Chương 21: Ta quản định!

Lý Mộ chợt mở mắt, liền bị cường quang đâm vào hai mắt không thể nhìn thẳng.

Nội tâm hắn giật mình, tưởng rằng hai nữ quỷ kia nhân lúc hắn không phòng bị làm tiểu động tác gì đó. Hắn đang chuẩn bị bấm ấn phòng ngự, cúi đầu xuống mới phát hiện thứ phát sáng chính là bản thân mình.

"Tình huống gì thế này?"

Lý Mộ kinh hãi trực tiếp đứng bật dậy. Lúc này kim quang trên người hắn càng tăng lên, phảng phất như đang ở giữa một chùm sáng, hai mắt khó mà nhìn thấy vật gì, thân thể còn có một loại cảm giác ấm áp.

Tô Hòa đứng xa xa nhìn hắn, giật mình nói: "Ngươi còn nói ngươi không hiểu phật pháp!"

Mãi đến giờ khắc này nàng mới ý thức được, ngay từ đầu nàng đã coi thường người trẻ tuổi này.

Hắn không chỉ có tâm chí kiên định lạ thường, không bị sắc dục dụ hoặc, trên thân càng có đại thần thông phật môn. Linh thể vốn là thuần âm, trời sinh bị đạo pháp phật quang khắc chế, kim quang trên người Lý Mộ ẩn chứa sức mạnh khiến ngay cả nàng cũng phải e ngại không thôi.

Điều này có nghĩa là phật môn pháp kinh mà hắn vừa niệm tuyệt không phải loại phật pháp bình thường.

Trong mắt nàng u quang chớp động, dường như muốn nhìn thấu Lý Mộ nhưng lại chỉ thấy được một đoàn mơ hồ.

Mở mắt ra thấy toàn là kim quang, Lý Mộ cảm giác mình sắp mù, vội vàng nhắm mắt lại, hỏi: "Ánh sáng này khống chế thế nào?"

Tô Hòa sửng sốt một chút, có chút khó tin hỏi: "Ngươi không biết?"

Lý Mộ bất đắc dĩ nói: "Đã bảo là ta chỉ thử một chút mà..."

"..."

Tô Hòa trầm mặc một lát mới nói: "Ngươi tán đi đạo phật môn pháp lực kia trong cơ thể là được."

Lý Mộ quả quyết tán đi pháp lực dẫn đạo từ trong phật châu, kim quang trên người quả nhiên dần biến mất, mắt hắn lại có thể nhìn thấy được.

Không ngờ phật kinh ở thế giới khác thế mà có thể thay thế pháp kinh nơi này, Lý Mộ cảm thấy con đường của mình lại rộng mở thêm rồi.

Uy lực của Tâm Kinh còn lớn hơn hắn tưởng tượng. Nếu hắn có phật môn pháp lực trong người, chẳng phải hắn sẽ thành một nguồn sáng di động sao? Đi tới đâu vạn quỷ khuất phục, bầy yêu tránh lui...

Tô Hòa dùng ánh mắt cực độ nghi hoặc nhìn hắn, hỏi: "Làm sao ngươi biết thần thông phật môn?"

"Cái này không quan trọng." Lý Mộ nhìn thân thể ngày càng hư ảo của Lâm Uyển, hỏi: "Ta phải làm thế nào mới cứu được Lâm cô nương?"

Tô Hòa thu hồi sự nghi hoặc, nói: "Phật môn tu tâm, phật quang có thể khu quỷ, cũng có thể độ quỷ. Chỉ cần trong lòng ngươi không có sát niệm thì sẽ không tổn thương nàng. Ngươi thử lại lần nữa, từ từ dùng phật quang bao bọc linh thể của nàng..."

Lý Mộ lần nữa dẫn đạo một đạo pháp lực từ trong phật châu ra, thấp giọng tụng niệm "Tâm Kinh". Rất nhanh, trên người hắn lại tỏa ra phật quang.

Hắn thử nghiệm khống chế chúng, tâm niệm vừa động liền có một đạo quang mang tách ra từ bên ngoài cơ thể, chậm rãi bao bọc linh thể Lâm Uyển. Khi Lý Mộ dùng tất cả phật quang bao trùm hoàn toàn Lâm Uyển, thân thể bỗng nhiên như bị móc rỗng, mềm nhũn ngã xuống.

Những phật quang này mặc dù lấy pháp lực trong phật châu làm dẫn, nhưng phần tiêu hao sau đó lại là pháp lực của chính Lý Mộ. Mà pháp lực của hắn vốn không nhiều, vừa rồi đã lãng phí một lần, dùng lại trên người Lâm Uyển lần nữa liền triệt để khô kiệt.

Hắn cũng không ngã xuống đất mà ngã vào một lồng ngực mềm mại thơm tho.

Tô Hòa đỡ hắn, ân cần nói: "Ngươi không sao chứ?"

"Không sao, chỉ là hơi mệt, nghỉ ngơi một chút là ổn." Dù sao cũng là lần đầu tiếp xúc khoảng cách số không với nữ quỷ, Lý Mộ muốn đứng dậy nhưng chân lại không còn chút sức lực nào.

"Không sao." Tô Hòa mỉm cười nói: "Ta đã không phải người, không có nam nữ chi phòng."

"Đa tạ ân công!" Thân thể Lâm Uyển đã triệt để ngưng thực, nàng quỳ xuống trước mặt Lý Mộ, cảm kích nói: "Ơn cứu mạng của ân công, Lâm Uyển không thể báo đáp..."

"Không cần cảm ơn." Lý Mộ xua tay, nói: "Để Lâm cô nương chịu nỗi oan khuất này cũng là nha môn thất trách, là chúng ta thất trách."

Đồng thời hắn thầm than trong lòng, quả nhiên đạo hạnh càng sâu thì thất tình càng cường đại. Niềm vui cảm kích do oán linh Lâm Uyển sinh ra nhiều hơn Trương Vương thị gấp chục lần...

Tô Hòa đã có thể ngưng tụ thành thực thể, ít nhất cũng là tu vi đệ tam cảnh, sức mạnh thất tình càng lớn hơn. Chỉ tiếc, những tồn tại đạo hạnh cực sâu như vậy, thất tình thường không biểu hiện ra ngoài, với đạo hạnh tầm thường của Lý Mộ căn bản không dẫn đạo được.

Loại oán linh như Lâm Uyển hẳn là giới hạn của Lý Mộ rồi.

Tô Hòa nhìn về phía Lâm Uyển, hỏi: "Tiếp theo ngươi có tính toán gì không?"

Lâm Uyển cúi đầu, nói: "Ta muốn đi U Đô."

Lý Mộ đã biết thế giới hắn đang ở có Thập Châu Tam Đảo, là nơi nhân tộc cùng yêu quỷ, tinh quái cùng tụ cư. Còn U Đô Quỷ Vực thì hoàn toàn là địa giới của quỷ vật, trừ quỷ vật linh thể ra, không phải đại thần thông giả thì không thể tiến vào. Nơi đó quanh năm bị quỷ vụ bao phủ, chỉ có đêm tối không có ban ngày, thích hợp nhất cho linh thể sinh tồn và tu hành.

Tô Hòa nhìn nàng: "Ngươi không báo thù?"

Lâm Uyển lắc đầu, nói: "Triệu gia đã có quan hệ với quận thừa, tại Bắc quận không ai có thể động vào hắn. Ân công đã cứu ta một mạng, ta không thể hại ân công."

Ánh mắt Lý Mộ kiên định: "Chuyện này, ta quản định rồi."

Lâm Uyển từ bỏ báo thù còn có thể tới U Đô, dùng một loại hình thái khác để sinh tồn.

Lý Mộ không ngưng tụ được thất phách thì chỉ có một con đường chết, ngay cả cơ hội làm quỷ cùng nàng cũng không có.

Hắn cũng không thể mỗi ngày đều canh ở đường đỡ bà cụ qua đường, cũng không thể trông cậy vào mỗi một mình Trương Sơn để vặt lông dê. Thất tình của oán linh cường đại dường nào, đợi đến khi hắn giúp Lâm Uyển giải oan, có lẽ có thể mượn nhờ nàng nhất cử ngưng tụ thành phách thứ nhất.

Cơ hội lần này đến không dễ, hắn nói cái gì cũng không thể từ bỏ.

Lâm Uyển không muốn liên lụy hắn, cũng kiên định nói: "Ta không báo thù."

Sắc mặt Lý Mộ nghiêm túc, nói: "Nợ thì trả tiền, giết người thì đền mạng. Cho dù cô không báo thù, ta cũng nhất định phải bắt Triệu Vĩnh đền tội."

Lâm Uyển có chút gấp: "Ân công, ngài vì sao..."

"Bởi vì ta là bộ khoái." Lý Mộ nhìn hai người, đại nghĩa lẫm nhiên nói: "Ta phải xứng đáng với bộ y phục đang mặc trên người này. Cô không cần nói thêm nữa, Triệu Vĩnh ta bắt định rồi, quận thừa cũng không giữ được hắn!"

"Ân công..."

Lâm Uyển quỳ trên mặt đất, lặng lẽ không nói, chỉ có hai hàng nước mắt chảy dài dọc khuôn mặt, tiêu tán trong thiên địa.

Thân thể Lý Mộ chấn động, Lâm Uyển lập tức chuyển tới quá nhiều sự cảm kích, thân thể hắn có chút không chịu nổi...

Tô Hòa đã bị Lý Mộ triệt để thuyết phục, dùng ánh mắt sùng kính nhìn hắn, cảm khái nói: "Nếu quan lại trong thiên hạ đều có thể như công tử thì thế gian này sẽ bớt đi bao nhiêu oan hồn?"

Mặt già Lý Mộ hơi nóng lên, bởi vì hắn còn lâu mới được đại nghĩa lẫm nhiên như vẻ bề ngoài. Hắn sở dĩ giúp Lâm Uyển báo thù, đã là vì công (công lý) cũng là vì tư, vì trả lại cho Lâm Uyển một cái công đạo, cũng là vì cái mạng nhỏ của mình.

Tô Hòa đỡ Lý Mộ, hỏi: "Ta có thể giúp gì cho công tử không?"

Lý Mộ nói: "Hồn thứ hai của Triệu Vĩnh trước hết cứ tha cho hắn, nếu không rất có thể kinh động phía trên, phái cường giả lợi hại hơn đến làm án này. Đến lúc đó chúng ta dù có lý cũng nói không rõ. Về phần Lâm cô nương, cô tạm thời không cần lộ diện, mấy ngày này tạm thời đi theo bên cạnh Tô cô nương, đến lúc đó có lẽ còn cần cô tự mình ra mặt..."

Tô Hòa gật đầu, nói: "Toàn bằng công tử an bài."

Lâm Uyển cũng ngẩng đầu, kiên định nói: "Ta đều nghe ân công."

Lúc này, Tô Hòa lại nhớ tới một chuyện, nhìn Lý Mộ hỏi: "Công tử không biết cấm ngôn chi pháp sao?"

Lý Mộ lắc đầu.

Các đại tông phái vì phòng ngừa đạo thuật hay pháp kinh bị tiết lộ ra ngoài, cấm ngôn thi pháp gần như là thần thông bắt buộc của hai nhà Phật Đạo. Chỉ là Lý Thanh không dạy hắn, Lý Mộ cũng không biết đi đâu học.

Tô Hòa nghĩ nghĩ, nói: "Công tử nếu cần, thiếp thân có thể dạy ngài..."

Lý Mộ tuy át chủ bài rất nhiều nhưng không hiểu cấm ngôn thi pháp, lo lắng nhất chính là chiêu số của mình bị người ta học trộm. Nghe vậy trong lòng vui mừng, vội vàng nói: "Vậy thì đa tạ cô nương..."

Đề xuất Voz: Thực Tập Sam Sung
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN