Chương 593: Quỷ Chủ

Tu La Vương xem như đã hiểu ra, người trước mắt này sở hữu pháp bảo lợi hại không chỉ có một kiện.

Thương này tạo ra uy hiếp cho lão mặc dù không bằng cây cung kia, nhưng cũng đủ để làm bị thương hồn thể, lại thêm chuôi thần thông tiểu kiếm khắc chế hồn thể vô cùng mạnh mẽ kia, quỷ tu khi giao đấu với hắn vốn dĩ đã chịu thiệt thòi rất lớn.

Tuy nói nếu lão tung hết át chủ bài ra thì có lẽ có thể chống đỡ trước mặt người này lâu hơn một chút, nhưng như thế thì thương thế lão phải chịu chắc chắn không chỉ là vết thương nhẹ.

Thực lực không bằng người, làm việc dưới tay hắn cũng không tính là sỉ nhục.

Sau khi Tu La Vương tự thuyết phục mình như vậy, lão ưỡn thẳng lồng ngực, chắp tay với Lý Mộ nói: "Tham kiến đại nhân."

Thực lực của Tu La Vương tương đương với La Sát Vương, yếu hơn Minh Nhất một chút, so với Ma Đạo Ngũ Tổ thì còn kém xa, cùng là tu vi đệ thất cảnh, nhưng Ma Đạo Ngũ Tổ dựa vào kinh nghiệm và thần thông, chiến lực cao hơn gấp mấy lần so với những đệ thất cảnh phổ thông này.

Cũng chính là sau khi gặp Huyết Hà và nữ tử áo trắng, Lý Mộ mới dần nhận ra rằng, trong cùng một cảnh giới tu vi, sự chênh lệch thực lực giữa những người tu hành có thể lớn đến như vậy.

Nhờ vào pháp bảo và thần thông, thực lực hắn có thể phát huy mạnh hơn bọn người La Sát Vương, Tu La Vương, nhưng vẫn yếu hơn Ma Đạo Ngũ Tổ, cũng không sánh bằng Nữ Hoàng, khoảng cách để chính diện chống lại Huyền Tông lại càng còn một đoạn đường rất dài phải đi.

Thấy Tu La Vương chịu thua dễ dàng như vậy, trên mặt La Sát Vương lộ ra vẻ thất vọng, lúc đầu lão đầu quân dưới tay Lý Mộ đã phải chịu không ít khổ cực, gặp không ít tội mới bất đắc dĩ quy thuận, lão gia hỏa Tu La Vương này trái lại rất thức thời, nhanh chóng cúi đầu như vậy, chỉ phải chịu một chút vết thương nhẹ, điều này khiến lòng lão không khỏi mất cân bằng.

Lão có chút không cam lòng nhìn Tu Lu Vương, nói: "Nhanh lên, giao mệnh hồn của ngươi ra đây."

Sắc mặt Tu La Vương hơi đổi, quy thuận thì quy thuận, nhưng giao ra mệnh hồn chẳng khác nào đem tính mạng hoàn toàn giao cho đối phương khống chế, lão khổ tu hơn trăm năm mới có được tu vi hôm nay, chứ không phải để cho người ta làm nô lệ.

Lý Mộ xua tay nói: "Mệnh hồn thì không cần, từ nay về sau, chỉ cần ngươi không có nhị tâm, toàn ý vì Quỷ Vực là được."

Tu La Vương khác với La Sát Vương và Minh Nhất, Lý Mộ không có thù oán gì với lão, không cần thiết phải lấy mệnh hồn, cũng giống như ở Yêu quốc, hắn nắm giữ hồn huyết của Thanh Sát Lang Vương, nhưng Cửu Thiên Xà Vương và Phi Hùng Vương vẫn là thân tự do như trước.

Tu La Vương thở phào nhẹ nhõm, tức giận lườm La Sát Vương một cái.

Mặc dù trong lòng La Sát Vương thấy không công bằng, nhưng Lý Mộ đã lên tiếng, lão cũng không dám nhiều lời nữa, rất chủ động nói: "Ra khỏi Mang Sơn thành, nơi tiếp theo chính là Dạ Xoa quốc của Dạ Xoa Vương, đại nhân, để thuộc hạ dẫn đường..."

Sau khi Tu La Vương cũng quy thuận, các thế lực lớn trong Quỷ Vực chỉ còn lại Dạ Xoa Vương và Diêm La Vương.

Khi nhóm Lý Mộ đến Dạ Xoa quốc, biểu hiện của Dạ Xoa Vương cũng không khác gì Tu La Vương trước đó.

Tuy nhiên, khác với Tu La Vương, khi thấy hai vị Quỷ Vương và cả trưởng lão Ma Đạo đều đã quy thuận Lý Mộ, Dạ Xoa Vương không hề phản kháng dù chỉ một chút, trực tiếp lựa chọn thần phục.

