Chương 501: Chu Vũ quyết định
Khi Liễu Hàm Yên và Nữ Hoàng bắt đầu khen ngợi lẫn nhau, bữa cơm này bỗng trở nên vô cùng hài hòa.
Đời này Lý Mộ không ngờ có thể thấy hai người họ chung sống hòa thuận như vậy, quả là một nỗi niềm to lớn được giải tỏa.
Liễu Hàm Yên chủ động kết giao với Nữ Hoàng, lại thêm có Chung Linh nên tần suất Nữ Hoàng ghé nhà ngày càng dày đặc, từ ba ngày một lần, hai ngày một lần, giờ đã trở thành mỗi ngày hai lần.
Lý Mộ hai ngày nay chả thiết đến Trung Thư tỉnh, chỉ tạt qua Cung Phụng ti kiểm tra một lượt.
Cảm nhận được một luồng khí tức ngoài cửa, Lý Mộ bước ra mở cửa, Ngao Nhuận đang đứng đó, cúi đầu cung kính: "Chủ nhân."
Lý Mộ nhạt giọng hỏi: "Việc đã xong chưa?"
Ngao Nhuận vội đáp: "Bẩm chủ nhân, kẻ gây rối dưới sông chính là một con thanh ngư yêu, ta đã theo lệnh ngài bắt giữ và giao cho Yêu ti sở tại."
Cách đây vài ngày, Cung Phụng ti nhận được tin cầu viện từ Yêu ti của một quận nọ, nói rằng có Thủy tộc làm loạn ở vùng nước đó, vì quan viên Yêu ti đều là yêu trên cạn không rành thủy tính, mấy lần để Thủy tộc kia chạy thoát nên mới cầu cứu Thần Đô.
Cung Phụng ti cũng không có cường giả Thủy tộc, Lý Mộ bèn ra lệnh cho Ngao Nhuận đi xử lý, gã đến đây là để phục mệnh.
Lý Mộ nói: "Xong rồi thì về tu hành đi."
Ngao Nhuận khom người: "Vâng."
Liễu Hàm Yên ở trong sân vọng ra hỏi: "Có khách à chàng?"
Lý Mộ đáp: "Không phải, là con tọa kỵ ta mới thu nhận thôi."
Liễu Hàm Yên không rõ nội tình, chỉ biết Lý Mộ thu được một con Giao Long làm tọa kỵ nhưng chưa từng thấy mặt, bèn nói: "Sắp cơm rồi, để hắn dùng cơm xong hãy đi."
Nàng đã lên tiếng thì Lý Mộ cũng không nỡ phản bác, hắn lườm Ngao Nhuận một cái, lạnh nhạt bảo: "Vào đi."
Ngao Nhuận cúi đầu đi vào sân, chả dám nhìn ngó lung tung, lúc này Nữ Hoàng đang dắt Chung Linh đi tới, tiểu cô nương sà vào lòng Lý Mộ hỏi: "Cha, mẹ, khi nào chúng ta đi chơi ạ..."
Ngao Nhuận thấy vậy, lập tức hướng Nữ Hoàng hành lễ: "Tham kiến chủ mẫu!"
Lý Mộ đạp cho gã một phát vào mông, trừng mắt nhìn rồi chỉ về phía bàn ăn nơi Liễu Hàm Yên và Lý Thanh đang ngồi: "Hai vị kia mới là chủ mẫu, vị này là bệ hạ."
Nhà hắn vất vả lắm mới có được hai ngày hòa thuận, nếu bị con thuồng luồng ngu ngốc này phá hỏng, Lý Mộ thề sẽ lột da rút gân, băm thịt gã cho chó ăn.
Ngao Nhuận nhìn Chung Linh, rồi lại nhìn Lý Mộ và Nữ Hoàng, ánh mắt đảo qua Liễu Hàm Yên và Lý Thanh, trong mắt hiện lên vẻ mờ mịt, gã lắc đầu nguầy nguậy: "Chủ nhân, quan hệ trong nhà ngài hơi loạn, để ta bình tĩnh xâu chuỗi lại đã..."
Lúc ăn cơm, Lý Mộ đưa cho Ngao Nhuận một cái bát, gắp bừa cho gã ít thức ăn rồi bắt gã ngồi trong góc mà ăn.
Liễu Hàm Yên thấy vậy hỏi: "Chàng làm thế hình như không hay lắm..."
Lý Mộ xua tay: "Các nàng không biết đâu, gã này nhìn vẻ ngoài đạo mạo thế thôi chứ chả tốt lành gì, ở Yêu giới chuyên đi dụ dỗ phụ nữ có chồng, dụ xong còn đến trước mặt chồng người ta khoe khoang, trong nhà có mười thê thiếp rồi mà vẫn không yên phận..."
Ngao Nhuận vừa và miếng cơm vừa tự bào chữa: "Chủ nhân, ta đã nói rồi, ở Yêu giới thực lực là trên hết, bị cướp vợ chỉ trách thực lực họ quá yếu, vâng lại là các nàng tự nguyện theo ta chứ ta đâu có ép. Ta cũng khinh mấy gã nhân loại, rõ ràng mạnh mà chả dám cướp người mình thích, thế tu hành làm gì, còn hạng làm chồng mà không giữ nổi vợ thì đừng oán trời trách đất, do họ kém cỏi cả thôi..."
Lý Mộ bỗng đứng phắt dậy, xách gáy gã lên, lạnh lùng nói: "Đừng ăn nữa, ta dẫn ngươi đi xem thứ tốt!"
Hôm đó, bách tính Thần Đô thấy sấm sét rạch ngang trời, có con Giao Long lồng lộn kêu rên trong mây, sau đó toàn thân cháy sạm rơi xuống một hồ lớn ở Trung quận, hồ đó sau này đổi tên là Lạc Giao hồ, bách tính chẳng ai dám lại gần...
...
Lý Mộ về nhà, thấy Liễu Hàm Yên và Nữ Hoàng đang nói cười vui vẻ, dường như chả có chuyện gì xảy ra.
Điều này thực sự lạ lùng, bởi trước đó hai người tuy đã gặp nhưng số câu nói cộng lại chắc chưa quá năm câu.
Nữ Hoàng có sự kiêu hãnh của nàng, không dễ gì hạ mình.
Liễu Hàm Yên cũng có cái tôi của mình, hạng người nàng không thích, dù địa vị cao quý đến đâu nàng cũng chả thèm đoái hoài.
Thế mà nàng lại là người chủ động trước.
Dù Liễu Hàm Yên không nói rõ, nhưng Lý Mộ làm sao không hiểu, với tính cách cao ngạo của nàng mà chịu hạ mình lấy lòng Nữ Hoàng, thì điều đó có ý nghĩa gì.
Là một người vợ, nàng đang lo nghĩ cho Lý Mộ của trăm năm sau.
Kết hợp với những gì nàng vừa nói với hắn, rõ ràng trong mắt nàng, Nữ Hoàng là một người thiên phú cực tốt, thọ nguyên dài lâu, lại là nhân tuyển tốt nhất có thể bầu bạn bên cạnh Lý Mộ mãi mãi.
Sau khi Nữ Hoàng hồi cung, Liễu Hàm Yên nhìn Lý Mộ một cái, chung sống đã lâu hắn chỉ cần nhìn qua cử chỉ là biết ý nàng, bèn đi theo nàng vào phòng.
Liễu Hàm Yên ngồi trên giường, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, Lý Mộ bước tới ngồi xuống, nàng hỏi: "Chàng rốt cuộc có nhận ra tâm ý bệ hạ dành cho chàng không?"
Lý Mộ thận trọng: "Ý gì cơ?"
Liễu Hàm Yên nhéo hông hắn một cái: "Ở đây không có người ngoài, chàng giả vờ với ta làm gì?"
Đã nếm đủ đòn tâm lý của nàng, Lý Mộ chả dại gì mắc bẫy, hỏi lại: "Nàng ý là thế nào, nói rõ ra xem, nàng không nói sao ta biết được?"
Liễu Hàm Yên bình tâm lại, chậm rãi nói: "Bệ hạ trẻ thế này đã là cường giả Đệ thất cảnh, ta không tin chàng không thấy tình cảm của nàng, nếu chàng định đợi đến khi ta và muội muội qua đời mới đến với bệ hạ, thì ta khuyên chàng nên sớm tỏ lòng mình đi, chàng định để nàng chờ chàng những một trăm năm sao?"
Lý Mộ nhìn nàng: "Nàng không sợ lỡ như sau này các nàng thăng cấp Đệ thất cảnh rồi sẽ hối hận à?"
Liễu Hàm Yên suy nghĩ kỹ lại, bỗng xua tay: "Coi như ta chưa nói gì đi."
...
Ra khỏi phòng, Lý Mộ tự trách mình lắm mồm, khẽ tát nhẹ vào mặt mình một cái.
Khi ra đến sân, tâm trạng hắn bỗng chùng xuống.
Dù là Liễu Hàm Yên đa sầu đa cảm hay lo xa, thì cũng đến lúc Lý Mộ phải đối mặt với chuyện này.
Hắn tự tin vào việc mình thăng cấp Đệ thất cảnh, với truyền thừa Phù Lục phái, niệm lực của bách tính Đại Chu và yêu tộc Thiên Hồ quốc, hắn có thể bước vào cảnh giới đó trong vòng hai mươi năm, thậm chí ngắn hơn.
Nhưng còn Liễu Hàm Yên, Lý Thanh, rồi Vãn Vãn và Tiểu Bạch thì sao?
Trong giới tu hành có một chân lý, Siêu Thoát là sự kết hợp giữa một phần nỗ lực và chín phần truyền thừa, tư chất hay sự cần cù không phải yếu tố quyết định để bước vào Đệ thất cảnh.
Nữ Hoàng siêu thoát nhờ đế khí, Huyền Chân Tử và Ngọc Chân Tử là nhờ truyền thừa Phù Lục phái, Thanh Sát Lang Vương hay Vạn Huyễn Thiên Quân cũng tập hợp sức mạnh quốc gia khổ tu mấy chục năm mới thành, Lý Mộ tự tin nhưng Liễu Hàm Yên và Lý Thanh dù dựa vào Phù Lục phái cũng chỉ có một tia hy vọng, còn Vãn Vãn và Tiểu Bạch thì hoàn toàn không.
Lý Mộ tinh thông thuật pháp hai tộc nhân yêu, thấu hiểu Thiên Thư của Đan Đỉnh phái, nhưng chẳng có cách nào giúp họ dễ dàng vượt qua rào cản đó như hắn.
Trừ phi dùng phương pháp huyết tế của Ma đạo như Thiên Huyễn Thượng nhân, nhưng cách đó hắn tuyệt đối không bao giờ nghĩ tới.
Lý Mộ suy nghĩ cả ngày, cách duy nhất là lập quốc.
Con đường tu hành nhanh nhất là tận dụng niệm lực của chúng sinh, mà cách thu thập hữu hiệu nhất chính là lập quốc miếu như Đại Chu hay Ung quốc, dùng sức mạnh cả nước để nuôi dưỡng đế khí.
Ung quốc qua năm đời minh quân trong chưa đầy trăm năm đã tạo ra ba đạo đế khí, giúp hoàng thất có ba vị Đệ thất cảnh, Lý Mộ tin mình cũng làm được.
Chỉ là như thế hắn phải rời bỏ Đại Chu, thật có lỗi với Nữ Hoàng.
Lý Mộ nặng nề bước vào hoàng cung, đi ngang qua Trung Thư tỉnh thì bị một bóng người chặn lại, Lưu Nghi túm tay áo hắn hỏi: "Lý đại nhân định đi đâu thế?"
Lý Mộ cau mày: "Lưu đại nhân có việc gì?"
Lưu Nghi cuống quýt: "Không phải bản quan có việc, mà là Trung Thư tỉnh có việc, dạo này việc lớn việc nhỏ dồn dập, mấy vị đồng liêu thực bận không xuể, ta muốn hỏi xem khi nào Lý đại nhân mới đi làm lại?"
Lúc Lý Mộ còn ở đây gã chả thấy gì, giờ gánh nặng đè lên vai mới thấy gian nan, uy vọng và thực lực của gã chả đủ để trấn áp cấp dưới, chính lệnh bị đình trệ khắp nơi, mấy ngày nay gã sầu đến bạc đầu.
Đạo đế khí tiếp theo ở Tổ Miếu còn chưa biết trao cho ai, gã chả biết mình đang phục vụ ai, lại thêm bị ảnh hưởng bởi nỗi lo của Liễu Hàm Yên nên Lý Mộ chả màng quốc sự, xua tay nói: "Lưu đại nhân cứ coi như tôi không tồn tại đi, tôi đi trước đây, hẹn gặp lại..."
Nói đoạn, hắn đi thẳng không thèm ngoái đầu.
Lưu Nghi nhìn theo, mặt đầy hoang mang, chả lẽ do lời đồn với Nữ Hoàng mà nương tử hắn làm mình làm mẩy?
Lưu Nghi lắc đầu, bà xã hắn giận là đúng, bách tính nghe lời đồn chả trách móc gì còn hô hào bệ hạ lập Lý đại nhân làm hoàng hậu để sinh con, đổi lại gã là vợ Lý Mộ chắc gã cũng chả chịu nổi, ai đời đi ức hiếp người ta như thế?
Trường Lạc cung.
Lý Mộ vào điện thấy Nữ Hoàng đang ngồi trên long ỷ, dường như đang đăm chiêu.
Hắn không làm phiền, thầm nghĩ lát nữa sẽ mở lời xin nghỉ dài hạn, dù chưa thể giúp Liễu Hàm Yên vào Đệ thất cảnh nhưng thăng cấp Đệ lục cảnh thì được, trong Thiên Thư của Đan Đỉnh phái có phương thuốc phá cảnh đan cho Tạo Hóa cảnh, đây là Thánh giai đan dược, đủ nguyên liệu là hắn luyện được.
Hắn định đi thu thập nguyên liệu cho nàng, sự bao dung của Liễu Hàm Yên làm hắn càng thêm thương nàng, hắn muốn nàng sớm lên Đệ lục cảnh để nàng khỏi phải lo âu.
Chu Vũ trầm tư hồi lâu như đã hạ quyết tâm.
Nàng nhìn Lý Mộ lên tiếng: "Trẫm..."
Lý Mộ cũng ngẩng đầu: "Thần..."
"Ngươi nói trước đi."
"Xin bệ hạ nói trước."
Hai người nhìn nhau, Chu Vũ gật đầu: "Trẫm đã quyết định trao đạo đế khí tiếp theo cho ai rồi."
Lý Mộ hỏi: "Là ai ạ?"
Chu Vũ nói: "Cho Liễu Hàm Yên."
Lý Mộ tưởng mình nghe nhầm, sững sờ hỏi lại: "Ai cơ?"
Chu Vũ nhắc lại: "Trao cho nương tử nhà ngươi."
Mãi lâu sau Lý Mộ mới hoàn hồn: "Chỉ vì nàng ấy khen bệ hạ xinh đẹp sao?"
"Tất nhiên là không." Chu Vũ lườm hắn: "Trẫm đã nghĩ kỹ rồi, trẫm đăng cơ được năm năm, nếu dân tâm không đổi thì tối đa năm năm nữa sẽ có đạo đế khí thành thục, lúc ấy nếu trẫm vẫn tại vị thì dùng đạo đế khí đó tạo ra một Đệ thất cảnh nữa. Nếu dân tâm tiếp tục tăng trưởng như hai năm qua thì đạo tiếp theo sẽ chẳng cần đến mười năm, trong vòng trăm năm có thể ngưng tụ ít nhất mười đạo đế khí. Công của ngươi lớn nhất, đến lúc đó hãy trao cho Nhị phu nhân một đạo, Vãn Vãn một đạo, Tiểu Bạch một đạo, rồi Mai Vệ, A Ly, Thính Tâm mỗi người một đạo, vẫn còn dư đấy..."
Lời của Nữ Hoàng làm Lý Mộ thông suốt hoàn toàn.
Cần gì phải lập quốc, trước mắt hắn chính là một đế quốc hùng mạnh, dân số đông đảo nhất đại lục đây rồi.
Với thực lực của Đại Chu, trước đây mất hai mươi đến năm mươi năm mới có một đạo đế khí tùy thuộc minh quân hay hôn quân, giờ Lý Mộ có niềm tin rút ngắn xuống chưa đầy mười năm.
Chỉ cần Nữ Hoàng còn nắm quyền, nàng có quyền định đoạt đế khí.
Nữ Hoàng vẫn là nàng, ai đối xử tốt với nàng một phần, nàng trả lại mười phần, Liễu Hàm Yên chỉ gắp miếng cá, khen một câu mà nàng đáp lại bằng một đạo đế khí, đây chắc chắn là miếng cá đắt nhất lịch sử.
Thế là tâm nguyện lớn nhất của Lý Mộ đã thành, tấn thăng nhờ đế khí là dựa trên sức mạnh cả nước, hàng tỷ bách tính trong mười năm tạo ra một Đệ thất cảnh chả phải quá dễ dàng sao?
Đệ thất cảnh kiểu này sẽ mạnh ngang ngửa Nữ Hoàng, loại như Thanh Sát Lang Vương hay Vạn Huyễn Thiên Quân chỉ là hạng té tôm, không chịu nổi một kích.
Chuyện này tốt cho mọi người, chỉ trừ Nữ Hoàng.
Nàng vốn định sớm thoát khỏi cái lồng vàng này đi trồng hoa nuôi cỏ, giờ lại phải chôn chân cả đời ở đây, người chịu khổ là nàng, người hưởng lợi lại là Lý Mộ.
Chu Vũ nhìn Lý Mộ: "Ý ngươi thế nào?"
Lý Mộ im lặng hồi lâu mới hỏi: "Bệ hạ thực sự cam lòng ở Thần Đô cả đời sao?"
Chu Vũ thản nhiên: "Phải xem ngươi thôi, ngươi không giúp trẫm thì một ngày hoàng đế trẫm cũng chả thiết, nhưng nếu ngươi giúp, thì làm cả đời có sao đâu?"
Lý Mộ ưỡn ngực nghiêm nghị: "Thần nguyện cả đời vì bệ hạ xông pha khói lửa, muôn chết không từ."
Chu Vũ lườm hắn: "Trẫm chả cần ngươi chết chóc gì, mỗi ngày giúp trẫm phê tấu chương, xử lý quốc sự là đủ rồi..."
Lý Mộ hít sâu, nhìn thẳng vào mắt nàng: "Tạ ơn bệ hạ."
Chu Vũ hỏi: "Lúc nãy ngươi định nói gì?"
Lý Mộ không đáp, chỉ đưa tay ôm chặt lấy Nữ Hoàng, Chu Vũ mặt hơi đỏ, đôi tay lơ lửng sau lưng hắn, thoáng chút bối rối.
Hắn nhanh chóng buông nàng ra, quay người dứt khoát bước ra khỏi Trường Lạc cung.
Trung Thư tỉnh.
Lưu Nghi đang rầu rĩ xem tấu chương thì nghe tiếng quen thuộc ngoài cửa.
Lý Mộ bước vào phòng, dõng dạc bảo: "Để đấy ta lo!"
Vài canh giờ sau, Lý Mộ kịp ra khỏi Trung Thư tỉnh trước khi cửa cung đóng.
Làm việc cho mình cảm giác khác hẳn làm thuê, mỗi khi xem tấu chương Lý Mộ lại tự nhủ: mệt nhọc thế này không phải vì triều đình, mà là vì bách tính, vì niệm lực, vì đế khí, vì những người mình yêu thương, thế là hắn chả thấy phiền nữa, thậm chí còn muốn xem thêm vài bản.
Về đến nhà, phòng Lý Thanh đã tắt đèn, phòng Liễu Hàm Yên vẫn còn leo lét ánh lửa.
Lý Mộ đẩy cửa vào, thấy Lý Thanh cũng đang ở đó.
Hắn nhìn hai nàng bảo: "Các nàng chưa ngủ thì tốt quá, ta có chuyện cực kỳ quan trọng muốn nói."
Trong đám tu sĩ thiên hạ, sướng nhất là hoàng thất các nước, chả cần khổ tu mấy cũng đạt tới cảnh giới mà người khác cả đời mơ ước.
Từ nay Liễu Hàm Yên và Lý Thanh không cần về Bạch Vân sơn bế quan nữa, vợ chồng chả phải xa nhau, Lý Mộ đã tưởng tượng ra cảnh họ vui mừng thế nào.
Liễu Hàm Yên nói: "Tụi ta cũng có chuyện muốn nói cho chàng biết."
Tin quan trọng phải để sau cùng, Lý Mộ bảo: "Vậy hai nàng nói trước đi."
Lý Thanh cúi đầu, Liễu Hàm Yên áy náy: "Sáng mai tụi ta phải về Bạch Vân sơn rồi, tối nay... tối nay ba người chúng ta cùng nhau tu hành nhé."
Lý Mộ sững sờ, Liễu Hàm Yên hỏi lại: "Chàng bảo có chuyện gì quan trọng cơ?"
Lý Mộ hồi thần, lắc đầu: "Ta bỗng thấy chuyện đó cũng chả gấp lắm, sáng mai nói sau vậy."
Hắn phất tay, ngọn nến trong phòng chợt tắt lịm.
Sáng sớm, Lý Mộ trong tay ôm lấy hai thân thể mềm mại, vì hôm qua là đêm cuối trước khi chia xa nên Liễu Hàm Yên và Lý Thanh không nỡ độc chiếm hắn, sau khi đắn đo mãi mới quyết định ba người "tu hành" chung.
Liễu Hàm Yên rúc vào ngực hắn, sực nhớ chuyện tối qua: "Cái việc quan trọng chàng bảo là gì thế?"
Lý Mộ mặc đồ rồi xuống giường, ra đến cửa mới nói: "Hôm qua nàng khen bệ hạ xinh đẹp, người vui lắm nên định thưởng cho nàng một món đồ."
Liễu Hàm Yên hỏi: "Đồ gì cơ?"
Lý Mộ đáp: "Đế khí của Tổ Miếu, đạo đế khí trăm năm của Đại Chu, bệ hạ quyết định trao nó cho nàng và Thanh Thanh, cả Tiểu Bạch và Vãn Vãn cũng có phần. Cho nên các nàng chả cần về Bạch Vân sơn nữa, từ nay cũng chả cần khổ tu làm gì..."
Liễu Hàm Yên sửng sốt: "Thật sao?"
Lý Mộ cười: "Ta lừa các nàng chuyện này làm gì?"
Liễu Hàm Yên và Lý Thanh nhìn nhau, giây tiếp theo hai cái gối đồng loạt bay về phía Lý Mộ, hắn đã nhanh chân chuồn ra cửa, gối rơi lại xuống giường, Liễu Hàm Yên đỏ mặt, còn Lý Thanh thì chui tọt vào trong chăn...
Tâm ý không phải hành lý, vì không có trọng lượng nên mới khó nhấc lên, lại càng khó buông xuống.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký