Chương 159: Sinh đứa bé

Trước yêu cầu vô lý của Bạch Yêu Vương, Lý Mộ không chút do dự mà từ chối.

Hắn là bộ khoái chứ không phải quản lý vườn bách thú, đừng có thứ rắn, côn trùng, chuột, kiến gì cũng gửi gắm bên cạnh hắn.

Nếu hắn chưa viên mãn dục tình thì dẫn theo con Thanh Xà này cũng được, thi thoảng có thể hút một ít hỗ trợ tu hành, nhưng phách dục tình của hắn đã sớm ngưng tụ, giữ nàng lại làm gì?

Cứ nghĩ đến cảnh con Thanh Xà này cả ngày lượn lờ trước mắt, Lý Mộ đã thấy phiền lòng.

Thanh Xà trợn mắt nhìn Lý Mộ, nghiến răng nói: "Ngươi tưởng ta muốn theo ngươi chắc, nếu không phải phụ thân ép buộc, ta thèm nhìn mặt ngươi chắc, ta..."

"Trùng hợp quá, ta cũng thế."

Lý Mộ không đủ kiên nhẫn nghe nàng nói hết, nhìn sang Thanh Ngưu Tinh nói: "Thật xin lỗi Ngưu đại ca, chuyện này ta thật sự không tiện."

Thanh Ngưu Tinh thở dài, cũng không ép buộc, nói: "Yêu Vương đã quyết định để nàng đến quận nha chuộc tội, nếu Lý huynh đệ không tiện dẫn theo thì bình thường để mắt trông nom nàng chút là được rồi..."

Triệu bộ đầu tiến lên một bước nói: "Việc này ta sẽ chuyển lời tới quận úy đại nhân, còn việc đại nhân có đồng ý hay không thì không dám chắc."

Thanh Ngưu Tinh đưa một phong thư cho hắn, nói: "Đây là thư Yêu Vương gửi cho Thẩm quận úy, nhờ huynh chuyển giao giúp."

Lúc rời đi, hắn vẫn để lại số linh ngọc kia, Lý Mộ từ chối nhiều lần không được, đành tạm nhận lấy.

Của biếu là của lo, dù số linh ngọc này là do Bạch Yêu Vương cảm tạ hắn đã đi một chuyến đến sơn động, chẳng liên quan gì tới con Thanh Xà kia, nhưng nàng dù sao cũng là con gái Bạch Yêu Vương, Lý Mộ tự nhủ cùng lắm khi nàng gặp nguy hiểm thì sẽ ra tay giữ lại một mạng rắn cho nàng là được.

Sáng sớm hôm sau, mọi người dùng điểm tâm xong ở quán trọ liền chuẩn bị khởi hành về quận thành.

Con Thanh Xà kia đêm qua ở lại, sáng ra vẫn chẳng thèm nể mặt Lý Mộ.

Dáng vẻ này của nàng ngược lại khiến Lý Mộ yên tâm, như thế Liễu Hàm Yên tuyệt đối sẽ không hiểu lầm gì cả, hắn cũng chẳng cần phí sức giữ khoảng cách với nàng.

Lý Mộ lên lầu thu dọn hành lý, vừa bước ra khỏi quán trọ thì tai đã nghe thấy tiếng quát tháo.

"Tên ăn mày thối tha này, thật là cho mặt mũi mà không biết điều, thiếu gia nhà ta để mắt tới ngươi là phúc phận của ngươi, theo thiếu gia chẳng lẽ không sướng hơn làm ăn mày sao?"

Lý Mộ quay đầu lại, thấy ở bên lề đường không xa, một gã đàn ông ăn mặc kiểu đầy tớ đang đứng cạnh một công tử áo quần bảnh bao, vênh váo tự đắc lớn tiếng chửi mắng.

Nơi góc đường có hai cha con ăn mày, thiếu nữ ăn mày ngã nhào dưới đất, ôm mặt, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

Vị công tử bảnh bao kia nhìn thiếu nữ ăn mày một cái, nói: "Bẩn thì bẩn thật, nhưng cũng là một mỹ nhân, mang nàng về phủ, tắm rửa sạch sẽ rồi đưa vào phòng ta..."

Lão ăn mày ôm lấy chân gã công tử, khóc lóc cầu xin, liền bị hắn đá văng ra.

Gã công tử còn định bồi thêm hai cước cho hả giận thì mông bỗng hứng chịu một lực cực lớn, cả người bay vút ra ngoài, mặt đập xuống đất, rụng mất một chiếc răng cửa.

Hắn phun ra một ngụm máu, giận dữ nhìn về phía sau, thấy một thanh niên đang đứng đó.

Gã công tử trẻ tuổi che miệng, chỉ vào Lý Mộ quát lớn: "Còn đứng ngây ra đó làm gì, đánh chết hắn cho ta!"

Mấy tên đầy tớ nhìn Lý Mộ rồi lại không dám xông lên.

Dù sao những người này đều mặc công phục của quận nha, nhìn là biết hạng không dễ trêu chọc, kẻ nhạy bén đã lén lút chạy đi gọi viện binh.

Làm bộ khoái đã lâu, Lý Mộ ghét nhất là loại chuyện này, hắn đỡ lão ăn mày dậy trước, rồi lại đỡ thiếu nữ kia, hỏi: "Không sao chứ?"

Lão già gượng đứng thẳng người, lắc đầu nói: "Tạ ơn ân nhân, chúng ta không sao."

Lý Mộ lúc này mới nhận ra hai cha con này chính là đôi ăn mày đứng trú mưa trước cửa trà lâu hôm nọ.

Triệu bộ đầu bước tới, lạnh lùng nhìn gã công tử kia, quát: "Đồ hỗn chướng, giữa thanh thiên bạch nhật mà dám cưỡng đoạt dân nữ, gan chó nhà ngươi ai cho!"

"Tránh ra, tránh ra hết!"

Mấy tên bộ khoái huyện nha gạt đám đông bước vào, một trung niên bộ đầu chắp tay với đám người Lý Mộ nói: "Để các vị đại nhân ở quận nha chê cười rồi, chuyện tiếp theo cứ giao cho chúng ta xử lý."

Hắn nhìn gã công tử vẫn đang nằm dưới đất, ra lệnh cho cấp dưới: "Mang hắn về!"

Hai tên bộ khoái lập tức áp giải gã công tử rời đi.

Trung niên bộ đầu lại nhìn sang Triệu bộ đầu nói: "Các vị đại nhân đã dẹp tan dịch bệnh ở Dương huyện, huyện lệnh đại nhân vô cùng cảm kích, buổi trưa có thiết tiệc tại tửu lâu, mong các vị đại nhân nể mặt..."

Triệu bộ đầu xua tay nói: "Không cần đâu."

Trung niên bộ đầu cũng không ép, bảo: "Vậy chúng ta xin cáo lui trước..."

Lâm Việt lộ vẻ không cam tâm, nói: "Lúc nãy tên kia trêu ghẹo nữ tử, đám bộ khoái này đứng từ xa nhìn thấy hết, đợi chúng ta dạy dỗ hắn xong mới chạy lại, rõ ràng là đang giải vây cho hắn, hạng người như thế sao có thể làm bộ khoái được..."

Triệu bộ đầu thở dài: "Thượng bất chính hạ tắc loạn, có huyện lệnh thế nào thì sẽ có thủ hạ thế ấy."

Lâm Việt khó hiểu: "Chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua cho hắn?"

Triệu bộ đầu lắc đầu: "Đây là Dương huyện chứ không phải quận nha, không xảy ra chuyện lớn là tốt rồi..."