Đối mặt với đội hình cỡ này, lão không có lựa chọn nào khác.

Đến đây, trong tứ đại Quỷ Vương chỉ còn lại một mình Diêm La Vương.

Vị Diêm La Vương này không phải là Diêm La Vương dưới trướng U Minh Thánh Quân, mà là bá chủ thực sự đứng đầu Quỷ Vực, cai quản địa vực rộng lớn nhất, ngay cả Hồn Điện cũng bị lão ép cho một đầu.

Để sớm ngày lấy lại mệnh hồn của mình, sau khi Dạ Xoa Vương quy thuận, La Sát Vương liền nịnh nọt nói với Lý Mộ: "Chỉ còn lại một tên Diêm La Vương, đâu cần phiền đại nhân tự mình ra tay, đại nhân cùng phu nhân cứ ở đây nghỉ ngơi chốc lát, thuộc hạ sẽ mang hắn tới gặp ngài."

Tam đại Quỷ Vương cộng thêm Minh Nhất đã là bốn vị đệ thất cảnh, đối phó với Diêm La Vương là quá đủ, quả thực không cần phải huy sư động chúng như vậy.

Thế là Lý Mộ và Tô Hòa ở lại Dạ Xoa quốc, còn nhóm bốn người La Sát Vương thì cùng tiến về Diêm La điện của Diêm La Vương.

Lý Mộ đã lâu không cùng Tô Hòa chung sống yên tĩnh như thế này, nhớ năm đó khi nàng còn ở Bích Thủy Loan, hắn thường xuyên đến thăm nàng, lúc thì mang cho nàng vài cuốn sách giải khuây, lúc thì cùng nàng ngồi bên hồ ăn lẩu.

Trong không gian Yêu Hoàng có một mảnh vườn rau do Lý Mộ khai khẩn, hai người ngồi bên hồ, những lá rau vừa hái từ vườn rau vẫn còn đọng những giọt nước, Lý Mộ cho mấy lá rau vào trong nồi, vô tình quay đầu lại thấy Tô Hòa đang thẫn thờ nhìn mình.

Lý Mộ đưa tay vén vài sợi tóc rối trên trán nàng, cười hỏi: "Sao vậy?"

Tô Hòa mỉm cười nói: "Không có gì, đã lâu không ngồi ăn cơm cùng nhau như thế này nhỉ."

Lần trước hai người ngồi đối diện nhau ăn lẩu, Lý Mộ vẫn còn là một tiểu bộ khoái hễ gặp nguy hiểm là chạy tới Bích Thủy Loan tìm nàng, mấy năm không gặp, hắn đã có thể một mình gánh vác một phương, dưới trướng quy tụ toàn là những cường giả đệ thất cảnh mà trước đây các nàng ngay cả ngước nhìn cũng không tới.

Lý Mộ và Tô Hòa đã ăn xong nồi lẩu mà nhóm La Sát Vương vẫn chưa trở về.

Bốn người bọn họ đối phó với một Diêm La Vương là không có bất kỳ vấn đề gì, cho dù Diêm La Vương liều chết phản kháng thì trận chiến cũng sẽ kết thúc trong thời gian cực ngắn, huống chi đối mặt với bốn cường giả cùng cấp, khả năng phản kháng của Diêm La Vương là rất thấp.

Lý Mộ và Tô Hòa chờ thêm mấy canh giờ nữa vẫn không thấy bóng dáng bọn họ.

Khoảng thời gian này dư sức để bọn họ đi từ Dạ Xoa quốc đến Diêm La điện mấy vòng rồi, Lý Mộ nhận thấy có điều bất thường, dắt tay Tô Hòa nói: "Chúng ta đi xem thử..."

Sâu trong Quỷ Vực, trên một ngọn núi cao trông như một con cự thú, một chiếc lồng khổng lồ đang lơ lửng giữa không trung, Tu La Vương, La Sát Vương, Dạ Xoa Vương và Minh Nhất đều bị nhốt bên trong, cho dù bọn họ có tấn công thế nào cũng không thể phá vỡ được chiếc lồng.

Phía trước chiếc lồng, Diêm La Vương vận trường bào màu đen, đầu đội mũ miện châu ngọc, một tay cầm bút, lạnh lùng nhìn mấy con quỷ bị nhốt bên trong.

Trước mặt lão còn có một bóng người vận trường bào mũ miện tương tự, là một lão giả, quanh thân tỏa ra âm khí u ám.

La Sát Vương bị nhốt trong lồng, vừa sợ vừa giận lớn tiếng nói: "Lão quỷ, ta đây là muốn tốt cho ngươi, nể tình chúng ta giao tình nhiều năm nên mới khuyên ngươi, tốt nhất là hãy nghe theo, nếu để đến khi người kia tới thì chuyện này sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy đâu!"

Diêm La Vương cười lạnh một tiếng, khinh thường nói: "Giao tình? Ngươi nói giao tình là dẫn những người này tới để khuyên bản vương phụng người khác làm chủ sao?"

La Sát Vương giải thích: "Kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, ngươi chẳng lẽ quên mất cây cung kia của hắn rồi sao?"

Nghĩ đến cây cung kinh khủng kia, sắc mặt Diêm La Vương hơi đổi, nhìn về phía lão giả bên cạnh hỏi: "Sư phụ, đó rốt cuộc là pháp bảo gì?"

Lão giả trầm tư một lát mới chậm rãi mở miệng: "Thứ ngươi thấy chắc hẳn chính là Ngao Huyền Xạ Nhật Cung, cung này lấy pháp lực ngưng tụ thành tiễn, có thể vượt cấp giết địch, pháp lực của người cầm cung càng mạnh thì uy lực của cung càng cao, năm đó Ngao Huyền dựa vào cây cung này mà vấn đỉnh Thập Châu đại lục, sau khi Ngao Huyền qua đời thì cây cung này cũng không xuất hiện lần nào nữa."

Diêm La Vương lẩm bẩm: "Xạ Nhật Cung..."

Đúng lúc này, sương mù từ xa cuồn cuộn dao động, hai đạo nhân ảnh từ bên trong bước ra.

La Sát Vương thấy vậy thì đại hỉ, lập tức kêu lên: "Đại nhân ngài tới rồi, lão quỷ bên cạnh Diêm La Vương kia vô cùng lợi hại, ngài phải cẩn thận!"

Thực ra không cần La Sát Vương nhắc nhở, Lý Mộ cũng đã cảm nhận được, âm khí trên người lão giả kia vô cùng bàng bạc, vượt xa nhóm La Sát Vương, Lý Mộ thậm chí không thể chắc chắn lão và Ma Đạo Ngũ Tổ ai lợi hại hơn.

Sắc mặt Tô Hòa cũng trở nên vô cùng nghiêm túc, nói: "Cẩn thận, hắn rất lợi hại..."

Lý Mộ không do dự, tâm niệm động một cái, Xạ Nhật Cung đã xuất hiện trong tay.

Lão giả nhìn cây cung trong tay hắn, thản nhiên nói: "Quả nhiên là Ngao Huyền Xạ Nhật Cung."

Lý Mộ trong lòng kinh hãi, lại thêm một người nhận ra Xạ Nhật Cung, lại còn có thể gọi ra danh tiếng của Ngao Huyền, chẳng lẽ con quỷ này cũng sở hữu truyền thừa ký ức của lão quái vật nào đó?

Lão giả tiếp tục nói: "Để lão phu xem thử, ngươi có thể phát huy được mấy phần uy lực của Xạ Nhật Cung..."

Lời còn chưa dứt, thân ảnh của lão đã trực tiếp biến mất.

Cùng lúc đó, Lý Mộ cũng buông dây cung, pháp lực trong cơ thể tích tắc bị rút cạn, một luồng kim quang bỗng nhiên bắn ra.

Kim quang xuyên qua hư không, ngay phía trước mặt hắn, thân ảnh lão giả hiện ra.

Thân thể lão do hắc vụ ngưng tụ, trước ngực xuất hiện một cái lỗ lớn, khí tức trên người cũng suy yếu đi một chút so với lúc nãy, nhưng cái lỗ đó cũng đang không ngừng nhúc nhích, rất nhanh đã khôi phục như cũ.

Khí tức trên người lão giả vẫn mạnh mẽ như cũ, còn Lý Mộ thì đã dầu hết đèn tắt.

Tô Hòa thấy vậy, hai tay kết ấn, từ trong núi phía dưới bỗng nhiên bay ra mấy đạo quỷ ảnh, mấy tên quỷ tu đệ lục cảnh dưới trướng Diêm La Vương đã bị nàng khống chế, vây quanh bên người Lý Mộ, sẵn sàng cung cấp pháp lực cho hắn bất cứ lúc nào.

Ngay khi Lý Mộ định mượn pháp lực của một tên quỷ tu để bắn mũi tên thứ hai, hắn lại phát hiện ra một điều bất thường.

Kể từ lúc Tô Hòa khống chế mấy tên quỷ tu đó, biểu cảm của lão giả kia liền thay đổi rất lớn.

Từ kinh ngạc chuyển sang không thể tin nổi, rồi sau đó là kích động đến run rẩy.

Khoảnh khắc tiếp theo, lão liền quỳ một chân xuống trước mặt Tô Hòa, hai tay ôm quyền cung kính nói: "Bái kiến Quỷ Chủ!"

Đề xuất Voz: Vẫn Là Thằng Lặng Lẽ Đi Sau Em Và Nó
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN