Chương 446: Điềm đại hung
Lý Mộ thấy mình đang đứng giữa một thung lũng cỏ xanh mơn mởn.
Phía xa núi non xanh biếc, gần bên suối nước róc rách, từng đàn cáo nhỏ nhảy nhót trên thảm cỏ ven suối. Có con chỉ có một hai cái đuôi, có con đã mọc ra năm, sáu, bảy, thậm chí tám cái đuôi dài thướt tha phía sau.
Trên một tảng đá cao tít xa xa, một con Bạch Hồ dáng người thon dài đang đứng sừng sững.
Sau lưng nó, chín cái đuôi dài tung bay trong gió.
Lý Mộ nuốt nước miếng, Cửu Vĩ Thiên Hồ - chí tôn giới yêu tộc, thực lực có thể địch lại Chân Long, chính là cấp bậc tối cao mà Tiểu Bạch, Huyễn Cơ và mọi hồ yêu đều khao khát đạt tới.
Con Cửu Vĩ Hồ quay đầu nhìn Lý Mộ, khi bốn mắt giao nhau, Lý Mộ thấy đầu óc choáng váng, rồi hắn chợt nhận ra kẻ đang đứng trên tảng đá kia bỗng chốc biến thành chính mình.
...
Sáng sớm tinh mơ, trong phòng Huyễn Cơ, Lý Mộ chậm rãi mở mắt.
Huyễn Cơ vẫn đang chống cằm ngồi bên bàn, hỏi: "Ngươi đã thấy những gì?"
Lý Mộ đáp: "Sương mù, một vùng sương mù trắng xóa dày đặc."
Huyễn Cơ hỏi tiếp: "Còn gì nữa không?"
Lý Mộ ngẫm nghĩ rồi nói: "Một con cáo ba đuôi, một chiêu mị hoặc thần thông và một chiêu huyễn thuật thần thông..."
Thiên Thư có điểm kỳ lạ là mỗi người cảm ngộ sẽ thấy những cảnh tượng khác nhau, và mỗi lần xem cũng không hoàn toàn giống lần trước. Mị hoặc và huyễn thuật là những thần thông cơ bản của Hồ tộc sau khi hóa hình, nên việc hắn lĩnh ngộ được chúng cũng không có gì quá đặc biệt.
Huyễn Cơ không hề mỉa mai việc hắn chẳng lĩnh ngộ được điều gì to tát, chỉ nói: "Sau này hãy cố gắng tu hành, hai chiêu thần thông này nếu luyện tới đỉnh cao cũng rất lợi hại đấy."
Lý Mộ chắp tay: "Đệ sẽ cố gắng."
Rời khởi viện của Huyễn Cơ, mặt Lý Mộ lộ rõ vẻ buồn bực.
Hồ Cửu từ xa bay tới hỏi: "Sao thế? Lại bị Huyễn Cơ đại nhân mắng à?"
Lý Mộ không đáp, chỉ bá vai hắn nói: "Đi nào, ra ngoài uống rượu, hôm nay ta bao."
Hồ Cửu giật mình: "Hôm nay mặt trời mọc hướng tây sao? Ngươi mà cũng hào phóng vậy à?"
"Hay là huynh bao nhé?"
"Coi như ta chưa nói gì đi..."
...
Huyễn Cơ cần khoảng vài ngày để tập hợp cường giả Mị Tông. Trong lúc rảnh rỗi, Lý Mộ và Hồ Cửu ngồi lai rai trong một tửu lâu ở Thiên Hồ thành, vừa uống rượu vừa tán dóc.
Mục đích đến đây của Lý Mộ đã đạt được, cũng đã đến lúc tính đường rút lui.
Ban đầu hắn định là tìm được phương pháp tu hành cho Tiểu Bạch xong sẽ tìm cách trốn đi, để cái tên "Ngô Ngạn Tổ" hoàn toàn biến mất khỏi giới yêu tộc.
Nhưng đến thời khắc này, Lý Mộ lại thấy có chút lưu luyến.
Đối với Hồ Cửu và Huyễn Cơ, "Tiểu Xà" là một thành viên trung thành, dũng cảm của Mị Tông, dù có hơi cứng nhắc một chút. Cứ để cái tên "Tiểu Xà" đó mãi sống trong ký ức của họ vậy.
Lý Mộ vờ như bâng quơ hỏi: "Khi nào thì Thiên Quân đại nhân mới xuất quan nhỉ?"
Hồ Cửu hỏi lại: "Hỏi để làm gì?"
Lý Mộ cười thật thà: "Đệ rất ngưỡng mộ Thiên Quân đại nhân, muốn được một lần kiến diện ngài."
Hồ Cửu lắc đầu: "Chắc còn lâu đấy. Thiên Quân những năm gần đây thường xuyên bế quan, mà lần sau luôn lâu hơn lần trước, lần này chắc cũng phải nửa năm nữa..."
Điều Lý Mộ lo nhất chính là Vạn Huyễn Thiên Quân, vì thực lực đệ thất cảnh quá ghê gớm, vạn nhất ông ta nhìn thấu thuật ngụy trang thì mọi nỗ lực của hắn sẽ đổ sông đổ bể.
Nghe tin này từ Hồ Cửu, Lý Mộ thấy nhẹ lòng hẳn.
Họ mới ăn được nửa bữa thì trên đỉnh núi bỗng vang lên những hồi chuông dồn dập.
Đây là lệnh triệu tập của Mị Tông, hai người liền tức tốc bay về phía đỉnh núi.
Nơi đó đã tập trung rất đông môn đồ Mị Tông. Huyễn Cơ và Thái tử Thiên Hồ quốc Bạch Huyền cũng có mặt, cả hai đều giữ chức Trưởng lão trong tông.
Một nam tử tuấn tú có tu vi đệ lục cảnh, dáng vẻ hao hao Huyễn Cơ, đang tiếp đón một thanh niên mặc áo trắng, trên ngực thêu hình một đóa sen đen.
Mắt Lý Mộ khẽ biến sắc.
Hoa sen đen là biểu tượng của Ma Đạo Thánh Tông.
Vị thế của Thánh Tông trong Ma Đạo cũng giống như tổ đình Bạch Vân Sơn của Phù Lục phái. Dù các phân tông khác luôn kèn cựa nhau nhưng Thánh Tông luôn giữ quyền thống trị tuyệt đối.
Thực tế là từ xa xưa, chín tông còn lại đều từ Thánh Tông mà ra.
Là một thế lực lâu đời hơn cả Đạo môn và Phật môn, Thánh Tông luôn là biểu tượng của sự huyền bí. Ngay cả môn đồ của chín tông kia cũng ít khi biết rõ về họ.
Nhờ ký ức của Thiên Huyễn thượng nhân, Lý Mộ biết thực lực Thánh Tông vô cùng kinh khủng, thậm chí có thể có kẻ vượt xa cả đệ thất cảnh.
Ngay cả Yêu Hoàng Bạch Đế của 3000 năm trước cũng vô cùng kiêng dè Ma Đạo.
Lần này Mị Tông tập hợp chỉ để đón tiếp vị sứ giả từ Thánh Tông.
Sau đó vị sứ giả kia vào hoàng cung, mọi người giải tán. Lý Mộ và Hồ Cửu quay lại tửu lâu tiếp tục bữa ăn dở dang.
Hồ Cửu nhìn về phía hoàng cung, nốc một ngụm rượu đầy phiền muộn, khẽ thở dài.
Lý Mộ hỏi: "Sao thế huynh?"
Hồ Cửu lo âu đáp: "Thánh Tông cử người tới chắc chắn không có ý tốt đâu. Mâu thuẫn giữa Thiên Quân và Thánh Tông không phải ngày một ngày hai. Vụ án Cửu Giang quận thủ năm xưa Thiên Quân đã không đồng ý, nhưng Thánh Tông đã qua mặt ngài để đưa Thôi Minh vào triều đình, khiến ngài đành phải chấp nhận sự đã rồi. Những năm nay ngài chuyên tâm tu hành, Đại trưởng lão và Huyễn Cơ đại nhân đã nhiều lần làm trái ý Thánh Tông, khiến họ vô cùng bất mãn với Mị Tông chúng ta..."
Tình báo của triều đình về Ma Tông đúng là quá ít, nếu không nghe Hồ Cửu nói, Lý Mộ cũng không biết được nội tình này.
Huyễn Cơ và nhiều người trong Mị Tông muốn lật đổ triều đình để lập nên một chính quyền yêu tộc, giúp yêu tộc thoát khỏi cảnh bị con người áp bức, tàn sát.
Nàng căm ghét con người, nhưng không hề vơ đũa cả nắm.
Những năm qua, bên cạnh việc cứu yêu tộc, họ cũng giải cứu không ít người dân gặp nạn.
Nhưng những kẻ khác trong Ma Đạo chỉ muốn hủy diệt và chém giết. Việc Mị Tông không tuân lệnh khiến Thánh Tông ngày càng nóng mắt...
Lý Mộ tất nhiên muốn thấy Ma Đạo nội chiến, nhưng Hồ Cửu thì lo lắng thực sự. Sự lớn mạnh và thần bí của Thánh Tông đã ăn sâu vào tâm trí mọi người, dù Thiên Quân có muốn đối đầu cũng khó mà có kết cục tốt đẹp.
Vị sứ giả kia ở lại Thiên Hồ quốc hai ngày, được hoàng thất tiếp đón nồng hậu, Huyễn Cơ cũng phải tháp tùng nên nàng không sai bảo gì Lý Mộ.
Trong hoàng cung.
Huyễn Cơ nhận được tin từ Hồ Cửu báo rằng các cường giả Mị Tông đã quay về thành, nàng liền cáo từ vị sứ giả: "Thưa sứ giả, Huyễn Cơ có việc hệ trọng phải làm ngay, xin phép cáo lui."
Vị sứ giả chưa kịp nói gì thì Thái tử Bạch Huyền đã lên tiếng bất bình: "Sư muội, muội thật không biết điều, việc gì mà quan trọng hơn cả sứ giả đại nhân chứ?"
Huyễn Cơ điềm tĩnh đáp: "Còn vô số đồng bào đang chịu khổ, ta phải đi cứu họ."
Bạch Huyền giận dữ: "Muội..."
Vị thanh niên áo trắng mỉm cười: "Cứu người là việc nghĩa, Huyễn Cơ cô nương cứ đi đi."
Huyễn Cơ chắp tay rồi bay đi mất.
Khi nàng đã đi xa, Bạch Huyền liền tạ lỗi: "Xin sứ giả bớt giận, sư muội ta từ nhỏ đã không biết phép tắc thế rồi."
Thanh niên áo trắng nhìn lên trời, thản nhiên: "Nhà họ Huyễn không biết phép tắc đâu chỉ có mình cô ta."
Bạch Huyền giật mình, không biết phải đáp lại thế nào.
Vị sứ giả nhìn hắn, rồi nói: "Lần này ta tới đây thực chất là muốn nói với ngươi một việc."
Bạch Huyền kính cẩn: "Xin đại nhân cứ sai bảo."
Thanh niên áo trắng đáp: "Các vị trưởng lão của Thánh Tông hy vọng nhà họ Bạch các ngươi sẽ nắm quyền kiểm soát Mị Tông."
Trong lòng Bạch Huyền sướng rơn nhưng mặt vẫn tỏ ý khó xử: "Mị Tông đều tôn sùng sư phụ, sư huynh Huyễn Vân và sư muội Huyễn Cơ mới là người nắm quyền thực sự. Dù nhà họ Bạch cũng có nhiều người trong tông nhưng không có tiếng nói, vì sư phụ là đệ thất cảnh, Huyễn Vân cũng là đệ lục cảnh rồi..."
Sứ giả thản nhiên hỏi: "Có làm được hay không không quan trọng, quan trọng là ngươi có muốn hay không."
Bạch Huyền đáp: "Muốn thì có muốn, nhưng sư phụ chắc chắn sẽ không đồng ý, sư huynh và sư muội cũng không đời nào nhường lại Mị Tông đâu..."
Vị sứ giả cười hỏi: "Thế nếu bọn họ đều chết hết thì sao?"
Sắc mặt Bạch Huyền đỏ bừng vì phấn khích, hắn nói: "Xin sứ giả cứ để tôi tự tay hành động. Nhà họ Bạch chúng tôi mới là vua của hồ tộc, tôi đã phải nhịn lão già đó quá lâu rồi!"
Thanh niên áo trắng mỉm cười mãn nguyện: "Rất tốt..."
Lát sau, Bạch Huyền tới phủ Huyễn Cơ nhưng hạ nhân báo: "Thưa Thái tử, Huyễn Cơ đại nhân vừa mới đi rồi ạ."
Mặt Bạch Huyền lộ vẻ lo lắng: "Thế thì gay rồi, ta vừa bấm cho sư muội một quẻ, kết quả hiện ra điềm đại hung..."
Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám