Chương 160: Dương huyện biến đổi lớn

Tiểu Bạch hóa hình thành công, phiền não của Lý Mộ cũng từ đó mà đến.

Trước khi hóa hình, nàng chỉ muốn lấy thân báo đáp, giờ lại muốn sinh con cho Lý Mộ.

Liễu Hàm Yên đang đứng ngay bên cạnh, Lý Mộ đành lời lẽ chân thành nói với Tiểu Bạch: "Thật ra cách báo ơn có rất nhiều loại, không nhất thiết cứ phải lấy thân báo đáp hay sinh con gì đó, ta từng cứu muội một mạng, sau này muội cũng có thể cứu lại ta, nhiệm vụ của muội bây giờ là lo mà tu luyện để tương lai báo thù cho mỗ mỗ..."

Tiểu Bạch bị hắn lái sang chuyện khác, nhớ đến mỗ mỗ và tộc nhân đã khuất, nàng nghiêm túc gật đầu, kiên định nói: "Muội sẽ cố gắng tu luyện để báo thù cho mỗ mỗ!"

Lý Mộ thoáng thấy nụ cười trên môi Liễu Hàm Yên, thật sự nên để nàng thấy lúc ấy hắn đã khảng khái từ chối hai con rắn kia thế nào.

Tiểu biệt thắng tân hôn, sau bữa cơm tối, Liễu Hàm Yên đã sớm sang phòng Lý Mộ.

Hai người nắm tay ngồi trên giường, Liễu Hàm Yên đột nhiên hỏi: "Sau này chàng định đối đãi với Tiểu Bạch thế nào?"

Lý Mộ đáp: "Giờ nàng không nơi nương tựa, tạm thời cứ để nàng ở lại nhà mình đi, thiên hồ báo ân xong thường sẽ rời đi, đó là truyền thống của tộc họ."

Liễu Hàm Yên hỏi tiếp: "Báo ân thế nào, chẳng lẽ chàng thật sự muốn nàng sinh con cho chàng sao?"

Lý Mộ lại ngửi thấy mùi ghen tuông, bèn cười bảo: "Ta muốn nàng sinh cho ta kia..."

Liễu Hàm Yên quả nhiên chuyển từ ghen sang thẹn thùng, nhẹ nhàng vấu Lý Mộ một cái, nói: "Hay là bảo Vãn Vãn sinh cho chàng đi, con bé thích trẻ con nhất đấy..."

...

Từ Dương huyện trở về, cuộc sống của Lý Mộ khôi phục lại vẻ bình lặng hiếm hoi.

Trong nha môn không có việc gì, hằng ngày hắn chỉ việc đọc sách, đợi đến khi tan ca thì về nhà nấu cơm cùng Liễu Hàm Yên, rồi cùng nhau song tu, ngày tháng trôi qua khá thoải mái.

Điểm duy nhất chưa hoàn mỹ là do nha môn quá nhàn rỗi nên con rắn kia cứ lượn lờ trước mắt Lý Mộ, khiến hắn thấy phiền lòng.

Hắn cảm nhận được hận ý trong lòng nàng chưa tan, chắc chắn đang ủ mưu gì đó.

Hắn vừa ngồi xuống không bao lâu, mới đọc vài trang sách thì Bạch Thính Tâm lại từ ngoài lắc lư đi vào hỏi: "Ngươi và tỷ tỷ ta quen nhau thế nào vậy, ta cứ thấy quan hệ của hai người không bình thường, sau khi về nhà tỷ ấy cứ thường xuyên mất hồn mất vía..."

Lý Mộ đáp: "Tình cờ quen biết thôi."

"Tình cờ thế nào?"

"Về mà hỏi tỷ tỷ cô ấy."

Gương mặt Bạch Thính Tâm hiện vẻ nghi hoặc, cứ đi tới đi lui trước mặt Lý Mộ, lẩm bẩm: "Hai người đều không chịu nói, chắc chắn có vấn đề!"

Lý Mộ suy nghĩ một chút rồi bảo: "Nhắc tới tỷ tỷ cô, ta cũng có một câu hỏi."

Bạch Thính Tâm nói: "Hỏi gì?"

Lý Mộ hỏi: "Tại sao cha cô là Bạch Xà, tỷ tỷ cô cũng là Bạch Xà, mà cô lại là Thanh Xà? Không lẽ cô là con nhặt ở ngoài về à?"

Bạch Thính Tâm nổi giận: "Ngươi mới là đồ nhặt ngoài đường ấy!"

Nàng không thèm đếm xỉa đến Lý Mộ nữa, lầm lũi đi ra ngoài, vẻ mặt cũng bắt đầu hiện lên sự hoài nghi.

Sau khi quẳng ra câu hỏi đó, Lý Mộ được yên tĩnh mất hai ngày không thấy bóng dáng Bạch Thính Tâm đâu. Ngay khi hắn tưởng yêu quái này chịu không thấu cảnh nhàm chán ở huyện nha mà trốn về núi, thì lại thấy nàng xuất hiện ở trị phòng.

Bạch Thính Tâm nhìn Lý Mộ nói: "Ta nói cho ngươi biết, ta đương nhiên là con ruột của cha mẹ rồi, mỗ mỗ của ta chính là một con Thanh Xà, ta không giống cha mà giống mỗ mỗ..."

Lý Mộ không rành quy luật di truyền của tộc rắn, chỉ biết là hai ngày yên bình của mình đã chấm dứt.

Suốt buổi sáng, nàng cứ lượn lờ trước mắt hắn, cố tình không để hắn yên ổn đọc sách.

Lý Mộ buông sách xuống nói: "Cô im lặng một lát không được sao?"

Bạch Thính Tâm đáp: "Không được."

Lý Mộ bảo: "Hay là ta kể chuyện cho cô nghe, rồi từ giờ cô đừng phiền ta nữa nhé?"

Bạch Thính Tâm kéo ghế ngồi đối diện Lý Mộ, bảo: "Ngươi nói trước đi."

"Ngày xửa ngày xưa có một con Thanh Xà."

"Rồi sao nữa?"

"Nàng rất thích làm phiền người khác."

"Sau đó thì sao?"

"Sau đó thì nàng chết rồi."

...

Bạch Thính Tâm rõ ràng không hài lòng với câu chuyện này, thế là Lý Mộ quăng cho nàng một bản "Bạch Xà Truyện" do Vân Yên các xuất bản, để nàng tự đọc.

Bạch Yêu Vương quả thực giáo dục con cái rất tốt, con Thanh Xà này lại biết mặt chữ, cầm quyển sách đọc đến mê mẩn.

Để giữ nàng không làm phiền mình, Lý Mộ khuân luôn cả bộ "Liêu Trai" tới cho nàng. Chẳng mấy chốc, Bạch Thính Tâm lọt hố tiểu thuyết, không dứt ra nổi, tai Lý Mộ cuối cùng cũng được thanh tịnh.

Đọc xong bộ Liêu Trai cuối cùng, Bạch Thính Tâm hỏi Lý Mộ: "Con người các ngươi cứ nhắc đến tình yêu, vậy tình yêu là cái gì?"

Lý Mộ không rảnh thảo luận về tình yêu với nàng, bèn nói: "Đợi cô lớn lên rồi sẽ hiểu."

Bạch Thính Tâm gập sách lại bảo: "Tình yêu thật sự tốt thế sao, ta cũng muốn tìm một người để yêu thử xem..."

Nàng đi ra trị phòng, dạo một vòng quanh nha môn rồi quay lại bảo: "Trong cái nha môn này, trông ngươi là ưa nhìn nhất, hay là ngươi yêu đương với ta nhé?"

Lý Mộ không cần suy nghĩ đáp ngay: "Không đời nào, ta có người mình thích rồi."

Bạch Thính Tâm lườm hắn một cái: "Không thì thôi, ai thèm chứ, ta sẽ tìm người đẹp hơn ngươi gấp bội..."

Nàng vừa dứt lời thì bên ngoài có tiếng vọng vào.

"Liễu cô nương đến rồi à."

"Lý Mộ đang ở trị phòng, cô nương cứ vào đi."

Liễu Hàm Yên bước vào trị phòng, thấy Bạch Thính Tâm thì hơi sững lại, hỏi Lý Mộ: "Sắp tan sở chưa chàng?"

Thỉnh thoảng nàng hay ghé nha môn đợi Lý Mộ để cùng về, Lý Mộ đứng dậy bảo: "Đi thôi."

Dù chưa đến giờ tan sở nhưng hắn cũng chẳng có việc gì, về sớm dăm ba phút Triệu bộ đầu cũng chẳng trách.

Bạch Thính Tâm nhìn Liễu Hàm Yên, hỏi: "Nàng ta chính là người ngươi thích à?"

Liễu Hàm Yên nhìn sang Bạch Thính Tâm hỏi: "Vị này là...?"

Lý Mộ bảo: "Đừng để ý cô ta, chúng ta đi thôi."

Mắt Bạch Thính Tâm đảo liên hồi, bỗng nhiên ôm chặt lấy cánh tay Lý Mộ, nũng nịu: "Cái đêm ở trên giường ấy, chàng còn bảo thích ta nhất, giờ có người mới là bỏ rơi người ta ngay..."

Lý Mộ gỡ tay nàng ra khỏi ngực mình, nắm lấy tay Liễu Hàm Yên, thản nhiên bước ra ngoài trước ánh mắt hả hê của Bạch Thính Tâm.

Hắn và Liễu Hàm Yên ở bên nhau lâu như thế, trải qua bao nhiêu chuyện, làm sao có thể vì chút chuyện này mà mất lòng tin được.

Đợi khi ra khỏi quận nha, Liễu Hàm Yên mới hỏi Lý Mộ: "Chàng đắc tội gì nàng ta thế?"

Lý Mộ đáp: "Một con Xà Yêu từng bại dưới tay ta, từ đó kết oán thôi."

Liễu Hàm Yên kinh ngạc: "Sao Xà Yêu lại ở huyện nha?"

Lý Mộ bảo: "Chuyện này dài lắm, về nhà ta kể từ từ cho nghe."

Nhắc tới Bạch Thính Tâm thì phải kể đến Bạch Ngâm Tâm, kể đến Bạch Ngâm Tâm lại phải nhắc tới Tô Hòa, mãi đến sau bữa tối Lý Mộ mới giải thích rõ mọi chuyện cho Liễu Hàm Yên.

Liễu Hàm Yên nghe xong, sự chú ý không còn ở Bạch Thính Tâm nữa, mà hỏi Lý Mộ: "Chàng còn có một người bạn Xà Yêu khác và một người bạn là nữ quỷ nữa sao?"

Lý Mộ lập tức giải thích: "Nàng đừng hiểu lầm, lòng ta đối với nàng trời đất chứng giám, ta với họ chỉ là bạn bè, nếu có nửa lời dối trá, xin cứ để thiên lôi đánh ta..."

Ầm ầm!

Lời vừa dứt, một tiếng nổ trầm đục bỗng vang lên ngay trên đỉnh đầu Lý Mộ.

Hắn giật bắn mình, ngẩng đầu nhìn lên thì thấy bầu trời vốn đang quang đãng bỗng chốc mây đen kéo đến cuồn cuộn.

Trong đám mây đen, tia chớp lập lòe, tiếng sấm đì đùng vang dội.

Lý Mộ nhìn Liễu Hàm Yên, nuốt nước miếng bảo: "Tin ta đi, ta không có bản lĩnh gọi sấm chớp đâu..."

"Thiếp có bảo là không tin chàng đâu." Liễu Hàm Yên nắm tay hắn, bỗng cảm thấy mặt mát lạnh, nàng ngẩng đầu lên mừng rỡ reo: "Tuyết rơi rồi..."

Lý Mộ nhìn lên trời, thấy những bông tuyết lả tả rơi xuống từ hư không.

Mùa đông ở Bắc quận tuy lạnh nhưng hiếm khi có tuyết.

Trận tuyết năm nay rơi sớm kinh ngạc, lại còn kỳ quái, chẳng có dấu hiệu báo trước, chỉ sau một khắc đồng hồ, mây đen trên trời đã tan biến, tuyết rơi xuống đất cũng tan sạch.

Nếu không phải mặt đất còn đọng những vệt nước thì chẳng ai biết vừa có một trận tuyết rơi qua.

Vãn Vãn và Tiểu Bạch hớn hở chạy ra định đắp người tuyết, thấy tuyết ngừng rơi thì thất vọng quay vào phòng.

Sáng hôm sau, Lý Mộ đến nha môn, thấy không khí trong trị phòng vô cùng căng thẳng. Hắn vừa bước vào, Triệu bộ đầu đã nói ngay: "Chuẩn bị đi, nửa canh giờ nữa chúng ta phải đi Dương huyện."

Lý Mộ thắc mắc: "Mới từ đó về được mấy ngày, sao giờ lại đi nữa? Dương huyện có chuyện gì vậy?"

Triệu bộ đầu nghiêm nghị đáp: "Đêm qua, ở Dương huyện xuất hiện một con lệ quỷ, nó đã giết sạch cả nhà huyện lệnh Dương huyện, hơn mười tên bộ khoái và cả cha con một phú thương trong huyện nữa..."

Lý Mộ sững sờ, mệnh quan triệu đình bị giết cả nhà, huyện nha bị huyết tẩy, đã bao nhiêu năm nay Đại Chu chưa từng xảy ra vụ án nào kinh thiên động địa thế này?

Hắn vô thức hỏi: "Là do Sở Giang Vương làm sao?"

"Không phải." Triệu bộ đầu lắc đầu: "Tin tức từ Dương huyện báo về, nói rằng huyện lệnh Dương huyện cùng cha con phú thương kia cấu kết quan thương, hãm hại một nữ tử đến chết oan. Không ngờ nữ tử đó trước khi chết mang oán khí ngập trời, đêm đó hóa thành hung quỷ tuyệt thế, giết sạch những kẻ từng hãm hại mình..."

Với lực lượng phòng thủ của huyện nha, dù là quỷ vật đệ tứ cảnh cũng khó lòng công phá, mà người thường sau khi chết nhiều nhất chỉ hóa thành âm linh, oán khí nặng lắm như Lâm Uyển năm xưa có Tô Hòa giúp đỡ cũng chỉ là oán linh đệ nhị cảnh. Lý Mộ không thể tin nổi, hỏi: "Hung quỷ đó ở cảnh giới nào?"

Triệu bộ đầu im lặng một lát rồi đáp: "Đệ ngũ cảnh."

Lý Mộ sững sờ, thốt lên: "Làm sao có thể!"

Sở Giang Vương tu luyện bao nhiêu năm mới lên được đệ ngũ cảnh, sao lại có người vừa chết đã lập tức đạt được đạo hạnh kinh khủng như thế?

Triệu bộ đầu bảo: "Theo lời đám bộ khoái may mắn sống sót, nữ tử đó trước khi chết đã ngửa mặt lên trời than khóc, hét lên một câu."

Lý Mộ bỗng dâng lên một dự cảm bất lành, hỏi: "Câu gì thế?"

Triệu bộ đầu hồi tưởng một lát rồi đọc: "Làm thiện thì nghèo khổ mà mạng ngắn, làm ác lại hưởng phú quý và sống lâu. Đất hỡi, ngươi không phân biệt được tốt xấu sao xứng làm đất, trời hỡi, ngươi nhìn lầm hiền ngu nên uổng danh làm trời..."

Lý Mộ bần thần đứng chôn chân tại chỗ, đầu óc ù đi.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Dạ Quân Vương
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN