Hôm nay vẫn là một ngày đi học như thường lệ, nhưng thay vì sau khi ra về thì về liền, cậu quyết định ở lại tiệm tạp hoá trước cổng trường,vô tình cậu bắt gặp một người bạn ở đây.
"Ê Thuận, mày làm gì ở đây đấy". "Nay ra chơi xíu, không chào đón hay gì".
Cậu ta hỏi, cậu đáp lời. Quán này cậu khá ít ra, bởi vì sau khi đi học về, cậu lựa chọn về thẳng nhà luôn, một phần là vì phải đi rướt cháu, một phần là vì gần đây cậu quan tâm nhiều hơn về tâm thức của cậu.
Sau một thời gian, mẹ của bạn cậu ta đến đón, cậu ta cũng chọn về cùng với bạn của cậu ấy, nhưng Thuận và cậu ta là bạn, mà cũng khá thân nên cậu muốn chở về thay cho người bạn kia.
"Chào cô, à cô ơi, hay để mốt con chở Tuấn cho, dù sao con cũng cùng đường, chở cho tiện".
Sau khi nói thế, mẹ của người bạn đó cũng quyết định để Thuận chở Tuấn về, và cũng dự định sau này để cậu chở Tuấn luôn, không còn chở Tuấn về nữa. Sau đó hai người đèo nhau về, chỉ là không quá thân nên không có chuyện để nói, nên trên đường khá yên ắng.
"Vậy thôi tao về nhá" "Chúc bạn thượng lộ nằm ngang nhá".
Sau khi đến nhà, cậu thả Tuấn xuống, để cậu ta tự vô, cậu nói rồi về luôn, nhưng cậu ta lại đáp lại bằng câu đó, khiến cậu chỉ thấy dở khóc dở cười.
"Bà nội mày á, thôi về đây".
Nói xong cậu cũng về. Trên đường về, cậu đang nói buồn chán với con đường này thì S3 đi ra, điều kỳ lạ là cậu ta xuất hiện như hồn mà vậy, nhìn giống cậu ta, nhưng phiên bản tí hon, khoảng 3-4cm, cậu ta nằm trên đầu cậu, cậu ngạc nhiên, hỏi.
"Này, sao cậu ra đây được vậy".
Nghe cậu hỏi vậy, cậu ta cậu ta cũng đáp, vì chuyện này cũng không phải bí mật gì.
"Công nghệ mới phát triển thôi". "Công nghệ?".
Cậu nghi hoặc đáp lại, vì không thể nghĩ ra rằng, công nghệ gì mà có thể giúp cậu ta xuất hiện như thế, càng nghĩ càng không hiểu, thấy vậy, cậu ta cũng đáp lại để giải khuây.
"Về nhà trước đi, vẫn còn nhiều cơ hội để thấy mà".
Nói xong, cậu ta biến mất, sau khi nghe như vậy, cậu cũng quyết định về nhà trước rồi tính. Sau khi về nhà, đến khoản trưa, cậu quyết định với lí do ngủ trưa mà lên giường, với tư về nằm, cậu từ từ nhắm mắt.
Sau khi cảm nhận và thành công đến tâm thức, cậu quyết định đi tìm ngay S3 để xem, công nghệ mới mà cậu ta nói là gì. Khi nhìn thấy, cậu ta sửng sốt, đơ người vài giây, vì thật sự không ngờ là lại có thứ như thế này bên trong cơ thể mình, cậu chậm rãi hỏi.
"Đây..., là cái..., công nghệ..., mới...., mà cậu nói hả, cậu đùa tôi à".
Nhìn nó như một chiếc máy tính cỡ lớn, không phải như thùng, hay như sách tay, mà cứ như một loại công nghệ loài người hiện nay chưa tiến tới, giống loại máy tính dùng để nghiên cứu, phân tích dữ liệu các loại, nói thật, tôi cũng chả biết phân tích thế nào nữa.
"cứ gọi nó là control room đi, dù sao, thứ này có thể làm được kha khá việc đấy".
Cậu ta đặt tên như thế, cậu cũng tò mò là nó có tác dụng gì mà cậu ta lại chọn cái tên control để đặt, cậu tò mò hỏi thử.
"Rốt cuộc nó làm được gì vậy, sao cậu lại có thể đặt cái tên cho nó là control room".
Cậu hỏi với vẻ mặt, vẻ mặt như thể, nó là thứ không thể tin nổi, cậu ta đáp lời.
"Cái máy này có thể gọi như thế, vì những chức năng nó có thể thực hiện"| "Điều khiển mọi thứ của cơ thể này, ví dụ như sửa đôi ký ức, thay đổi tính cách".
Cậu ta nói như thể, đó là điều bình thường vậy, nhưng cậu ở bên này đã ngạc nhiên không chịu nổi, cứ như vừa nghe một chuyện khó tin nhất trên đời này.
Sau đó, cậu ta giải thích cho cậu một loạt về công dụng của nó, chung quy lại khá là bá, rất đáng với cái tên control room.
"Mà đã là control room, ta nên cho nó một phòng riêng, đúng chứ".
S2 lên tiếng, tuy không biết hắn có ý gì, nhưng vẫn rất hợp lí khi vẫn nên cho chiếc máy điều khiển này một căn phòng riêng để chứa.
"Mày là chủ nơi này, mày thử tạo xem" "Ơ, nhưng tôi chưa thử bao giờ, lỡ có chuyện gì thì..." "Mạnh dạng mà làm đi, không lẽ mày còn sợ gì à"
Sau một lượt thuyết phục của S2, cậu cũng quyết định thử, ngạc nhiên là nó thành công, cậu tạo ra một bức tường, rồi thêm vài bữc nữa, rồi lại thêm một đường làm cửa vào 1 bức, cậu ghép 4 bức tường lại với nhau tao thành 1 căn phong đơn giản.
"Thôi không sao, như thế cũng được" "Dù sao thì nó cũng đã phù hợp với cái tên control room rồi" "Chỉ cần đưa cái máy này vào phòng thôi" "Cậu thử đưa vào xem sao"
Nghe S3 nói vậy, cậu cũng thử đưa chiếc mày đó vào phòng, cậu dùng ý niệm, điều khiển chiếc máy bay vào trong phòng mới tạo đó, rồi cậu tao nốt cái mái cho căn phòng đó luôn.
"Không ngờ là lại thành công trong lần đầu đó"
Cậu không giấu nổi vẻ ngạc nhiên và phấn khích, cứ như mới làm được điều gì đó khó khăn và hoàn thành nó một cách xuất sắc vậy, chỉ có điều, S2 luôn ở một bên, hắn đột nhiên cười nhếch mép, cứ như đã đạt được mục đích vậy.