượng sương mù màu nâu xám này ra, Thánh Nữ sẽ bị kiềm chế.

Chỉ cần ả mặc kệ đám sương mù màu nâu xám này, ả sẽ phải trả một cái giá rất đắt.

Sương mù năm màu và sương mù màu nâu xám, Vương Phong bây giờ đều bộc phát ra hết, và lần này hắn không do dự, bắt đầu thi triển thần thông Lục Đạo Luân Hồi của mình.

Lần trước, thần thông Lục Đạo Luân Hồi của Vương Phong không phát huy hiệu quả là vì mụ điên Thánh Nữ kia đã rút đi toàn bộ sức mạnh, khiến thần thông của Vương Phong mất đi môi trường để thi triển.

Nhưng bây giờ ả vẫn chưa làm vậy, cho nên Vương Phong phải nhân lúc mình còn có thể thi triển thần thông này, vội vàng tung nó ra, đừng để đến lúc không thi triển được nữa thì hối hận cũng đã muộn.

Theo cảnh giới của Vương Phong tăng lên Tiên Vũ chi cảnh trung kỳ, uy lực thần thông của hắn cũng tăng vọt. Chỉ cần để thần thông của Vương Phong phát huy được hiệu quả vốn có, vậy thì cho dù là Thánh Nữ cũng chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng, điểm này Vương Phong có lòng tin làm được.

Thế nhưng, thần thông của Vương Phong chỉ vừa mới thi triển, trong lòng hắn bỗng dâng lên một luồng sát khí lạnh thấu tim, cây trường thương của Thánh Nữ không biết đã rời khỏi tay ả từ lúc nào, lao đến ngay dưới chân Vương Phong.

Vừa rồi Vương Phong vội vàng thi triển thần thông, hơn nữa Thiên Nhãn lại chỉ chú ý bốn phía xung quanh, duy chỉ có thiếu sót ngay dưới lòng bàn chân mình, cho nên bây giờ Thánh Nữ cũng dùng chiêu này nhắm thẳng vào hắn.

Cái trường thương chết tiệt này là chí bảo, nếu Vương Phong bị nó tấn công trúng, có khi cả người hắn sẽ bị xiên thành que nướng mất.

Vì vậy, ngay lúc này, Vương Phong đến cả thần thông cũng không kịp thi triển, thân hình lóe lên rồi biến mất tại chỗ.

Vương Phong tuy rất tự tin vào khả năng phòng ngự của cơ thể mình, nhưng trong lòng hắn đã dấy lên sát khí, điều đó đủ để chứng minh một thương này không dễ chống đỡ.

Cho nên Vương Phong dù có phải ngưng thi triển thần thông cũng phải né bằng được một thương này.

Trước đó, tại sao Thánh Nữ lại rơi vào thế hạ phong nhanh như vậy, chẳng phải cũng vì ả quá bất cẩn hay sao?

Nếu Vương Phong muốn cứng rắn chống đỡ một đòn này, có khi trận chiến sẽ kết thúc ngay lập tức, cho nên Vương Phong bắt buộc phải lui.

"Khụ khụ."

Vì né tránh một thương này, Vương Phong đang thi triển thần thông thì bị phá giữa chừng, khiến bản thân hắn cũng chịu một chút phản phệ, một ngụm máu tươi đã dâng lên tới cổ họng, nhưng bị Vương Phong cưỡng ép nuốt xuống.

Phải biết trong lúc chiến đấu, một khi thổ huyết, có lẽ cả người cũng sẽ gục ngã.

Cho nên Vương Phong nhất định phải nhịn, hắn vẫn chưa đến lúc phải thổ huyết.

Chỉ là bị thần thông phản phệ mà thôi, Vương Phong hoàn toàn có thể chịu đựng được.

Thế nhưng cây trường thương kia dường như có ý thức riêng, một thương không đâm trúng Vương Phong, nó lại một lần nữa lao tới, tốc độ nhanh đến kinh người, nhanh như một tia chớp.

Chỉ là Vương Phong sở hữu Thiên Nhãn, tốc độ tấn công của cây trường thương này dù có nhanh đến đâu, nhưng trong mắt Vương Phong, nó không nghi ngờ gì cũng đã chậm đi rất nhiều, cho nên Vương Phong có đủ thời gian để né tránh nó.

Nhưng trong lúc Vương Phong né tránh đòn tấn công của cây trường thương, Thánh Nữ cuối cùng cũng đã thi triển cấm thuật xong, khí thế của ả đã mạnh mẽ như trời cao vậy, uy áp thật sự quá kinh khủng.

Ngay cả Vương Phong bây giờ cũng cảm thấy áp lực cực lớn, phảng phất như có mười ngọn núi lớn đè trên người.

Thánh Nữ này không biết đã thi triển loại cấm thuật gì mà lại tăng cường nhiều đến thế trong nháy mắt, đây không phải là hồi quang phản chiếu chứ?

Có điều, việc Thánh Nữ thi triển cấm thuật bản thân cũng phải trả giá đắt, mái tóc của ả giờ phút này đã biến thành màu trắng tinh, trông như một Bạch Phát Ma Nữ.

Chỉ thấy Thánh Nữ giơ tay lên, sau đó một bóng ảo khổng lồ hình thành sau lưng ả, đó rõ ràng là hình một bàn tay.

"Ngươi đã hại ta phải dùng đến cấm thuật mà Thánh Tông ta vĩnh viễn không bao giờ muốn dùng, hôm nay ngươi phải chết!"

Giọng nói lạnh như băng của Thánh Nữ vang lên, sau đó bàn tay ả ép xuống phía Vương Phong.

Theo chuyển động của bàn tay ả, bóng ảo bàn tay khổng lồ sau lưng cũng đè xuống, bóng ảo này thật sự quá lớn, Vương Phong e là muốn né cũng không được.

Bởi vì nếu hắn dám lùi lại lúc này, có khi thương thế hắn phải chịu còn nặng hơn, hắn sẽ không đời nào để lộ lưng cho Thánh Nữ tấn công.

"Ngươi đã dám xông đến trước mặt ta, vậy thì chúng ta cùng chơi trò cá chết lưới rách!"

Tâm niệm vừa động, một lượng lớn sương mù màu nâu xám và sương mù năm màu đều bao phủ trước mặt Vương Phong, kết hợp lại thành hình một thanh đại kiếm.

Uy áp kinh khủng tỏa ra từ trên thanh kiếm này, không hề thua kém Thánh Nữ.

Thánh Nữ đã muốn thi triển cấm thuật, vậy tức là ả đã thực sự động sát tâm với mình, đã như vậy, Vương Phong cũng phải tung ra đòn tấn công mạnh nhất của mình lúc này.

ღ Dòng chữ cũ hoá hoa mới ღ

Đề xuất Voz: Ngôi Làng Linh Thiêng
Quay lại truyện Cực Phẩm Thấu Thị
BÌNH LUẬN