Chương 599: Cái gì Ma Tông, là Thánh Tông!
Đại Chu, quận Hán Dương.
Quận Hán Dương là một quận nằm ven biển phía nam của Đại Chu, tách biệt hẳn với trung tâm uy quyền, kinh tế và chính trị, dân cư không đông nhưng giới tu hành lại khá đông đảo.
Nơi này tuy không có những đại gia tộc Phật đạo lẫy lừng, nhưng lại sở hữu không ít ngọn núi linh khí dồi dào, rất được các tán tu và tông môn nhỏ ưa chuộng.
Chỉ riêng những môn phái tu tiên được đăng ký trong sổ của quan phủ quận Hán Dương đã lên tới hơn một trăm, sĩ số đệ tử của các môn phái này chỉ dao động từ vài người cho đến mười mấy người, nhiều nhất khoảng trăm người, ít nhất thì chỉ có hai thầy trò theo kiểu đơn truyền nhất mạch.
Linh Triện Phái với tư cách là ngoại môn của Phù Lục Phái, được xem là một trong năm danh môn lớn ở quận Hán Dương, mấy ngày gần đây danh tiếng càng nổi như cồn.
Nguyên nhân là do Linh Triện Phái vừa thu nhận được một thiên tài đệ tử hiếm thấy, sở hữu "Thuần Dương Chi Thể", chưởng môn Linh Triện Phái vì chuyện này mà mở đại yến tiệc, ăn mừng rình rang.
Thuần Dương Chi Thể là một loại thể chất tu hành vô cùng hiếm gặp, sau khi bước vào con đường tu hành, thiên bẩm sẽ tinh tiến nhanh hơn người thường và dễ dàng đột phá lên những cảnh giới cao hơn, vốn là đối tượng săn đón của các đại môn phái.
Có thể nói chỉ cần đệ tử này chăm chỉ tu hành một chút, tương lai chắc chắn sẽ trở thành một đại nhân vật lẫy lừng trong giới tu hành.
Chưởng môn Linh Triện Phái có được mảnh ngọc quý này thì vui mừng khôn xiết, chưa đầy ba ngày đã rình rang khắp quận Hán Dương ai ai cũng biết, trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi của các tu sĩ lúc trà dư tửu hậu.
"Chẳng qua là thu được một đệ tử thôi mà, chưởng môn Linh Triện Phái có gì mà đắc ý thế, làm như hận cả thế giới không biết vậy."
"Ngươi nói nghe nhẹ nhàng ghê, đó là Thuần Dương Chi Thể đấy, ta mà có đệ tử như thế thì ta còn đắc ý hơn cả lão ta, yến tiệc bồi tiếp mười bữa nửa tháng là ít."
"Đúng là có những người sinh ra đã mang mệnh tu hành rồi, thật đáng ganh tị."
"Linh Triện Phái đúng là vận khí đỏ như son, tương lai môn phái mở mày mở mặt là cái chắc."
"Người như vậy không lâu nữa sẽ được thu nhận làm đệ tử nòng cốt của Phù Lục Phái thôi, lúc đó địa vị Linh Triện Phái chắc chắn sẽ 'nước nổi thuyền lên'..."
...
Trong khi cả giới tu hành quận Hán Dương đang xôn xao bàn tán về chuyện này, thì tại sơn môn Linh Triện Phái, Lý Mộ đang lặng lẽ chờ đợi trong một căn phòng.
Minh Nhất đã từng nói, càng dịch chuyển về phía nam thì thế lực của Ma Đạo càng mạnh, tai mắt càng nhiều. Trải qua hàng nghìn năm, Ma Đạo chưa bao giờ ngừng tìm kiếm những thiên tài có thể chất đặc thù như thế này.
Suy cho cùng thì ký ức của những cường giả Ma Đạo tuy có thể truyền thừa, nhưng thiên phú tu hành lại phụ thuộc hoàn toàn vào vật chủ tiếp nhận ký ức đó.
"Có bột mới gột nên hồ", nếu tùy tiện tìm đại một ai đó để truyền thừa ký ức, cho dù sau này người đó có sở hữu kinh nghiệm và vốn sống của các lão quái vật đi chăng nữa, nhưng nếu thiên phú tu hành quá kém do hạn chế về cơ thể, thì thành tựu đạt được cũng chẳng đáng là bao.
Do đó, Ma Đạo yêu cầu cực cao đối với những vật chủ gánh vác ký ức cường giả. Họ sẽ tìm kiếm rất nhiều thiên tài, tập trung lại trên Quỷ Đảo để chu cấp tài nguyên tu hành vô hạn, chỉ những kẻ ưu tú nhất trong số đó mới đủ tư cách để gánh vác ký ức của các bậc tiền bối.
Với loại thể chất đặc biệt như Thuần Dương Chi Thể, một khi có thông tin, đám người Ma Đạo chắc chắn sẽ không bỏ qua. Những kẻ tìm được một thể chất đặc thù như vậy để cống nạp sẽ nhận được phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Lý Mộ đã bảo chưởng môn Linh Triện Phái rêu rao suốt mấy ngày, thám tử của Ma Đạo vốn rải rác khắp quận Hán Dương chắc chắn đã truyền tin về cho cấp trên.
Đêm đã khuya, Lý Mộ ngồi xếp bằng trên giường tĩnh tâm tu hành.
Qua nửa đêm, ánh nến trong phòng bỗng chốc lung lay, từng luồng hắc khí len qua khe cửa tràn vào, cuối cùng ngưng tụ thành một bóng đen có hình dáng con người.
Tại vị trí mắt của bóng đen, hai luồng hồng quang nhấp nháy liên tục. Hắn đứng quan sát Lý Mộ một hồi rồi lại hóa thành hắc khí bao trùm lấy Lý Mộ, sau đó biến mất không để lại dấu vết.
Bên ngoài sơn môn Linh Triện Phái, chàng thanh niên bỗng bị luồng hắc vụ cuốn đi, đang đi nhanh trong màn đêm, hắn choàng tỉnh khỏi trạng thái tu hành và hét lên đầy kinh hãi: "Ngươi là ai, ngươi định làm gì..."
Trong hắc vụ vọng ra một giọng nói trầm đục: "Yên tâm, ta sẽ không làm hại ngươi, chỉ là muốn dẫn ngươi tới một nơi thôi..."
Hắn đánh một luồng hắc khí vào cơ thể chàng thanh niên khiến hắn lịm đi.
Hắn ta xách chàng thanh niên bay một mạch về phía nam, chẳng mấy chốc đã tới bờ biển, bóng đen hiện hình thành một nam tử vận hắc bào, một tay xách người thanh niên mê man, tay kia lấy ra một lệnh bài bên hông, cả người hóa thành một luồng lưu quang bay thẳng ra đại dương bao la thuộc khu vực Nam Hải sâu thẳm.
Hắn ta không hề hay biết rằng kể từ khi rời khỏi Linh Triện Phái, đã có một lão giả lặng lẽ bám theo phía sau.
Mãi cho đến lúc hừng đông, khi các đệ tử Linh Triện Phái chuẩn bị làm bài tập buổi sáng mới phát hiện ra thiên tài đệ tử mới thu nạp đã không thấy đâu nữa.
Sau khi tìm khắp môn phái mà không thấy dấu vết, chẳng bao lâu sau giới tu hành quận Hán Dương nhận được tin: vị thiên tài Thuần Dương Chi Thể của Linh Triện Phái đã mất tích...
Trong nhất thời, giới tu hành dấy lên vô số lời đồn đoán.
"Một người sống sờ sờ như thế làm sao mà mất tích được nhỉ?"
"Chắc chắn là bị vị cường giả nào đó nẫng tay trên rồi, loại thiên tài đó ai mà chẳng muốn nhận làm đệ tử."
"Không biết chưởng môn Linh Triện Phái giờ đang cảm thấy thế nào, bảo sao lão đừng có rêu rao quá đà, cứ khiêm tốn một chút thì có lẽ đã giữ được đồ đệ yêu rồi..."
Chưởng môn Linh Triện Phái bị lâm vào cảnh "vui quá hóa buồn", trở thành trò cười trong giới tu hành quận Hán Dương, còn vụ mất tích của Thuần Dương Chi Thể kia thì sau này vẫn là một ẩn số chưa có lời giải...
Cùng lúc đó, tại khu vực biển sâu thuộc Nam Hải, một vùng hải vực vô danh.
Bầu trời nơi đây mây đen vần vũ dày đặc, sấm sét nổ vang giữa những đợt sóng cao hàng chục trượng, nơi này thường là vùng tử địa mà thuyền buôn không dám tới gần, ngay cả những người tu hành có đạo hạnh thâm hậu cũng phải né tránh từ xa.
Vậy mà tại một nơi nguy hiểm như thế lại có một bóng đen thong thả như đang dạo chơi.
Hắn xách theo người thanh niên băng qua giông bão và sấm chớp, chẳng mấy chốc đã tới một hòn đảo bao phủ bởi khói đen. Xuyên qua làn khói đen đó lại là một hòn đảo tràn đầy sức sống. Ngay trung tâm hòn đảo là một tòa tháp cao vút, bao quanh bởi vô số cung điện kiến trúc san sát nhau.
"Ngũ trưởng lão."
"Tham kiến Ngũ trưởng lão!"
Trên bầu trời hòn đảo thỉnh thoảng có bóng người bay qua bay lại, khi thấy nam tử hắc bào đều dừng lại hành lễ. Hắn đáp xuống trước một cung điện, từ bên trong có người bước ra nhìn người thanh niên mà cung kính thưa: "Lần này Ngũ trưởng lão lại có được thu hoạch gì sao?"
Ngũ trưởng lão đáp: "Vận khí lần này khá tốt, tìm được một Thuần Dương Chi Thể."
Người kia nghe vậy cũng lộ vẻ mừng rỡ: "Thuần Dương Chi Thể quả là đã lâu không thấy xuất hiện. Chúc mừng Ngũ trưởng lão, nhưng trước hết ta phải kiểm nghiệm xem hắn có phải Thuần Dương Chi Thể thật hay không cái đã."
Ngũ trưởng lão gật đầu: "Nên làm vậy."
Người kia vào trong cung điện rồi quay ra ngay với một viên linh ngọc khắc vài đạo phù văn trên tay. Trong lúc chàng thanh niên vẫn còn hôn mê, Ngũ trưởng lão đặt linh ngọc vào lòng bàn tay hắn rồi khép tay hắn lại.
Ngay lập tức, linh khí trong linh ngọc tuôn trào cuồn cuộn vào cơ thể chàng thanh niên, chỉ vài hơi thở sau viên linh ngọc đã hóa thành đống tro bụi.
Người kia nở nụ cười rạng rỡ: "Vất vả cho Ngũ trưởng lão rồi, quả nhiên là Thuần Dương Chi Thể. Cứ giao hắn cho ta, ta sẽ báo cáo trung thực với Tam Tổ."
Ngũ trưởng lão nhanh chóng rời đi, vị trung niên nhân mặc hắc bào có thêu hình hoa sen trước ngực truyền một luồng linh lực vào cơ thể người thanh niên khiến hắn bắt đầu cử động và dần tỉnh lại.
Ngay sau đó, trên mặt hắn lộ ra vẻ kinh hãi tột độ, run giọng hỏi: "Các ngươi rốt cuộc là ai, đây là nơi nào, tại sao lại bắt ta tới đây!"
Trung niên nhân đã quá quen với loại biểu cảm hốt hoảng này, hầu hết các thiên tài lần đầu tới đây đều có phản ứng như vậy.
Hắn ta mỉm cười: "Ngươi hẳn phải tự biết mình là Thuần Dương Chi Thể hiếm có, một thiên tài tu hành nghìn năm có một. Bọn ta đưa ngươi tới đây đương nhiên là muốn mời ngươi gia nhập bọn ta."
Chàng thanh niên lập tức quát: "Ta đã có môn phái rồi, ta là đệ tử ngoại môn của Phù Lục Phái, đó là một trong lục tông của đạo môn, các ngươi làm vậy không sợ người của Phù Lục Phái tìm tới tính sổ sao?"
Nghe thấy hai chữ Phù Lục Phái, trung niên nhân lộ vẻ khinh miệt: "Phù Lục Phái tính là gì, Thánh Tông của bọn ta mạnh hơn họ nhiều. Những gì Phù Lục Phái có thể cho ngươi thì Thánh Tông cũng có thể cho, mà những gì Phù Lục Phái không cho nổi thì Thánh Tông lại càng dư sức. Việc của ngươi bây giờ là lo mà tu hành cho tốt, mau chóng nâng cao tu vi đi."
Người thanh niên giật mình: "Thánh Tông... các ngươi là người của Ma Tông sao!"
Trung niên nhân thản nhiên: "Chính đạo hay Ma Tông chẳng qua là cách gọi ngu ngốc của người đời thôi, mấy kẻ tự xưng danh môn chính phái chưa chắc đã sạch sẽ gì."
Người thanh niên tỏ ra vô cùng bài xích Ma Đạo, kiên quyết: "Ta thà chết chứ nhất định không gia nhập Ma Tông!"
Phản ứng này không khiến trung niên nhân ngạc nhiên, vô số kẻ bị đưa tới đây đều đã nói những lời tương tự, nhưng chẳng bao lâu sau họ đều phải thay đổi ý định.
Hắn ta chìa tay phải ra, trong lòng bàn tay hiện hiện một luồng lửa xám u u, ngọn lửa này trông không có thực nhiệt độ nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo thấu xương vào tận linh hồn.
Trung niên nhân giải thích: "Đây là hồn hỏa, nó không gây tổn thương cho nhục thể nhưng lại thiêu đốt linh hồn. Chỉ cần ta đưa ngọn lửa này vào cơ thể ngươi, ngươi sẽ phải chịu nỗi đau linh hồn bị thiêu đốt từng giây từng phút, không biết ngươi có thể trụ được bao lâu? Mười hơi thở, một chén trà, hay là một khắc đồng hồ?"
Người thanh niên lưỡng lự một chút rồi hỏi: "Đây là uy hiếp sao?"
Trung niên nhân cười: "Đúng, đây là uy hiếp đấy."
Chàng thanh niên nhìn hắn, hít một hơi thật sâu: "Sư phụ ta từng dạy rằng người tu hành phải mang trong mình ngông nghênh, dù chết cũng không thể chịu khuất phục dưới sự ép buộc của đám người Ma Đạo các ngươi."
Trung niên nhân nhún vai: "Vậy ngươi muốn nếm thử xem sao?"
Chàng thanh niên lắc đầu: "Nhưng ta xưa nay chưa bao giờ nghe lời sư phụ cả."
Trung niên nhân sững sờ, rồi ánh mắt chuyển sang vẻ giễu cợt: "Ý ngươi là ngươi bằng lòng gia nhập Ma Tông rồi à?"
Chàng thanh niên nhìn chăm chú vào trung niên nhân, trịnh trọng nói: "Ma Tông gì cơ? Phải gọi là Thánh Tông! Kể từ giờ phút này, ta chính là người của Thánh Tông, vãn bối xin bái kiến Thánh Tông tiền bối..."
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Võ Đế Tôn [Dịch]