Chương 66: Đệ Tử Kim Phong
“Đỗ trưởng lão, chuyện này là thế nào vậy.
Không phải ngài nói năm danh ngạch của Thiên Ảnh Tiểu Thế Giới sẽ để lại một cái cho ta sao?
Còn nữa, ta cầm lệnh bài của ngài tới Thiên Nguyên Phái báo danh dường như không có tác dụng gì cả, còn chưa vào sơn môn đã bị nhắm vào khắp nơi rồi.”
Diệp Vân Phi cau mày.
“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm.
Vốn dĩ Chưởng môn đã đồng ý giao một danh ngạch cho cậu rồi.
Thế nhưng hai lão già La Phong Dương và Tô Đức Khánh lại cực lực phản đối.
Các đệ tử hạt nhân trong môn phái sau khi nhận được tin tức cũng quần tình phẫn nộ, tập thể dâng thư lên Chưởng môn phản đối chuyện này.
Hiện tại ngay cả những đệ tử bình thường trong môn phái cũng biết chuyện này rồi, cả Thiên Nguyên Phái vì chuyện của cậu mà đang náo loạn đến mức không thể dàn xếp được.
Hiện tại ta cũng đang rất đau đầu đây.”
Đỗ trưởng lão thở dài nói.
“Nói như vậy là ta còn chưa vào cửa đã trở thành công địch của toàn bộ đệ tử Thiên Nguyên Phái rồi sao.
Vậy chuyện này giải quyết thế nào đây.”
Diệp Vân Phi lạnh lùng cười một tiếng.
Ban đầu Diệp Vân Phi đồng ý gia nhập Thiên Nguyên Phái nguyên nhân chủ yếu là muốn vào Thiên Ảnh Tiểu Thế Giới xem thử một chút.
Nếu không Diệp Vân Phi cũng không cần thiết phải gia nhập Thiên Nguyên Phái làm gì.
Nói thật lòng, một môn phái nhỏ của một đế quốc nhỏ, Diệp Vân Phi còn chưa để vào mắt.
Với ký ức và sự tích lũy Thiên Đế của Diệp Vân Phi, cho dù là những đại giáo đại tộc ở Đông Vực cũng không có tư cách để Diệp Vân Phi gia nhập.
“Chọc ta nổi giận, ta sẽ trực tiếp lấy đi địa mạch bên dưới trụ sở Thiên Nguyên Phái, để đám cao tầng Thiên Nguyên Phái khóc hận đi.”
Trong lòng Diệp Vân Phi thầm nghĩ.
“Hiện tại Chưởng môn đã đưa ra một biện pháp trung hòa.
Mười ngày sau Đăng Thiên Thang của môn phái sẽ mở ra.
Đến lúc đó sẽ tổ chức một cuộc thi leo thang, nếu cậu có thể giành được vị trí trong top 5 cuộc thi thì cậu sẽ có tư cách chiếm giữ một danh ngạch vào Thiên Ảnh Tiểu Thế Giới.”
Đỗ trưởng lão nói.
“Đăng Thiên Thang?”
Diệp Vân Phi ngẩn ra.
“Đăng Thiên Thang là một di tích cổ truyền lại từ thời xa xưa của Thiên Nguyên Phái chúng ta.
Tổng cộng có một trăm bậc thang, được mệnh danh là một bậc một ngọn núi.
Thông thường mà nói, đệ tử trong môn phái có thể leo lên bậc thứ mười lăm đã được coi là ưu tú rồi.
Kỷ lục cao nhất của thế hệ đệ tử này là bậc thứ hai mươi lăm.
Người lập nên kỷ lục này là Tưởng Phong, hắn đứng hạng nhất trong số các đệ tử hạt nhân.”
Đỗ trưởng lão nói.
“Mười ngày sau ta sẽ tham gia cuộc thi leo thang.”
Diệp Vân Phi gật đầu nói.
“Vậy thì tốt.
Diệp Vân Phi, chuyện này hy vọng cậu đừng trách ta, ta cũng là thân bất do kỷ.
Ta đã dốc hết sức để tranh thủ cho cậu rồi.
Đi thôi, bây giờ ta dẫn cậu đi tìm một nơi dừng chân đã.”
Đỗ trưởng lão thấy Diệp Vân Phi đồng ý liền không khỏi đại hỉ.
Đỗ trưởng lão dẫn Diệp Vân Phi tới một ngọn núi hùng vĩ tráng lệ.
Ngọn núi này tựa như một chiếc bát biển khổng lồ úp ngược trên mặt đất.
Trên ngọn núi rải rác các đình đài lâu các.
Đỗ trưởng lão dẫn Diệp Vân Phi tới trước một tòa các lâu nhỏ giữa rừng núi.
Các lâu nhỏ xung quanh được bao quanh bởi hàng rào, trúc xanh đung đưa, cây già thưa thớt, suối nhỏ chảy ngang qua, cảnh sắc cũng coi là tú lệ.
Ở Thiên Nguyên Phái, có thể chiếm giữ một tòa các lâu là phúc lợi chỉ dành cho đệ tử hạt nhân.
“Trong tòa các lâu này các vật dụng sinh hoạt thông thường đều rất đầy đủ, sau này cậu cứ yên tâm tu luyện ở đây đi.
Đúng rồi, Thiên Nguyên Phái chúng ta tổng cộng chia làm ngũ phong, lần lượt là Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ ngũ phong.
Ngọn núi này là Kim Phong, ta chính là Phong chủ của Kim Phong.
Thân phận hiện tại của cậu là đệ tử hạt nhân của Kim Phong.
Đây là lệnh bài thân phận của cậu.”
Đỗ trưởng lão lấy ra một chiếc lệnh bài thân phận đưa cho Diệp Vân Phi.
“Đúng rồi, cậu hiện tại là đệ tử Thiên Nguyên Phái chúng ta, thỉnh thoảng môn phái sẽ phân phó một số nhiệm vụ để cậu hoàn thành.
Hoặc cậu cũng có thể tới Nhiệm Vụ Đường tự mình lĩnh nhận nhiệm vụ phù hợp.
Mỗi khi hoàn thành một hạng mục nhiệm vụ, môn phái sẽ căn cứ vào mức độ khó dễ của nhiệm vụ mà ban thưởng điểm cống hiến.
Sở hữu điểm cống hiến, cậu có thể đổi lấy rất nhiều thứ từ môn phái, ví dụ như bí tịch công pháp, thiên tài địa bảo, linh đan, vân vân.”
Đỗ trưởng lão dặn dò kỹ lưỡng một phen rồi mới rời đi.
Diệp Vân Phi thì ở lại trên ngọn núi thấp này.
“Thì ra ngọn núi này chính là Kim Phong.
Hèn chi hình dáng núi bầu dục, sắc núi thiên về màu trắng.”
Trong các lâu nhỏ, Diệp Vân Phi ngồi xếp bằng xuống, hồn lực giải phóng ra ngoài cảm nhận ngọn núi này.
Diệp Vân Phi sớm đã nhìn ra trụ sở chính của Thiên Nguyên Phái ở đây hoàn toàn được bố trí theo Thiên Huyền Ngũ Hành Thần Sơn Trận.
“Đáng tiếc năm ngọn chủ phong ở đây chỉ có Thủy Phong và Thổ Phong là còn sót lại chút linh tính.
Kim Phong, Mộc Phong và Hỏa Phong đều đã mất sạch linh tính, sơn căn bị chôn vùi.
Nếu không ta có thể mượn môi trường đặc thù ở đây để luyện chế một bộ Ngũ Hành Linh Kiếm.
Có Ngũ Hành Linh Kiếm rồi ta có thể tu luyện Ngũ Hành Tru Tiên Kiếm Trận.”
Hồn lực của Diệp Vân Phi giải phóng ra xa cảm nhận trụ sở Thiên Nguyên Phái, vừa khẽ thở dài nói.
“Diệp Vân Phi sư huynh, Diệp Vân Phi sư huynh...”
Đột nhiên một đệ tử bình thường tay chân thô kệch, nước da đen nhẻm, vẻ mặt thật thà đi tới trước các lâu của Diệp Vân Phi lớn tiếng gọi.
Thực lực của đệ tử bình thường này là Ngưng Khí thất trọng.
“Chuyện gì?”
Diệp Vân Phi từ trong các lâu bước ra, cau mày hỏi.
“Huynh chắc là Diệp Vân Phi sư huynh rồi.
Đệ tên là A Ngưu.
Là Đỗ trưởng lão dặn đệ tới đây.
Đỗ trưởng lão nói Diệp Vân Phi sư huynh mới tới lần đầu, nếu có gì không rõ không biết cứ việc sai bảo đệ làm là được.”
Đệ tử bình thường đó cung kính nói.
Diệp Vân Phi là đệ tử hạt nhân, thân phận địa vị cao hơn hắn.
“Thì ra là thế, Đỗ trưởng lão quả là nghĩ chu đáo.”
Diệp Vân Phi bật cười.
“Được rồi, có việc gì ta sẽ không ngại làm phiền ngươi đâu.”
Diệp Vân Phi cười nói với A Ngưu.
Tính cách của Diệp Vân Phi có một mặt dễ gần.
Đặc biệt là đối với những nhân vật nhỏ bé này, Diệp Vân Phi thông thường sẽ không bày ra dáng vẻ hay tỏ thái độ.
“Đúng rồi Diệp Vân Phi sư huynh, huynh đã lĩnh nhận phúc lợi môn phái chưa.”
A Ngưu hỏi.
“Ồ?
Phúc lợi môn phái gì vậy?”
Diệp Vân Phi ngẩn ra.
“Chính là linh tinh thạch và linh đan mà môn phái phát định kỳ mỗi tháng cho đệ tử.
Diệp Vân Phi sư huynh, huynh là đệ tử hạt nhân, còn có thể tự do vào Tàng Thư Quán mượn đọc công pháp võ kỹ nữa.
Xem chừng Diệp Vân Phi sư huynh chắc là vẫn chưa lĩnh nhận phúc lợi rồi, đi thôi, bây giờ đệ dẫn huynh đi lĩnh.
Phúc lợi môn phái cho không lấy cũng phí ạ.”
A Ngưu trả lời.
“Được thôi.”
Diệp Vân Phi cười nói.
Linh tinh thạch và linh đan Diệp Vân Phi đều không thiếu.
Thế nhưng thấy A Ngưu nhiệt tình như vậy, vả lại Diệp Vân Phi cũng muốn đi dạo khắp nơi một chút nên gật đầu đồng ý.
Diệp Vân Phi đi theo A Ngưu rời khỏi Kim Phong.
Trung tâm được bao bọc bởi năm ngọn chủ phong là một thung lũng có diện tích cực lớn.
Trong thung lũng, từng dãy kiến trúc hùng vĩ tráng lệ được bố trí hài hòa.
A Ngưu dẫn Diệp Vân Phi đi trên một con đại lộ.
Trên đường đi gặp rất nhiều đệ tử.
“Nhìn kìa, kẻ đó chính là Diệp Vân Phi.”
“Nghe nói tính tình hắn vô cùng hung tàn, vừa vào sơn môn đã đánh thương rất nhiều đệ tử.”
“Chúng ta tránh xa một chút đi, ngộ nhỡ hắn đột nhiên nổi cơn điên lại muốn đánh người thì chúng ta xui xẻo mất.”
...
Rất nhiều người chỉ trỏ bàn tán về Diệp Vân Phi.
“Haha, không ngờ hiện tại ta lại trở thành người nổi tiếng rồi.”
Hồn lực của Diệp Vân Phi nghe rõ mồn một những lời bàn tán xì xào của các đệ tử xung quanh, thầm cảm thấy buồn cười.
Lát sau.
Đi tới trước một tòa đại lâu vô cùng có khí thế.
“Diệp Vân Phi sư huynh, đây chính là Công Huân Đường rồi.
Chúng ta vào trong lĩnh nhận phúc lợi thôi.”
A Ngưu dẫn Diệp Vân Phi bước vào trong đại sảnh của tòa đại lâu.
Trong đại sảnh, rất nhiều đệ tử ra ra vào vào, có người tới lĩnh nhận phúc lợi cố định mỗi tháng, có người tới đổi điểm cống hiến, vô cùng náo nhiệt.
Lúc này.
Cách đó không xa.
Một nam tử trẻ tuổi đang dùng ánh mắt lạnh lẽo chằm chằm nhìn vào Diệp Vân Phi.
Bên cạnh nam tử trẻ tuổi này còn đi theo mười mấy đệ tử khác.
“Lý sư huynh, chính là tiểu tử này, hôm nay đã đánh thương rất nhiều đệ tử Thủy Phong chúng ta.
Khiến Thủy Phong chúng ta mất hết mặt mũi.”
Một đệ tử bên cạnh nghiến răng nghiến lợi thấp giọng nói, ánh mắt nhìn về phía Diệp Vân Phi tràn đầy phẫn hận và thù hận.
“Thủy Phong chúng ta trong ngũ phong của Thiên Nguyên Phái từ trước tới nay luôn có thực lực mạnh nhất, chỉ có chúng ta bắt nạt đệ tử các phong khác, chưa từng có đệ tử phong khác dám bắt nạt đệ tử Thủy Phong chúng ta.
Không ngờ tiểu tử này vừa vào sơn môn đã cho đệ tử Thủy Phong chúng ta một đòn phủ đầu lớn như vậy.
Sau này đệ tử Thủy Phong chúng ta còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa!
Lý sư huynh, chúng ta nhất định phải cho tiểu tử này một bài học nhớ đời để đòi lại thể diện cho Thủy Phong!”
Một đệ tử khác cũng hằn học nói.
Đề xuất Tiên Hiệp: Đô Thị Cổ Tiên Y