Chương 440: Ai là nội ứng?

Huyễn Cơ phủ.

Một nữ tử bị xích sắt trói chặt, pháp lực bị phong ấn, Hồ Cửu bay quanh nàng mấy vòng, lạnh lùng nói: "Đã sớm biết triều đình Đại Chu các ngươi sẽ không thành thật, thế mà thật sự có nội ứng, nói, đồng đảng của ngươi còn có ai, đều ở đâu?"

Mọi người Mị Tông đứng một bên cũng đều nhìn chằm chằm nàng.

Ánh mắt nữ tử nhìn thẳng phía trước, thản nhiên nói: "Không có đồng đảng, muốn chém muốn giết tùy ý."

Lý Mộ cũng đứng trong đám người, trên mặt biểu lộ vẻ rất phẫn nộ, nhưng đáy lòng lại có chút bất đắc dĩ.

Chuyện triều đình có nội ứng ở Yêu quốc và Ma Tông thì hắn có biết, Cúc Vệ chính là tổ chức tình báo của Nữ Hoàng, lần trước Bạch Đế động phủ hiện thế chính là do các nàng truyền tin tức.

Nữ tử này hẳn cũng là người của Cúc Vệ.

Nàng sở dĩ sa lưới là do bị người Mị Tông phát hiện hành tung khả nghi, sau khi nàng rời đi, họ lẻn vào phòng tìm kiếm thì quả nhiên tìm thấy pháp bảo truyền tin nàng dùng để liên lạc với cấp trên, thế là nàng liền bị người Mị Tông bắt tới đây.

Một tên cường giả Mị Tông uy hiếp nói: "Muốn chết cũng không đơn giản như thế đâu, muốn giữ toàn thây thì hãy thành thật khai ra đồng đảng, bằng không, ngươi sẽ biết thế nào là sống không bằng chết..."

Nữ tử cười lạnh một tiếng, nói: "Ta trái lại thật sự muốn biết đấy."

Gã cường giả kia nhìn về phía Huyễn Cơ, nói: "Đại nhân, nữ nhân này thật cứng miệng, xem ra không dùng hình thì nàng ta sẽ không khai."

Huyễn Cơ giơ tay lên, nói: "Trước tiên cứ giam nàng ta lại."

Tên nội ứng kia bị dẫn đi, Huyễn Cơ phân phó mấy người khác: "Mấy người các ngươi trông chừng nàng cho kỹ, Thiên Hồ thành nhất định còn có đồng đảng của nàng, rất có thể sẽ tới cứu, nếu chúng không đến cứu thì lúc đó dùng hình cũng chưa muộn."

Đám người đồng thanh phụ họa: "Huyễn Cơ đại nhân cao minh!"

Huyễn Cơ bổ sung thêm: "Truyền lệnh xuống Mị Tông, yêu cầu tất cả mọi người mật thiết chú ý hành vi dị thường của những người trong thành, hễ có phát hiện phải lập tức báo cáo lên trên."

...

Một lát sau, Lý Mộ chậm rãi bước ra khỏi Huyễn Cơ phủ.

Người của Cúc Vệ chính là người của Nữ Hoàng, mà người của Nữ Hoàng thì Lý Mộ làm sao có thể thấy chết không cứu.

Chỉ là hắn không thể trực tiếp cướp ngục, hắn ở đây còn có việc quan trọng hơn, chưa đến thời khắc tất yếu tuyệt đối không được bại lộ bản thân, muốn cứu cũng phải cứu theo đường vòng.

Hồ Cửu bay lờ lửng phía sau hắn, hỏi: "Tiểu Xà, ngươi đi đâu đấy?"

Lý Mộ đáp: "Đi ngâm bồn."

Một tên cao thủ Mị Tông tặc lưỡi: "Tiểu tử này ngày càng biết hưởng thụ."

Hồ Cửu thở dài: "Đáng tiếc ta đã mất đi nhục thân, nếu không đã có thể cùng ngâm rồi..."

Trường Lạc cung.

Mai đại nhân, Thượng Quan Ly và một Cúc Vệ mặc áo đen đang đứng trong điện, không khí một mảnh túc sát.

Thám tử Cúc Vệ tại Thiên Hồ quốc vừa truyền tin về, một nội ứng đã rơi vào tay Mị Tông, mặc dù ở đó vẫn còn vài thám tử khác, nhưng dựa vào lực lượng của họ thì căn bản không thể cứu người ra khỏi tay vô số cao thủ Mị Tông và Thiên Hồ quốc, cưỡng ép ra tay chỉ khiến thêm nhiều người hy sinh.

Mai đại nhân suy nghĩ một chút, hỏi: "Lý Mộ cũng ở đó, liệu có thể để hắn..."

Nữ Hoàng chưa kịp đáp lời, Cúc Vệ kia đã quả quyết ngắt lời: "Tuyệt đối không được!"

Nàng nghiêm nghị nói: "Tất cả mọi người trong Cúc Vệ từ ngày gia nhập đã có giác ngộ này, tuyệt đối không thể vì cứu một người mà hy sinh người khác, Lý đại nhân còn có việc quan trọng hơn phải làm, hắn không thể mạo hiểm..."

Mai đại nhân thở dài, không nói gì thêm.

Vì đại cục, buộc phải có sự đánh đổi.

Bất luận là đối với triều đình hay đối với Nữ Hoàng, Lý Mộ đều quan trọng hơn tên thám tử kia rất nhiều.

Chu Vũ xoa xoa huyệt thái dương, đã lấy Linh Loa ra nhưng vẫn chần chừ không liên lạc với Lý Mộ.

Đây là một lựa chọn mà cả nàng cũng khó lòng đưa ra.

Nàng không muốn Lý Mộ mạo hiểm, nhưng cũng không muốn dễ dàng từ bỏ một thần tử trung thành.

Ngay lúc nàng đang lưỡng lự, Linh Loa trong tay bỗng rung nhẹ.

Chu Vũ không chút do dự truyền linh lực vào, trong Linh Loa lập tức vang lên tiếng của Lý Mộ: "Bệ hạ, tại Thiên Hồ thành, một thám tử Cúc Vệ đã rơi vào tay Mị Tông."

Chu Vũ nói: "Trẫm biết rồi, ngươi..."

Lời nàng chưa dứt, giọng Lý Mộ lại truyền tới: "Dựa vào tình cảnh hiện tại của thần, thần có thể ra tay cứu nàng, nhưng sau đó khó tránh khỏi bị nghi ngờ, tốt nhất là triều đình ra mặt giao thiệp. Thần có được một tình báo từ Mị Tông, Công chúa Vân Dương đã bị Mị Tông thẩm thấu, trong phủ nàng ta chắc chắn có nhân vật trọng yếu của Mị Tông, Bệ hạ có thể phái người bắt giữ kẻ đó để trao đổi với Thiên Hồ quốc..."

Chu Vũ mấp máy môi, chưa kịp nói thêm câu nào thì bên kia đã không còn âm thanh nào truyền lại.

Để tránh bị nghi ngờ, mỗi lần Lý Mộ đưa tin đều cực kỳ ngắn gọn.

Chu Vũ thu hồi Linh Loa, nhìn ba người trong điện, ra lệnh: "Truyền lệnh Cung Phụng ti phong tỏa phủ Công chúa Vân Dương, tiến hành điều tra triệt để."

Ba người thần sắc phấn chấn, khom người nói: "Tuân chỉ!"

Sau khi họ rời khỏi Trường Lạc cung, Chu Vũ lại lấy Linh Loa ra, u oán nói: "Cũng không để trẫm nói thêm được một câu..."

So với niềm vui niềm vui khi giải quyết được khốn cảnh, trong lòng nàng lúc này phần nhiều là hối hận.

Hối hận vì đã để Lý Mộ đi, nếu nàng không để hắn đi, sủng thần của nàng đã không bị con hồ ly tinh kia bắt nạt, cũng không phải đi đấm lưng bóp vai cho nó...

Con hồ ly tinh kia đã cho nàng biết rằng, không phải con hồ ly nào cũng đáng yêu như Tiểu Bạch.

Thần Đô, phủ Công chúa Vân Dương bất ngờ bị Cung Phụng ti dùng đại trận phong tỏa, khiến vô số quyền quý ở Nam Uyển kinh hãi.

Sau đó, họ bắt được một nội ứng Ma Tông từ trong phủ công chúa, đồng thời tìm thấy bằng chứng nàng ta cấu kết với Ma Tông, gây nên một làn sóng chấn động dữ dội.

Nối gót Thôi Minh, Công chúa Vân Dương cũng cấu kết với Ma Tông, hoàng tộc Tiêu thị kinh hồn bạt vía, vội vàng phủi sạch quan hệ, phe đảng họ Chu cũng không bỏ qua cơ hội này, mượn hai sự việc trên để điên cuồng vạch tội Tiêu thị. Tân đảng và Cựu đảng sau một thời gian dài lại một lần nữa bùng phát xung đột gay gắt...

Lý Mộ đang ở Thiên Hồ quốc nên không biết chuyện này, trong lòng hắn có chút phiền muộn.

Huyễn Cơ thấy hắn thích ngâm bồn nên đã đặc biệt cho người xây một dục đường trong viện của hắn, còn trang bị thêm hai tiểu hồ yêu để hắn sai bảo, khiến Lý Mộ không còn lý do gì để ra ngoài nữa.

Trong phủ Huyễn Cơ, Lý Mộ không thể sử dụng Linh Loa vì nơi này có quá nhiều cường giả, rất dễ bị lộ sơ hở.

Nói cách khác, từ giờ trở đi, phương thức liên lạc duy nhất giữa hắn và Nữ Hoàng đã bị ngắt đoạn.

Nhiều ngày qua, Lý Mộ cũng đã nắm thóp được thói quen của Huyễn Cơ.

Không biết có phải do cắn rứt lương tâm hay không mà nàng càng sai bảo hắn làm những việc quá đáng, hành hạ hắn càng hăng thì sau đó lại đối xử với hắn càng tốt, giống như một kiểu bù đắp...

Hôm nay, Lý Mộ vừa bóp vai cho Huyễn Cơ vừa nghe Hồ Cửu báo cáo.

"Đại nhân, mấy ngày nay trong thành không có ai có hành vi quá dị thường, đặc biệt là khu vực gần thiên lao cũng không có tình huống đặc biệt gì, chắc là chúng không định cứu người..."

Lời hắn vừa dứt thì một người vội vàng chạy vào, sắc mặt khó coi báo cáo: "Huyễn Cơ đại nhân, triều đình Đại Chu cử người tới, nói là họ đã bắt được nội ứng của chúng ta tại Thần Đô, muốn lấy nàng ta để trao đổi với nữ tử kia..."

Huyễn Cơ nhíu mày hỏi: "Nội ứng nào?"

Người kia nghiến răng đáp: "Là Hồ Lục!"

"Cái gì!"

Sắc mặt Huyễn Cơ rốt cuộc đại biến, Hồ Lục là một quân cờ cực kỳ quan trọng mà họ cài cắm vào triều đình Đại Chu, từ sau cái chết của Thôi Minh, nàng ta đã thừa cơ mê hoặc và lôi kéo được Công chúa Vân Dương, bên cạnh việc thu thập tình báo còn đang mưu đồ một đại sự khác.

Hồ Lục là gián điệp ưu tú do Mị Tông bồi dưỡng, nhiệm vụ của nàng suốt mấy năm qua chỉ là ẩn nấp, không hề hành động gì, căn bản không thể nào bị bại lộ.

Khả năng duy nhất là có người đã tiết lộ bí mật.

Huyễn Cơ sa sầm nét mặt, nói: "Chuyện này chỉ có vài người biết, tột cùng là ai đã tiết lộ bí mật!"

Hồ Cửu cũng nghiêm mặt lại: "Chẳng lẽ trong số chúng ta cũng có nội ứng?"

Huyễn Cơ trầm giọng: "Tập hợp tất cả những người biết việc này lại đây!"

Lý Mộ đi theo Hồ Cửu ra ngoài, nói: "Hồ Cửu đại ca, chuyện này đệ cũng biết..."

Hồ Cửu xua tay: "Ta biết không thể nào là đệ, đệ làm sao có thể là nội ứng được?"

Một người vì thi thể của hắn mà nằm vùng nửa tháng, vào sinh ra tử, một người xông pha vào tổ chức tà tu, làm sao có thể là nội ứng?

Một người lúc nào cũng xung phong đi đầu trong mọi nhiệm vụ, lấy thương đổi thương, lấy mạng đổi mạng cứu đồng bào, làm sao có thể là nội ứng?

Hơn nữa, hắn gia nhập Ma Tông là do Mị Tông chủ động mời về, một người được chủ động mời về lại là nội ứng của triều đình Đại Chu, khả năng này nhỏ đến mức có thể bỏ qua.

Ai cũng có thể là nội ứng, nhưng riêng hắn thì chắc chắn không phải.

Hồ Cửu suy nghĩ hồi lâu, nghiến răng nói: "Lang Thập Tam, chắc chắn là Lang Thập Tam, ngay từ đầu ta đã thấy tên này có vấn đề, có lẽ hắn là nội ứng của lũ sói con cài vào Thiên Hồ quốc chúng ta, Hồ Lục vốn có quan hệ tốt với hắn, chắc chắn nàng đã kể cho tên khốn đó..."

Đề xuất Linh Dị: Đạo Mộ Bút Ký: Trùng Khởi 2
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN