Chương 198: Thần đô
Bích Thủy Loan.
Lý Mộ đứng bên bờ sông, một lớn một nhỏ hai nữ quỷ cung kính đứng sau lưng hắn.
Lý Mộ hỏi: "Nàng ấy vẫn chưa xuất quan sao?"
Nữ quỷ lớn lắc đầu nói: "Chưa ạ."
Lý Mộ thở dài, nếu Tô Hòa không xuất quan thì hắn e rằng không đợi được để cáo biệt nàng trực tiếp.
Tuy nhiên, kẻ thù của Tô Hòa ở Thần Đô, nếu nàng có thể thoát khỏi trận pháp dưới đáy đầm Bích Thủy Loan thì chắc chắn sẽ tới Thần Đô. Lý Mộ chỉ cần ở Thần Đô đợi nàng là được.
Hắn lo lắng duy nhất là với tính tình tâm cao khí ngạo kia, Tô Hòa có thể sẽ báo thù một mình. Lý Mộ biết từ Thẩm quận úy rằng Thôi Minh hiện tại là phò mã, bản thân cũng có tu vi đệ ngũ cảnh, bên người chắc chắn có cao thủ vây quanh, nàng một mình căn bản không thể báo thù.
Lý Mộ để lại một bức thư, dặn dò hai nữ quỷ đợi khi Tô Hòa xuất quan nhất định phải tận tay giao cho nàng.
Trở lại quận thành, những sắp xếp trước khi đi Lý Mộ đã làm đâu vào đấy.
Việc làm ăn của Vân Yên các có Trương Sơn trông coi, mà đối với Lý Mộ và Liễu Hàm Yên hiện tại, những thứ vàng bạc này cũng chỉ là con số mà thôi.
"Ngươi yên tâm đi Thần Đô đi, nơi này có ta." Trương Sơn vỗ ngực bảo đảm: "Ta vẫn đang chờ bao giờ các ngươi mở Vân Yên các tới Thần Đô, không biết chỗ Hoàng đế ở trông như thế nào..."
Lý Tứ biết nhiều nội tình hơn Trương Sơn, vỗ nhẹ vai Lý Mộ nói: "Thần Đô nước sâu, cẩn thận một chút..."
Lần này đi Thần Đô, Tiểu Bạch sẽ đi cùng hắn.
Mặc dù tu vi của nàng còn rất thấp nhưng yêu khí trên người đã bị Hóa Yêu Đan xóa bỏ. Tại Thần Đô, chuyện yêu quái có chủ nhân là chuyện bình thường, sẽ rất ít người có ý đồ xấu.
Lão hồ ly trước khi chết đã giao Tiểu Bạch cho hắn, Lý Mộ cũng hứa sẽ chăm sóc nàng thật tốt. Trải qua thời gian chung sống này, Lý Mộ sớm đã coi cô bé hiểu chuyện lại ngoan ngoãn này là người một nhà.
Buổi tối, hắn nằm trên giường, vuốt ve bộ lông mượt mà của Tiểu Bạch, hỏi: "Tiểu Bạch, sau khi báo thù cho bà bà xong, ngươi có dự định gì không?"
Thân thể Tiểu Bạch cứng đờ, lập tức nói: "Ân công đừng đuổi ta đi, ta sẽ ngoan ngoãn nghe lời, ta có thể vĩnh viễn không hóa thành hình người, cứ như thế này ở bên cạnh ân công..."
Lý Mộ nhẹ nhàng vuốt ve nàng nói: "Ta sẽ không đuổi ngươi đi, không ai đuổi ngươi đi cả. Ngươi muốn hóa thành hình người thì cứ hóa, Liễu tỷ tỷ cũng sẽ không ghét bỏ..."
Ghen tuông là thiên tính của phụ nữ, nhưng Liễu Hàm Yên cũng không phải người không nói lý lẽ. Chính nàng không so đo với Tiểu Bạch những chuyện này, ngược lại sự hiểu chuyện của Tiểu Bạch khiến Lý Mộ đau lòng. Mỗi khi có tiếp xúc thân mật với Lý Mộ, nàng sẽ chủ động biến thành hồ ly.
Tiểu Bạch vui vẻ hỏi: "Thật sao?"
Lý Mộ gật đầu: "Thật."
Sau đó hắn liền cảm thấy trong ngực có thêm một cơ thể thiếu nữ trơn bóng.
Lý Mộ che mắt lại, nói: "Ta nói có thể hóa thành hình người, nhưng không phải lúc nào cũng được, càng không phải lúc này..."
Mọi người thường dùng "hồ ly tinh" để chỉ những cô gái có sức hấp dẫn cực lớn với đàn ông. Khi trong nhà thực sự có một con hồ ly tinh, Lý Mộ mới ý thức được căn cứ của câu nói này.
Tiểu Bạch căn bản không ý thức được khi biến thành người nàng có mị lực đến mức nào. Mặc quần áo vào còn khiến người ta không thể rời mắt, huống chi là không mặc gì.
Lý Mộ dùng chăn bọc kín nàng lại, một mình đi ra sân cho bình tĩnh, thuận tiện cân nhắc chuyện của Tiểu Bạch.
Mối thù của bà bà Tiểu Bạch và cả tộc không thể không báo. Tuy nhiên, đối với tu hành giả nhân loại kia, Lý Mộ cũng chỉ biết mặt mũi, mò kim đáy bể, căn bản không biết đường nào mà tìm.
Lần đi Thần Đô này đường xá xa xôi ngàn dặm, cơ hội nàng tìm được kẻ thù vô cùng mong manh.
Lý Mộ cố gắng không để nàng nhớ lại những chuyện đau thương kia. Hai ngày này hắn đều dạy nàng nấu nướng, cho đến khi Thẩm quận úy đích thân tới nhà. Đi cùng ông ta còn có ba nữ tử.
Trong ba nữ tử, một người khoảng hơn ba mươi, dung mạo bình thường nhưng thực lực không yếu, ước chừng là cường giả đệ ngũ cảnh.
Hai người còn lại trẻ hơn, khoảng hai lăm hai sáu tuổi, tướng mạo thanh tú, thực lực đều là Thần Thông.
Thẩm quận úy giới thiệu: "Ba vị này là nội vệ bên cạnh bệ hạ, lần này tới Bắc quận là để hộ tống ngươi đi Thần Đô."
Vì chuyện bị ám sát lần trước, Lâm quận thủ lo lắng Lý Mộ đi Thần Đô một mình sẽ bị cựu đảng trả thù trên đường, thế là bẩm báo việc này lên trên. Không ngờ thật sự có người tới hộ tống Lý Mộ, hơn nữa còn là nội vệ.
Nội vệ là cấm vệ thân cận của Nữ Hoàng, không chịu sự quản hạt của triều đình, trực tiếp nghe lệnh Nữ Hoàng. Tổ chức này được thành lập vào năm thứ hai sau khi nàng lên ngôi, cách nãy mới được một năm.
Nội vệ của Nữ Hoàng giống như Cẩm Y vệ, Đông Xưởng Tây Xưởng mà Lý Mộ quen thuộc, chỉ nghe lệnh Hoàng đế. Mặc dù thời gian thành lập ngắn nhưng quyền lực trong tay không nhỏ, có thể vượt qua Tam tỉnh Lục bộ, trực tiếp thi hành chức quyền.
Nữ Hoàng đương triều mặc dù là người cai trị Đại Chu nhưng phương thức đăng cơ của nàng luôn bị nhiều người lên án, đến nay vẫn chưa triệt để khống chế triều đình. Triều chính phần lớn do cựu đảng nắm giữ, sự tồn tại của nội vệ ở mức độ rất lớn là để kiềm chế cựu đảng.
Đương nhiên, trong mắt cựu đảng, thanh danh của các nàng chẳng tốt đẹp gì, thường bị coi là chó săn và nanh vuốt của Nữ Hoàng.
Trong ba nội vệ, nữ tử lớn tuổi phong vận nhìn Lý Mộ, kinh ngạc nói: "Thế mà lại trẻ như vậy..."
Thẩm quận úy chắp tay với nàng, nói: "Hắn chính là Lý Mộ, chuyến đi Thần Đô lần này xin nhờ mấy vị."
Nữ tử phong vận nói: "Phụng mệnh làm việc, không cần khách sáo."
Nói xong nàng nhìn về phía Lý Mộ: "Chúng ta khi nào xuất phát?"
Lý Mộ nói: "Xin chờ một lát."
Hai ngày nãy đồ đạc cần thu dọn hắn đã thu xong, chỉnh lý lại lần cuối là có thể đi.
Một canh giờ sau, dưới sự tiễn đưa của ba vị trưởng quan Bắc quận và mấy vị bộ đầu quận nha, Lý Mộ bước lên một chiếc phi thuyền hoa lệ, vẫy tay chào bọn họ. Phi thuyền bay lên không trung, xẹt qua chân trời.
Bắc quận cách Thần Đô mấy ngàn dặm, phi thuyền này tuy tốc độ cực nhanh nhưng cho dù toàn lực thôi động cũng cần mấy ngày.
Kể cả là cường giả Tạo Hóa, thôi động pháp khí thời gian dài thì pháp lực cũng sẽ tiêu hao.
Trong mấy ngày này, mấy người cũng không phải đi đường liên tục. Thường bay mấy canh giờ liền phải hạ xuống thành trì bên dưới nghỉ ngơi, ban đêm cũng tìm khách điếm tạm trú.
Sáng sớm, sau khi dùng điểm tâm tại một huyện thành nào đó thuộc Giang Âm quận, mấy người mới tiếp tục lên đường.
Lý Mộ lên phi thuyền liền khoanh chân ngồi xuống, tay cầm linh ngọc, nhắm mắt lại bắt đầu dẫn khí luyện công.
Cô nam quả nữ chung một thuyền, hắn luôn ghi nhớ lời hứa với Liễu Hàm Yên. Đối với hoa cỏ bên ngoài, có thể không nhìn nhiều thì tận lực không nhìn.
Ba ngày trôi qua, quả thực không đợi được Lý Mộ chủ động nói câu nào với các nàng. Nữ tử phong vận có tu vi Tạo Hóa cảnh kia rốt cuộc không nhịn được, hỏi Lý Mộ: "Ngươi sợ chúng ta ăn thịt ngươi sao?"
Lý Mộ mở mắt ra, mới ý thức được nữ tử kia đang nói chuyện với mình.
Trên mặt hắn hiện lên dấu chấm hỏi.
Nữ tử phong vận nói: "Nếu không nói chuyện thì ta còn tưởng ngươi bị câm đấy."
Lý Mộ cất linh ngọc đi, gãi đầu hỏi: "Sắp tới Thần Đô chưa?"
"Còn nửa ngày nữa." Thấy Lý Mộ rốt cuộc chịu mở miệng, nữ tử kia mới liếc hắn một cái, nhìn Tiểu Bạch trong ngực Lý Mộ, hỏi: "Đây là linh sủng của ngươi sao?"
Lý Mộ lắc đầu: "Không phải."
Nữ tử kinh ngạc: "Chẳng lẽ là thê tử của ngươi?"
Lý Mộ lại lắc đầu: "Cũng không phải."
Nữ tử nhìn thoáng qua Tiểu Bạch, nhắc nhở Lý Mộ: "Thần Đô loạn lắm, một Hóa Hình Hồ Yêu có thể bán được giá rất cao. Ngươi nếu quan tâm nàng thì trông coi cho kỹ..."
Lý Mộ ôm quyền nói: "Đa tạ nhắc nhở."
Nữ tử hỏi: "Ngươi tên là Lý Mộ đúng không?"
Lý Mộ gật đầu.
Nữ tử khen ngợi nhìn hắn, nói: "Tuổi còn nhỏ mà đã có đảm lược như vậy, rất không tệ. Hi vọng ngươi tới Thần Đô có thể không phụ sự đề bạt của bệ hạ, không quên sơ tâm, trước sau như một làm một lương lại, đừng giống người tiền nhiệm, tiền tiền nhiệm, tiền tiền tiền nhiệm của ngươi..."
Lý Mộ nghi hoặc hỏi: "Những người kia làm sao?"
Nữ tử nói: "Một kẻ chết, một kẻ què, một kẻ mù..."
Lý Mộ sửng sốt một chớp mắt, quyết đoán nói: "Quay đầu xe!"
Mặc dù Lý Mộ muốn về Bắc quận nhưng phi thuyền vẫn đến Thần Đô đúng hạn.
Cách tường thành Thần Đô mười dặm, nữ tử kia điều khiển phi thuyền hạ xuống, nói: "Trong vòng mười dặm quanh Thần Đô không cho phép ngự không, từ đây đi bộ vào thành thôi."
Từ xa mười dặm, Lý Mộ đã nhìn thấy một vệt đen xuất hiện trên bình nguyên vô tận, mang lại cảm giác áp bách rất mạnh trong lòng.
Đó là tường thành Thần Đô cao tới mấy chục trượng. Càng tới gần tường thành, cảm giác áp bách kia càng lớn. Tường thành nguy nga sừng sững, đứng dưới chân tường ngước nhìn lên, trong lòng không khỏi dâng lên cảm giác nhỏ bé.
Tiểu Bạch trong ngực Lý Mộ không tự chủ rúc đầu xuống thấp.
Nữ tử phong vận nhìn Lý Mộ một cái, nói: "Đi thôi."
Đi qua cổng thành sâu hun hút, đập vào mắt là một con đường cực kỳ rộng rãi, bề rộng gấp bốn lần đại lộ ở Bắc quận. Trên đường ngựa xe như nước, người người tấp nập, cửa hàng hai bên san sát nối tiếp nhau, tiếng rao hàng mời chào không dứt bên tai. Đứng ở trung tâm đường phố, Lý Mộ mới thực sự cảm nhận được sức nặng của hai chữ "Thần Đô".
Nữ tử phong vận nói: "Đi thôi, đưa ngươi tới Đô nha, nhiệm vụ lần này của chúng ta coi như viên mãn."
Đưa Lý Mộ tới trước một tòa nha môn, khi Lý Mộ quay đầu lại thì ba bóng người đã biến mất.
Lý Mộ ngẩng đầu nhìn, bước lên bậc thang. Hai nha dịch đưa tay ra chặn lại, hỏi: "Người nào?"
Lý Mộ lấy lệnh bổ nhiệm ra. Hai người xem xong, nhìn nhau một cái rồi nhìn về phía Lý Mộ, trong mắt đều hiện lên vẻ đồng tình.
Một nha dịch nói: "Hóa ra là Lý bộ đầu mới tới, mau vào đi, ta dẫn ngài đi gặp Đô úy đại nhân."
Nha môn Thần Đô có ba vị trưởng quan, theo thứ tự là Thần Đô Lệnh, Thần Đô Thừa và Thần Đô Úy.
Đại tiểu bộ khoái trong Đô nha đều thuộc quyền quản lý của Thần Đô Úy. Người này cũng là cấp trên trực tiếp của Lý Mộ.
Tính tình và cách xử sự của người này có ảnh hưởng trực tiếp đến việc những ngày tháng sau này của Lý Mộ tại nha môn có dễ sống hay không.
Tên nha dịch kia dẫn Lý Mộ vào một thiên đường, gõ cửa rồi bước vào, nói: "Đô úy đại nhân, vị này là Lý bộ đầu mới tới nhậm chức."
Lý Mộ bước vào thiên đường, ngẩng đầu nhìn người đàn ông ngồi tại công đường, há hốc mồm kinh ngạc: "Trương đại nhân!"
Trương huyện lệnh trừng to mắt, giật mình nói: "Lý Mộ, sao lại là ngươi!"
Đề xuất Voz: Quê ngoại