Thanh Xà đứng cạnh Lý Mộ cười lạnh: "Đây chính là nhân loại các ngươi sao, luật pháp của các ngươi đến cả chính mình còn không quản nổi, dựa vào đâu mà đòi quản chúng ta?"

Lý Mộ không thèm để ý tới nàng, lấy ít bạc lẻ trong người đưa cho lão già, dặn: "Số tiền này hai người cầm lấy, rời khỏi Dương huyện đi, đừng quay lại đây nữa."

Lão già và thiếu nữ quỳ lạy tạ ơn, Lý Mộ tiện đường đưa họ ra khỏi thành mới vẫy tay từ biệt.

Lâm Việt suốt quãng đường đều rất trầm mặc, Triệu bộ đầu nhìn hắn nói: "Trong lòng có gì thì cứ nói ra đi."

Lâm Việt cúi đầu: "Bộ khoái vốn là để thực thi công lý cho dân, trừ ác giúp thiện, nhưng lại câu kết với kẻ ác, ta thật không biết làm bộ khoái còn có ý nghĩa gì."

Triệu bộ đầu vỗ vai hắn: "Chính vì có những hạng người đó tồn tại nên việc các ngươi làm bộ khoái mới càng có ý nghĩa, nếu đến cả các ngươi cũng không còn, thì bộ khoái mới thật sự vô nghĩa..."

Thanh Xà lộ vẻ suy tư, lát sau hỏi Lý Mộ: "Hắn nói thế là có ý gì?"

Lý Mộ không giải thích, chỉ bảo: "Sau này cô sẽ hiểu."

...

Sau khi về đến huyện nha, Triệu bộ đầu báo cáo tình hình Dương huyện với Thẩm quận úy.

Hắn cũng tiện thể nhắc tới chuyện của Bạch Yêu Vương.

Về việc để con Thanh Xà này ở quận nha chuộc tội, Thẩm quận úy không hề từ chối, chút thể diện của Bắc quận Yêu Vương này quận nha vẫn phải cho.

Thật trùng hợp, ông ta lại sắp xếp Bạch Thính Tâm vào nhóm của Triệu bộ đầu, phụ trách cùng một khu vực với đám người Lý Mộ.

Lý Mộ dù thấy đau đầu nhưng nghĩ bụng con rắn này chỉ ở lại đây một tháng, sau một tháng nàng sẽ về lại nơi của nàng.

Chuyến đi Dương huyện lần này ai nấy đều lập công không nhỏ, Lâm Việt và lão lại kia được phép vào phòng chữ "Hoàng" chọn một món phần thưởng, cả hai đều chọn linh ngọc hỗ trợ tu hành.

Lý Mộ có công lớn nhất nên được vào phòng chữ "Huyền".

Hắn đã quá quen thuộc với phòng chữ "Huyền", giờ đây Liễu Hàm Yên và Vãn Vãn đều có pháp bảo riêng, Lý Mộ cũng không thiếu linh ngọc, hắn suy nghĩ một hồi rồi chọn một thanh kiếm phù hợp cho Tiểu Bạch.

Nàng giờ đã hóa hình, có thể học tập đạo pháp của con người, cũng có thể sử dụng binh khí của nhân gian.

Khi Lý Mộ về đến nhà, Liễu Hàm Yên không có ở đó, Vãn Vãn đang cùng một thiếu nữ xinh đẹp nhảy dây trong sân.

Trong ấn tượng của Lý Mộ, Tiểu Bạch vẫn luôn là con hồ ly nhỏ đáng yêu, hễ rảnh là có thể ôm hôn vuốt ve, nàng đột nhiên biến thành người khiến Lý Mộ nhất thời chưa thể thích ứng được.

Một nguyên nhân khác khiến hắn khó thích ứng là sau khi hóa hình, nàng thật sự quá đẹp.

Yêu vật không thể tự chọn hình dáng khi hóa hình, diện mạo của chúng phụ thuộc vào nhiều yếu tố, quan trọng nhất là chủng tộc và đặc điểm trước khi hóa hình.

Điều này trong "Thập Châu Yêu Vật Chí" cũng có ghi chép.

Theo tiêu chuẩn cái đẹp của con người, họ nhà cáo thường có nhan sắc cao nhất khi hóa hình, Hồ Yêu hóa hình phần lớn là mỹ nam mỹ nữ, trong các câu chuyện liêu trai dân gian, hồ ly tinh cũng thường được mô tả là dùng sắc đẹp để mê hoặc con người.

Xà Yêu hóa hình dung mạo thường cũng không kém, dáng người lại tuyệt mỹ, điều này có thể thấy rõ qua chị em Bạch Ngâm Tâm.

Chưa bàn đến diện mạo, chỉ riêng vòng eo thon thả uyển chuyển kia đã hiếm có nữ tử nào sánh kịp, dân gian vốn có câu "Xà Yêu giỏi múa", không ai biết lắc eo điệu nghệ hơn bọn họ.

So với tộc Hồ và tộc Xà, Thử Yêu hóa hình đa phần mặt dơi tai chuột, không mấy ưa nhìn, Hổ Yêu và Ngưu Yêu thì dù là đực hay cái thân hình đều rất lực lưỡng, đây là điều khó tránh khỏi.

Vẻ đẹp của Tiểu Bạch, Lý Mộ không ngôn từ nào tả xiết.

Nữ tử khi đẹp đến một mức độ nhất định thì không còn cao thấp nữa.

Ví như Lý Thanh, ví như Liễu Hàm Yên, hay chị em Bạch Ngâm Tâm, mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười, ai thích kiểu thanh lãnh thì sẽ ưng Lý Thanh, Liễu Hàm Yên lại mang đậm nét quyến rũ trưởng thành, chị em Bạch Xà Thanh Xà thì dáng người bốc lửa, thật khó nói ai đẹp hơn ai.

Nhưng nếu thêm cả Tiểu Bạch vào, e rằng cán cân trong lòng nhiều người sẽ bị lệch.

"Công tử!"

"Ân công!"

Lý Mộ từ ngoài đi vào, hai nàng dừng cuộc chơi, hớn hở chạy tới.

Lý Mộ hỏi: "Tiểu thư đâu?"

Vãn Vãn mừng rỡ bảo: "Tiểu thư đang ở cửa tiệm, để em đi tìm nàng, hai ngày nay tiểu thư lo cho công tử lắm, ngày nào cũng chạy qua nha môn mấy bận..."

Nói xong nàng liền nhanh chân chạy đi.

Lý Mộ vất vả lắm mới thích nghi được với dáng vẻ hiện tại của Tiểu Bạch, hắn đưa thanh kiếm cho nàng nói: "Cái này tặng muội, coi như quà mừng muội hóa hình."

Tiểu Bạch nhận lấy kiếm, nói: "Tạ ơn ân công."

Sau đó nàng ngước nhìn Lý Mộ, bảo: "Lúc trước ân công nói đợi muội hóa hình xong mới cho muội báo đáp, giờ muội hóa hình rồi, ân công muốn muội báo đáp thế nào?"

Lý Mộ lúc đó chỉ là kế hoãn binh, ai ngờ nàng hóa hình nhanh thế, hắn xua tay bảo: "Trừ việc lấy thân báo đáp ra thì việc gì cũng được."

Tiểu Bạch suy nghĩ một lát rồi nói: "Vậy muội giúp ân công sinh một đứa bé nhé, trong truyện Liêu Trai có một vị hiệp nữ đã báo ân như thế đấy."

Từ khóe mắt, Lý Mộ thấy Liễu Hàm Yên vừa bước tới cửa, hắn nhìn chằm chằm Tiểu Bạch, nghiêm túc nói: "Hứa với ta, sau này tuyệt đối đừng đọc Liêu Trai nữa..."

Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Chí Tôn
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN