Chương 199: Quyển 3 - Chương 1: Không nên gây chuyện
Quyển 3 - Chương 1: Không nên gây chuyện
Nha môn Thần Đô, trong thiên đường, Trương huyện lệnh rót chén trà cho Lý Mộ, kinh ngạc hỏi: "Sao ngươi lại tới Thần Đô?"
Lý Mộ nói: "Vì chuyện Sở Giang Vương nên bị điều tới."
Hắn trả lời một câu, lại nhìn Trương huyện lệnh hỏi: "Đại nhân làm sao lại thành Thần Đô Úy rồi? Ta nhớ ngài được điều tới một huyện nào đó ở Trung quận làm Huyện lệnh mà..."
"Một lời khó nói hết..." Trương huyện lệnh thở dài: "Bản quan còn chưa tới nhậm chức thì nguyên Thần Đô Úy đã bị cách chức điều tra, tống giam vào ngục. Triều đình chẳng biết tại sao lại để bản quan thay thế vào..."
Từ Huyện lệnh Dương Khâu lên Thần Đô Úy, xét về phạm vi quản hạt thì không chênh lệch nhiều, thậm chí còn thu hẹp lại, nhưng Đô nha là cơ quan trực thuộc triều đình, cấp bậc hành chính tương đương với cấp quận. Trương huyện lệnh ẩn nhẫn mười năm tại Dương Khâu huyện, rốt cuộc hôm nay cũng thực hiện cú nhảy cóc ba cấp quan giai.
Lý Mộ chắp tay nói: "Chúc mừng đại nhân, chúc mừng đại nhân..."
"Chúc mừng cái rắm..." Trương huyện lệnh uống cạn chén trà, dựa vào ghế, vẻ mặt chán đời nói: "Cái ghế này đâu có dễ ngồi như vậy, triều đình hàng năm thay mấy đời Thần Đô Úy, còn chẳng bằng yên ổn ở Dương Khâu huyện như trước. Bản quan cũng không muốn bước theo vết xe đổ của người tiền nhiệm đâu..."
Hắn nhìn Lý Mộ, đồng tình nói: "Vị trí của ngươi cũng chẳng dễ lăn lộn đâu. Ngươi có biết kết cục của người tiền nhiệm, tiền tiền nhiệm, và tiền tiền tiền nhiệm của ngươi thế nào không?"
Lý Mộ nói: "Chết, mù, què?"
Trương huyện lệnh sửng sốt một chút: "Biết rồi mà ngươi còn dám tới?"
Lý Mộ bất đắc dĩ thở dài, hỏi: "Ta cũng vừa mới biết thôi. Đại nhân có biết nội tình trong đó không?"
Trương huyện lệnh gật đầu, nói: "Chuyện này bản quan chỉ nghe phong thanh. Bộ đầu Đô nha nhiệm kỳ trước trước nữa, vì nhận hối lộ trái pháp luật, coi mạng người như cỏ rác nên bị bệ hạ hạ lệnh chém đầu. Bộ đầu nhiệm kỳ ngay trước đó thì mới nhậm chức ba ngày đã ngã gãy hai chân, tự mình từ chức. Còn Bộ đầu đời trước nữa, một ngày trước khi nhậm chức bỗng nhiên mù hai mắt..."
Lý Mộ kinh ngạc: "Sao lại như vậy?"
Trương huyện lệnh thở dài nói: "Cái Đô nha này nghe thì oai phong, kỳ thực uất ức. Trên danh nghĩa cai quản mọi việc lớn nhỏ ở Thần Đô, nhưng chuyện xảy ra ở Thần Đô thì có ba thành không dám quản, ba thành không quản nổi. Đi nhầm một bước thôi thì không chỉ cái ghế dưới mông khó giữ, mà cái đầu trên cổ cũng chẳng an toàn..."
Lý Mộ nếu biết mấy đời tiền nhiệm đều có kết cục này thì đánh chết hắn cũng không tới cái nơi quỷ quái này.
Hiện tại hắn đã trót khoác lác với Liễu Hàm Yên và Vãn Vãn là một năm sau sẽ kiếm được chỗ đứng tại Thần Đô, nở mày nở mặt đón các nàng tới, giờ mà lâm trận bỏ chạy thì đã muộn.
Trương huyện lệnh nhìn Lý Mộ dặn dò: "Tóm lại, làm việc ở đây mọi thứ đều phải cẩn thận, tuyệt đối đừng gây chuyện..."
Lý Mộ lắc đầu hỏi: "Đại nhân thấy ta giống người hay gây chuyện lắm sao?"
Kết cục của mấy vị Bộ đầu trước khiến Lý Mộ có chút buồn bực, nhưng lần này tới Thần Đô cũng không phải toàn gặp chuyện xấu.
Tối thiểu nhất là cấp trên trực tiếp là người quen cũ, ít nhất những ngày tháng ở nha môn sẽ dễ thở hơn nhiều, không bị người ta gây khó dễ. Lý Mộ trước khi đến còn lo sẽ bị xếp dưới trướng tay chân của cựu đảng, giờ thì có thể yên tâm rồi.
Lý Mộ ôm Tiểu Bạch đi ra thiên đường. Tên bộ khoái ban nãy đi tới nói: "Lý bộ đầu, ta đưa ngài tới chỗ ở."
Đô nha rất lớn, Lý Mộ làm Bộ đầu nên cũng có chỗ ở riêng trong nha môn Thần Đô.
Bộ khoái kia dẫn Lý Mộ xuyên qua mấy cổng vòm, đưa hắn tới một cái sân nhỏ, nói: "Đây chính là chỗ ở của ngài, bên trong thuộc hạ đã sớm quét dọn sạch sẽ..."
Không bàn tới công việc Bộ đầu Đô nha thế nào, tối thiểu đãi ngộ này so với quận nha đã tốt hơn nhiều.
Mặc dù chỉ có một gian phòng, sân nhỏ cũng rất hẹp, nhưng ít nhất không cần chen chúc với nhiều người. Lý Mộ và Tiểu Bạch ở là quá đủ.
Lần này tới Thần Đô hắn mang theo không ít ngân phiếu, nhưng ở trong nha môn hiển nhiên tiện lợi và an toàn hơn ở ngoài.
Chờ sau này đứng vững gót chân tại Thần Đô, mua một tòa nhà trong đô thành rồi đón Liễu Hàm Yên và Vãn Vãn tới sau.
Bộ khoái giúp Lý Mộ bỏ tay nải vào phòng, đưa chìa khóa cho hắn, nói: "Đệm chăn trên giường là đồ cũ, Lý bộ đầu nếu chê thì ta giúp ngài vứt đi, ngài có thể ra tiệm may ngoài phố mua một bộ mới..."
Lý Mộ không quen dùng đồ người lạ đã dùng qua, nói: "Vậy thì vứt đi."
Bộ khoái ôm đệm chăn chạy nhanh ra ngoài, chỉ chốc lát sau lại hồng hộc chạy về, hỏi: "Lý bộ đầu còn dặn dò gì không ạ?"
Tiểu bộ khoái này cũng là người có mắt nhìn. Lý Mộ nghe khẩu âm của hắn hẳn là người gốc Thần Đô. Hắn mới tới, lại lạ lẫm với mọi thứ, vừa vặn cần một người thổ địa dẫn đường.
Lý Mộ nhìn hắn hỏi: "Ngươi tên gì?"
Bộ khoái đáp: "Thuộc hạ Vương Võ."
Lý Mộ tiếp tục hỏi: "Vương Võ à, ngươi ở Đô nha bao lâu rồi?"
Vương Võ cười cười: "Thuộc hạ lớn lên ở Thần Đô từ nhỏ, năm năm trước kế nghiệp lão cha vào Đô nha."
Lý Mộ nói: "Vậy ngươi hẳn là rất quen thuộc Thần Đô."
Vương Võ ngượng ngùng nói: "Không phải thuộc hạ khoác lác chứ tại cái đất Thần Đô này, ngài nói địa điểm nào, cho dù nhắm mắt thuộc hạ cũng tìm ra."
"Vậy thì tốt." Lý Mộ nói: "Ta lần đầu tới Thần Đô, ngươi dẫn ta đi dạo một vòng, thuận tiện mua chút vật dụng hàng ngày."
Vương Võ lập tức nhận lời. Hắn đi trước dẫn đường, ra khỏi nha môn thì vừa vặn gặp mấy tên bộ khoái khác.
Vương Võ tiến lên giới thiệu với mấy người: "Đây là Lý bộ đầu mới tới của Đô nha."
Trong đó mấy người lập tức ôm quyền chào Lý Mộ: "Tham kiến Lý bộ đầu."
Chỉ có một bộ đầu trung niên mặt dài liếc nhìn Lý Mộ một cái rồi quay đầu đi, ôm đao đứng sang một bên.
Lúc đi ra khỏi Đô nha, Vương Võ chủ động nói: "Vị vừa rồi là Tôn phó bộ đầu. Lúc đầu mọi người cứ nghĩ sau khi Bộ đầu đời trước từ chức thì cái ghế Bộ đầu này hẳn là do hắn ngồi. Giờ ngài tới Đô nha, trong lòng hắn có thể hơi không phục, qua một thời gian là ổn thôi..."
Lý Mộ bĩu môi nói: "Việc nát này mà cũng có người tranh, nếu hắn muốn thì ta đổi cho hắn."
Vương Võ kinh ngạc: "Lý bộ đầu hẳn cũng biết đây không phải việc ngon nghẻ gì?"
Lý Mộ nói: "Các ngươi đều biết cả à?"
Vương Võ cười hắc hắc: "Bộ đầu Đô nha hai tháng đổi ba người, ai nấy đều nhìn thấy cả. Cũng chỉ có Tôn phó bộ đầu đầu óc ngu muội cứ ham hố gấp năm lần bổng lộc, nhưng bổng lộc này có mạng kiếm thì cũng phải có mạng tiêu chứ..."
Lý Mộ nói: "Xem ra ngươi hiểu rất rõ về các đời Bộ đầu trước, nói thử xem bọn họ đều vì chuyện gì mà rời chức."
Vương Võ nói: "Trước đây tiền tiền nhiệm Bộ đầu thì là vì đứng sai đội. Hắn đứng về phía cựu đảng, bao che người cựu đảng, nhận hối lộ trái pháp luật, coi mạng người như cỏ rác, bị nội vệ tra ra, phán xử trảm quyết ngay lập tức..."
Vương Võ ở nha môn lâu nên biết nhiều nội tình hơn Trương đại nhân mới tới.
Lý Mộ lại hỏi: "Vậy hai vị khác thì sao?"
Vương Võ nói: "Hai vị khác, một vị nhậm chức ba ngày thì ngã một cái, xương đùi vỡ nát. Một vị khác trước khi nhậm chức một ngày thì tự chọc mù mắt mình. Đời tiếp theo chính là ngài..."
Vương Võ nhìn quanh, nhỏ giọng nói với Lý Mộ: "Thuộc hạ có nghe qua sự tích ngài chỉ tay lên trời mắng, trong lòng vô cùng khâm phục. Nhưng thuộc hạ vẫn phải nhắc nhở ngài, Thần Đô không giống bên ngoài. Tân đảng cựu đảng không phải là trắng đen rõ ràng, đúng sai rạch ròi, đều không đơn giản như tưởng tượng đâu. Nếu Lý bộ đầu không muốn bước theo vết xe đổ của mấy vị trước thì phải vạn phần cẩn thận. Mỗi ngày đi dạo phố, uống chút trà không thoải mái sao? Có một số việc nhìn thấy thì cứ coi như không thấy. Dù sao Thần Đô cũng nhiều nha môn như vậy, Đô nha cũng chỉ là vật trang trí. Làm nhiều sai nhiều, không làm không sai..."
Lý Mộ nhìn hắn một cái, nói: "Ngươi ngược lại nhìn thấu đáo thật."
Vương Võ thở dài: "Cũng là ngài thôi, đổi lại là người khác thuộc hạ cũng chả lắm lời như thế."
Vương Võ tận tình khuyên bảo, Lý Mộ ghi tạc trong lòng.
Chẳng trách hắn ở Đô nha được lâu như vậy, giác ngộ này so với Trương đại nhân chỉ có hơn chứ không kém.
Nếu tân đảng cựu đảng không phải trắng đen rõ ràng, không dễ nhìn thấu, vậy thì hắn không nhìn nữa.
Làm một tên tiểu lại Thần Đô, hắn chỉ cần làm tốt bổn phận của mình là được.
Hai người đi trên đường phố, có người phóng ngựa phi qua khiến bá tánh giật mình hoảng sợ. Vương Võ vội vàng kéo Lý Mộ nấp sang một bên.
Ngay cả Dương Khâu huyện và quận thành Bắc quận cũng cấm phóng ngựa trên phố, Lý Mộ hỏi Vương Võ: "Đường phố Thần Đô cho phép phóng ngựa à?"
"Không cho phép." Vương Võ lắc đầu: "Những chuyện này Lý bộ đầu về sau sẽ biết."
Một bà lão trong lúc vội vàng né tránh đã ngã xuống đất. Người đi đường vội vã lướt qua bà, không một ai đỡ dậy.
Lý Mộ đi tới đỡ bà lão dậy, hỏi: "Lão nhân gia, không sao chứ?"
Bà lão lắc đầu nói: "Ta không sao, cảm ơn cậu, người trẻ tuổi."
Đỡ bà lão ngồi nghỉ bên vệ đường xong, Lý Mộ mới cùng Vương Võ tiếp tục đi, thở dài nói: "Nơi này thật sự là Thần Đô sao..."
"Cũng không thể trách bọn họ." Vương Võ lắc đầu nói: "Mấy tháng trước có người đỡ một ông lão ngã sấp mặt trên đường, lại bị ông lão kia vu cáo ngược lại. Về sau báo lên Đô nha, Đô úy lúc đó phán xử người đỡ ông lão trượng hay mươi, còn phạt không ít bạc. Giờ gặp chuyện này ai nấy đều sợ..."
Vương Võ nói tiếp: "Ta biết Lý bộ đầu đến từ Bắc quận, nhưng Thần Đô không giống Bắc quận. Mới đầu có thể không quen, về sau thấy nhiều rồi cũng không thấy lạ nữa..."
Lý Mộ hỏi: "Những chuyện này bệ hạ nỡ nào bỏ mặc?"
Vương Võ lắc đầu: "Bệ hạ cai quản đại sự 36 quận, đâu rảnh mà quản những chuyện này. Lý bộ đầu nếu không muốn đắc tội cựu đảng cũng không muốn đắc tội tân đảng thì cứ mở một mắt nhắm một mắt, hoặc là dứt khoát nhắm cả hai mắt lại..."
Lý Mộ vốn tưởng chuyện Dương huyện chỉ là trường hợp đặc biệt.
Dù sao Dương Khâu huyện và quận thành vẫn còn công đạo và chính nghĩa. Thần Đô là quốc đô của Đại Chu nhất định phải trật tự hơn. Giờ xem ra có lẽ Dương Khâu huyện và quận thành mới là trường hợp đặc biệt...
Rất nhanh, Vương Võ đưa hắn tới một tiệm may. Cửa hàng này ngoài may đo quần áo còn bán sẵn đệm chăn.
Đề xuất Voz: Nhẹ Nhàng Đêm Khuya - Câu Chuyện Tuổi 23