Chương 124: Trong núi biến đổi lớn

Lý Mộ dán Thần Hành Phù, ôm tiểu hồ ly len lỏi trong rừng núi rậm rạp.

Theo lời Tiểu Bạch, cha mẹ nó bị yêu vật lợi hại hơn giết chết không lâu sau khi nó chào đời, là mỗ mỗ nuôi nó lớn lên.

Cùng lớn lên với nó còn có mấy con hồ ly nhỏ cùng tộc.

Lý Mộ ôm nó trong lòng, hỏi: "Nhà ngươi ở đâu?"

Tiểu Bạch dùng móng vuốt chỉ về phía trước: "Ngay sơn cốc phía trước kia."

Hồ tộc trong giới yêu vật thuộc thế yếu, hình thể không lớn, không có răng nanh móng vuốt sắc nhọn, nằm ở đáy chuỗi thức ăn, vì vậy khi tu hành phải tránh các loài mãnh thú yêu vật khác.

Trong tộc đàn của Tiểu Bạch chỉ có mỗ mỗ là Yêu Hồ ba đuôi đã hóa hình, còn lại đều là tiểu hồ yêu cảnh giới Tố Thai.

Sơn cốc này khá kín đáo. Khi Lý Mộ ôm Tiểu Bạch đến cửa cốc, nó nhảy khỏi lòng hắn, vừa chạy vào sơn cốc vừa vui vẻ gọi: "Mỗ mỗ, mỗ mỗ, con về rồi..."

Thân hình Lý Mộ lóe lên, trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt nó.

Cơ thể Tiểu Bạch khựng lại, nghi hoặc hỏi: "Ân công, sao vậy?"

Lý Mộ vẻ mặt nghiêm túc: "Cẩn thận, chỗ này không ổn, lại đây với ta..."

Dù xung quanh không có động tĩnh gì nhưng theo bản năng hắn đã cảm nhận được nguy hiểm. Đây là sự khác biệt lớn nhất giữa người tu hành đã luyện hóa phách thứ nhất và chưa luyện hóa.

Tiểu Bạch nhảy nhẹ một cái lên vai Lý Mộ.

Lý Mộ nắm chặt kiếm Bạch Ất, từ từ tiến vào sơn cốc phía trước.

Vừa bước vào sơn cốc, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc. Lý Mộ ngước mắt lên, lập tức nhìn thấy xác một con hồ ly.

Ánh mắt di chuyển về phía trước, cứ vài bước lại thấy một xác hồ ly chết, trong tầm mắt hắn ít nhất cũng có hơn mười con.

Máu trên người những con hồ ly này đã khô cạn, rõ ràng đã chết từ lâu.

Một bóng trắng nhảy xuống từ vai Lý Mộ, chạy đến bên xác một con hồ ly, run giọng gọi: "Oanh Oanh tỷ tỷ, tỷ sao vậy, tỷ mau tỉnh lại đi..."

"Yên Yên tỷ tỷ..."

"Nhân Nhân tỷ tỷ!"

"Các tỷ sao vậy, mau tỉnh lại đi mà..."

...

Nó nhảy nhót không ngừng bên xác những con hồ ly, giọng run rẩy, gần như sụp đổ. Lý Mộ nhìn xác hồ ly dưới chân, cau mày: "Vết kiếm..."

Vết thương trên người chúng phẳng và mịn, đều là một kiếm đoạt mạng.

Yêu vật sẽ không để lại vết thương như vậy, chúng có lẽ đã chết trong tay người tu hành.

Lý Mộ dường như nghĩ ra điều gì, vận chuyển pháp lực thi triển Thiên Nhãn Thuật, thấy trong cơ thể chúng không còn bất kỳ phách nào. Phách của yêu vật sẽ không tan nhanh như vậy, mà thời gian tử vong của chúng chưa quá ba ngày.

Lý Mộ lập tức nghĩ đến việc có người tu hành giết yêu lấy phách.

Đạo hạnh của Nhậm Viễn sở dĩ tiến triển thần tốc chính là nhờ Thiên Huyễn thượng nhân dùng hồn phách của vô số yêu vật bồi đắp cho hắn.

Nhìn thấy nhiều xác đồng tộc như vậy, Tiểu Bạch đã xụi lơ trên mặt đất, khóc lóc thảm thiết: "Mỗ mỗ, người ở đâu..."

Lý Mộ thở dài, hỏi: "Ở đây có đồ vật gì của mỗ mỗ ngươi không? Có lẽ có thể dùng bùa chú để tìm."

Tiểu Bạch chạy về phía một cái hang xa xa. Lý Mộ tìm thấy một cái bồ đoàn tại nơi nó dừng lại. Tiểu Bạch đưa chân trước lau mắt, nức nở: "Mỗ mỗ thường xuyên tu hành ở đây..."

Lý Mộ cúi xuống, nhặt vài sợi lông cáo trên bồ đoàn.

Lông cáo màu vàng xen lẫn trắng bệch, không có độ bóng, nhìn là biết của hồ ly già để lại.

Lý Mộ lấy Tiên Nhân Chỉ Lộ Phù trong ngực ra, quấn lông cáo vào rồi gấp thành hình hạc giấy. Hắn ném hạc giấy lên không trung, con hạc đập cánh chậm rãi bay ra khỏi hang.

Lý Mộ ôm lấy Tiểu Bạch, nói: "Đi thôi, mỗ mỗ ngươi chắc ở gần đây thôi."

Hắn thúc động Thần Hành Phù, chạy vội ra khỏi hang, lao nhanh về một hướng.

Tại một nơi vắng vẻ trong rừng, mấy con sói xám đang tấn công một con hồ ly già.

Lão hồ ly có bộ lông xám trắng, trên người bị một vết kiếm xuyên qua, khí tức vô cùng uể oải.

Còn lũ sói xám kia hành động cực kỳ nhanh nhẹn, khi tấn công, móng vuốt vung lên ẩn chứa tiếng xé gió. Dù vậy chúng vẫn chưa thể làm bị thương lão hồ ly thêm được.

Nhưng móng vuốt của lão hồ ly rơi lên người chúng cũng không gây ra tổn thương chí mạng.

Một con sói xám nhe nanh trắng ởn, cười lạnh: "Lão hồ ly, không ngờ phải không, ngươi cũng có ngày hôm nay. Đợi ta nuốt trửng xác ngươi là có thể xung kích Hóa Hình..."

Lão hồ ly nhìn năm con sói xám, trong mắt tràn đầy tuyệt vọng và bi ai.

Nếu không bị thương, đương nhiên nó sẽ chẳng để mấy con lang yêu chưa Hóa Hình này vào mắt. Nhưng nó đã bị tên người tu hành kia trọng thương, đèn cạn dầu khô. Ba ngày nay, tín niệm duy nhất giúp nó cầm cự là chờ Tiểu Bạch trở về, không ngờ lại bị mấy con lang yêu này tìm thấy.

Nó gượng ép điều động tia pháp lực cuối cùng, móng vuốt lóe lên u quang đập vào đầu một con sói xám đang lao tới.

Bộp!

Đầu con sói đó vỡ nát, giãy đành đạch trên mặt đất hai cái rồi bất động.

Còn lão hồ ly cũng xụi lơ, ngay cả sức đứng dậy cũng không còn.

Trong mắt con sói xám đầu đàn hiện lên vẻ vui sướng: "Cùng lên, giết nó! Thịt lão hồ ly này là đồ tốt đấy!"

Ngửi thấy mùi tanh hôi ập tới từ miệng sói, lão hồ ly thở dài, tuyệt vọng nhắm nghiền mắt lại.

Cuối cùng, nó vẫn không đợi được Tiểu Bạch của nó về.

Đùng!

Tiếng sấm rền vang lên bên tai, cùng lúc đó nó cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc.

Nó mở mắt, thấy một tia sét trắng giáng xuống đầu Lang Vương, con sói đầu đàn lập tức bị đánh thành than, hồn phi phách tán tại chỗ.

Lũ sói còn lại bị biến cố bất ngờ làm cho chấn kinh, hoàn hồn xong theo bản năng muốn bỏ chạy thì thấy trước mắt lóe lên một luồng bạch quang. Khoảnh khắc sau, đầu chúng nhìn thấy thân thể mình đang chạy nhanh về phía trước.

Bốn con sói xám trong nháy mắt đầu lìa khỏi cổ.

Lý Mộ vươn tay, kiếm Bạch Ất không dính chút máu chủ động bay về tay hắn. Hắn giờ đây đã nắm giữ lôi pháp và Ngự Kiếm Thuật đến mức lô hỏa thuần thanh, mấy con yêu vật Tố Thai này chỉ cần phất tay là diệt gọn.

"Mỗ mỗ!"

Tiểu Bạch nhìn thấy lão hồ ly liền lao nhanh tới.

Trong mắt lão hồ ly tràn đầy vui mừng, cười nói: "Không ngờ trước khi chết còn có thể gặp lại con."

"Mỗ mỗ, người sẽ không chết đâu, sẽ không chết đâu!" Tiểu Bạch bỗng nhả ra một viên đan dược từ miệng, nói: "Mỗ mỗ, người mau ăn viên đan dược này đi, ăn vào sẽ khỏe lại..."

Lý Mộ lắc đầu. Dù nó có đút viên đan dược mà bản thân không nỡ uống cho lão hồ ly thì cũng vô dụng.

Hồn phách chi lực của lão hồ ly đã cực kỳ suy kiệt, suy yếu đến giới hạn sống sót. Sở dĩ bây giờ nó chưa chết là nhờ một luồng niệm lực trong lòng chống đỡ.

Tay Lý Mộ hiện kim quang truyền vào cơ thể lão hồ ly, nhưng kim quang xuyên qua cơ thể mà ra, không có tác dụng gì.

Lý Mộ thu tay lại, lắc đầu nói: "Còn lời gì trăng trối, tranh thủ thời gian nói đi..."

Tinh thần lão hồ ly khá hơn chút, khẽ gật đầu với Lý Mộ: "Đa tạ ân nhân."

Lý Mộ đi sang một bên, rút lấy phách lực trong cơ thể mấy con lang yêu vừa chết dưới kiếm Bạch Ất.

Tiểu Bạch ôm lão hồ ly, đôi mắt như trân châu đen nhòe lệ, khóc lóc: "Mỗ mỗ, Oanh Oanh tỷ tỷ chết rồi, Yên Yên tỷ tỷ chết rồi, Nhân Nhân tỷ tỷ cũng chết rồi..."

Lão hồ ly dùng móng vuốt vuốt ve đầu nó, nói: "Chúng bị người tu hành giết chết. Hứa với mỗ mỗ, trước khi tu vi đủ mạnh, con không được đi báo thù cho chúng..."

Móng vuốt lão hồ ly lướt qua, trong đầu Tiểu Bạch hiện lên hình bóng một người tu hành.

Nó lau nước mắt, nghiến răng: "Mỗ mỗ yên tâm, con nhất định sẽ báo thù cho các tỷ tỷ!"

Lão hồ ly ho khan vài tiếng, khí tức càng thêm yếu ớt.

Nó dùng chút sức lực cuối cùng quay đầu nhìn Lý Mộ, trong mắt tràn đầy vẻ cầu khẩn.

Nó chưa mở miệng nhưng Lý Mộ biết nó muốn nói gì, hắn gật đầu: "Ngươi yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho Tiểu Bạch."

Tâm nguyện duy nhất đã hoàn thành, lão hồ ly dùng chân trước nắm lấy Tiểu Bạch, vui mừng nói: "Con phải nghe lời ân nhân, đi theo bên cạnh ngài ấy, hầu hạ ngài ấy cho tốt..."

Tiểu Bạch nghẹn ngào gật đầu, buồn bã gọi: "Mỗ mỗ..."

Đồng tử lão hồ ly bắt đầu tan rã. Trong khoảnh khắc sinh mệnh biến mất cuối cùng, nó trút toàn bộ hồn lực và phách lực trong cơ thể vào người Tiểu Bạch.

Dưới sự xung kích của nguồn sức mạnh to lớn này, Tiểu Bạch lập tức ngất lịm đi.

Tại sơn cốc vô danh.

Tiểu Bạch quỳ trước mấy ngôi mộ mới đắp, như người mất hồn.

Bộ lông vốn trắng bệch của nó giờ trở nên óng ánh sáng long lanh. Lão hồ ly kia đã hóa hình từ lâu, có lẽ vài năm nữa có thể ngưng tụ yêu đan trở thành yêu tu đệ tứ cảnh. Phần lớn hồn lực và phách lực của nó đều được phong ấn trong cơ thể Tiểu Bạch, đợi khi nàng hấp thu luyện hóa hoàn toàn thì cũng là lúc hóa hình.

Lý Mộ lặng lẽ đứng bên cạnh, âm thầm bầu bạn với nó.

Không biết qua bao lâu, nó cuối cùng cũng đứng dậy, hít mũi một cái, nhìn những ngôi mộ lần cuối rồi nói: "Ân công, chúng ta đi thôi."

Lý Mộ cúi người bế nó lên, chậm rãi đi ra khỏi núi.

Vốn hắn định đưa nó về nhà, không ngờ lại xảy ra chuyện thế này.

Cả tộc chết thảm, người thân duy nhất cũng chết ngay trước mắt, Lý Mộ dù thế nào cũng không thể để nó tu luyện một mình trong núi.

Nhưng hắn sắp đến quận nha, một nơi hoàn toàn xa lạ, bản thân còn chưa biết có lo nổi cho mình không, nói gì đến mang theo một tiểu yêu tinh.

Muốn mang nó theo thì cũng phải đợi Lý Mộ đứng vững chân ở quận thành, có đủ thực lực bảo vệ nó đã.

Khi về đến nhà, Tiểu Bạch vẫn chìm trong bi thương, lẳng lặng về phòng một mình.

Lát sau, Liễu Hàm Yên từ nhà bên đi sang, vào sân thì nhìn Lý Mộ.

Lý Mộ biết ý nàng, nói: "Hai ngày nữa ta phải đi rồi, sau khi ta đi có chuyện muốn nhờ ngươi."

"Cửa hàng cũng mặc kệ, tiền bán sách cũng chẳng quan tâm, cứ để ta giữ hộ, chuyện ngươi nhờ vả ta còn ít sao?" Liễu Hàm Yên lườm hắn một cái: "Nói đi, chuyện gì?"

< PS: Hữu nghị đề cử sách mới của Hắc Sơn Lão Quỷ, "Bạch Thủ Yêu Sư": Nhân vật chính lợi hại hay không, tốt hay xấu không quan trọng, chém yêu trừ ma hay không cũng chẳng quan trọng, quan trọng là thao tác phải ngầu, kiểu tóc không được loạn! >

Đề xuất Tiên Hiệp: Độc Tôn Tam Giới
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN