Chương 604: Nữ Hoàng bệ hạ biết, sẽ không tức giận a?

Thấy cảnh này, ánh mắt Lý Mộ bỗng nhiên co rụt lại.

Đây chính là —— diên thọ chi pháp (pháp kéo dài tuổi thọ)!

Dáng vẻ của những lão giả kia trông rất giống Thiên Cơ Tử mà Lý Mộ từng gặp, đó là biểu hiện của việc thọ nguyên đã cạn, sắp sửa tọa hóa, nhưng thông qua trận pháp này dường như đã đoạt lại được một phần thọ nguyên đã mất. Đây chính là diên thọ chi pháp mà Lý Mộ hằng ao ước bấy lâu nay.

Hóa ra bí thuật kéo dài tuổi thọ của Ma Đạo lại nằm trong trang Thiên Thư này.

Lý Mộ cẩn thận quan sát trận pháp, dần dần có nhiều thông tin hơn tràn vào tâm trí.

Trận pháp này có tên là "Thâu Thiên đại trận" (Trận đánh cắp thiên cơ), ngụ ý là đánh cắp thọ nguyên từ Thiên Đạo. Trận pháp vô cùng phức tạp, tài nguyên tiêu tốn mỗi lần kích hoạt là con số khổng lồ không thể đong đếm, nhưng tác dụng của nó cũng vô cùng rõ ràng: có thể giúp người tu hành sắp cạn thọ nguyên sống thêm được một giáp, tức là dư ra sáu mươi năm tuế nguyệt. Bất kỳ người tu hành nào cũng sẵn sàng trả bất cứ giá nào vì điều đó.

Ngoài ra Lý Mộ còn thấy được bí pháp truyền thừa ký ức mà các cường giả Ma Đạo vẫn luôn sử dụng.

Rõ ràng là so với diên thọ chi pháp, ký ức truyền thừa chi pháp đã được lưu hành rộng rãi hơn trên đại lục. Những người tu hành bên ngoài Ma Đạo như Bạch Đế, Quỷ Bộc đều đang dùng cách này để duy trì sự truyền thừa.

Tuy nhiên Bạch Đế đã thất bại, bộ yêu thi đó sinh ra linh trí riêng, sau khi bị Lý Mộ dọa cho một trận đã tự mình từ bỏ ký ức của Bạch Đế, giờ không biết đang nấp ở đâu tu hành.

Trang Thiên Thư này tuy không có nhiều thần thông chiến đấu, nhưng những thuật bàng môn tả đạo như song tu, diên thọ, ký ức truyền thừa... đôi khi còn hữu dụng hơn cả thần thông đấu pháp.

Lý Mộ thở phào một hơi, nhắm mắt lại tiếp tục tham ngộ.

Tại núi chữ Địa trên Quỷ Đảo.

Mấy tên thiên tài Ma Đạo đang đấu pháp trên quảng trường.

Ầm ầm...

Cửa đá của một đạo cung bỗng nhiên mở ra, một bàn tay đầy máu thò ra sau cửa, chàng thanh niên mình đầy vết thương chầm chậm bò ra ngoài, nhưng mới bò được nửa người đã bị ai đó phía sau kéo ngược trở lại.

Đám người trên quảng trường trợn tròn mắt, bất giác nuốt nước miếng.

"Thảm quá đi mất."

"Người không thể nhìn mặt mà bắt hình dong được, nữ tử kia trông hiền dịu điềm tĩnh như vậy mà tính tình lại tàn nhẫn quái gở đến thế."

"Tên Thuần Dương Chi Thể kia e là lành ít dữ nhiều rồi."

"Thôi kệ đi, không liên quan tới chúng ta, tiếp tục đấu pháp nào..."

...

Ngày tháng cứ thế trôi qua, đám người ở núi chữ Địa đã dần quen với chuyện này.

Nữ tử kia rõ ràng có giá trị rất lớn đối với Thánh Tông nên các trưởng lão đều mắt nhắm mắt mở để nàng hành hạ chàng trai Thuần Dương Chi Thể kia mỗi ngày.

Bên trong đạo cung của Lý Mộ, hắn đang nằm bẹp trên giường, uể oải nói với Cửu trưởng lão: "Cửu trưởng lão, ta thực sự chịu không nổi nữa rồi..."

Cửu trưởng lão đưa cho hắn một bình đan dược trị thương, an ủi: "Cố thêm mấy ngày nữa thôi, vượt qua được thì tiền đồ của ngươi sẽ rộng mở, Thánh Tông sẽ ghi nhớ công lao của ngươi, lúc đó chắc chắn không thiếu phần thưởng đâu..."

Lý Mộ vẻ mặt mong chờ: "Phần thưởng gì cơ ạ? Ta chịu bao khổ cực vì Thánh Tông thế này, liệu Thánh Tông có thể giúp ta đột phá đệ lục cảnh không?"

Ánh mắt Cửu trưởng lão thoáng dao động. Trải qua gần một tháng tiếp xúc lão rất quý mến hậu bối này.

Hắn lanh lợi, biết điều, lại có thiên phú cao và sức chịu đựng phi thường, Thánh Tông hiếm có người như vậy nên lão đã nảy sinh ý định thu nhận làm đồ đệ.

Lão im lặng một hồi rồi dặn dò: "Sau khi lên đệ ngũ cảnh ngươi nên tu hành chậm lại, trong vòng mười năm đừng nên đột phá cảnh giới mới."

Lý Mộ thắc mắc: "Tại sao ạ?"

Cửu trưởng lão lắc đầu: "Không có tại sao cả, ngươi cứ nhớ kỹ lời ta là được, ta không hại ngươi đâu."

Dứt lời lão quay lưng bỏ đi.

Lý Mộ nhìn theo bóng lưng lão, trong lòng dậy lên cảm giác ngạc nhiên.

Những thiên tài Ma Đạo bên ngoài không biết rằng việc Ma Tông chu cấp tài nguyên vô hạn chẳng qua là đang nuôi lợn cho béo thôi, con nào lớn nhanh mập mạp nhất sẽ bị thịt trước, kẻ tu hành nhanh nhất chính là kẻ sắp cận kề cái chết nhất.

Việc Cửu trưởng lão nhắc nhở hắn điều này hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của Lý Mộ.

Lúc này Cửu trưởng lão vừa bước ra khỏi đạo cung của Lý Mộ thì thấy một bóng người tay cầm ngọc giản đang đứng trên quảng trường, lão vội vàng tiến tới cung kính: "Tham kiến Tam Tổ."

Huyền Minh quay đầu nhìn lão, lạnh lùng nói: "Ngươi nói hơi nhiều rồi đấy."

"Thuộc hạ có tội." Cửu trưởng lão quỳ một chân xuống đất, biểu cảm phức tạp: "Nhưng hắn đã hy sinh rất nhiều cho Thánh Tông, thuộc hạ không nỡ thấy hắn nhận kết cục như vậy..."

"Lần sau không được như thế nữa."

Huyền Minh nhàn nhạt bỏ lại một câu rồi bay về phía tòa tháp cao. Cửu trưởng lão thở phào nhẹ nhõm, lúc này lão mới nhận ra lưng áo mình đã ướt đẫm mồ hôi lạnh từ lúc nào.

Giữa Quỷ Đảo, trên tháp cao, Huyền Minh đưa ngọc giản cho Tam Tổ. Sau một hồi cảm nhận Tam Tổ gật đầu: "Tuy phần lớn đều là những điều tiền nhân đã cảm ngộ ra, nhưng ít nhất cũng chứng minh nàng không có lừa lọc gì chúng ta. Thất Khiếu Linh Lung Tâm vạn năm khó gặp, nay lại xuất hiện tới hai cái, chẳng lẽ đây là điềm báo gì sao..."

Sau một lát lão tự lắc đầu: "Đáng tiếc ta không phải Thiên Cơ Tử, không thể nhìn thấy tương lai."

Huyền Minh lên tiếng: "Đợi lấy được Thiên Thư của Huyền Tông đưa nàng giải mã là biết ngay thôi."

"Thiên Cơ Tử chưa chết thì Huyền Tông chưa thể động vào." Tam Tổ nhắm nghiền mắt dặn: "Giờ cũng sắp tới lúc rồi, ta phải bắt đầu tị kiếp, mọi việc ở đây giao lại cho ngươi..."

Vừa qua giờ Ngọ, Lý Mộ đứng trong sân nhìn thấy hắc vụ từ tháp cao giữa đảo tuôn ra cuồn cuộn, bao trùm hoàn toàn tòa tháp.

Đã đọc qua trang Thiên Thư đó nên Lý Mộ hiểu rõ rằng những người dùng Thâu Thiên đại trận để kéo dài tuổi thọ thì hằng tháng đều phải đối mặt với một lần thiên kiếp. Họ buộc phải che giấu khí tức hoàn toàn để "man thiên quá hải" (lừa trời qua biển) vượt qua kiếp nạn.

Tòa tháp đó chính là công cụ dùng để che đậy khí tức, giấu giếm thiên cơ.

Thấy vậy Lý Mộ thản nhiên bước ra khỏi đạo cung. Đám thiên tài trên quảng trường nhìn thấy hắn liền buông lời mỉa mai.

"Ôi trời, còn mặt mũi nào mà thò mặt ra đây nữa à?"

"Loại người này còn sống làm gì cho chật đất?"

"Nếu ta là ngươi chắc ta đâm đầu xuống biển chết lâu rồi..."

...

Gần một tháng qua họ đã quen thấy cảnh Lý Mộ bị hành hạ, từ sự thương hại thuở ban đầu nay đã chuyển sang khinh bỉ. Họ coi sự tồn tại của kẻ này là một sự sỉ nhục cho phái mạnh.

Trước những lời nhục mạ đó, Cửu trưởng lão sầm mặt quát: "Tất cả im mồm hết cho ta."

Cùng lúc đó từ đạo cung số một bỗng có một bóng người bay ra, công chúa Linh Lung vung ngọn roi đánh thẳng vào ba kẻ vừa lên tiếng, lạnh giọng quát: "Người của ta mà các ngươi cũng dám mắng sao..."

Ba kẻ kia tu vi đã lên đệ ngũ cảnh, ngang ngửa với Linh Lung nên dễ dàng né được đòn roi.

Nàng quay sang Cửu trưởng lão, cau mày hạ lệnh: "Bắt bọn chúng đứng yên ở đó cho ta."

Cửu trưởng lão lưỡng lự: "Chuyện này..."

Linh Lung hừ lạnh: "Thiên Thư trả lại cho các ngươi, ta không xem nữa!"

Để mời được nàng Thánh Tông đã tốn quá nhiều công sức, Lý Tứ cũng phải trả giá bằng cả máu và nước mắt mới thuyết phục được cô nàng này. Nếu giờ nàng đổi ý thì tất cả mọi người ở đây chẳng ai thoát khỏi tội chết.

Cửu trưởng lão biến sắc, chỉ vào ba kẻ kia quát: "Ba tên kia lại đây, đứng yên cho nàng quất, không được nhúc nhích!"

Vì lệnh của trưởng lão nên ba kẻ đó đành ngậm đắng nuốt cay đứng yên một chỗ.

Công chúa Linh Lung vung roi liên hồi, một lúc sau ba tên đó đã tơi tả chẳng kém gì Lý Mộ trước đây.

Dường như đã hả giận, nàng thu roi lại, túm cổ áo Lý Mộ lôi xềnh xệch vào đạo cung: "Ngươi theo ta vào đây!"

Chứng kiến Lý Mộ bị lôi đi như bao tải, Cửu trưởng lão gãi đầu lẩm bẩm: "Chẳng lẽ đánh riết rồi sinh tình sao?"

Chuyện tình cảm của giới trẻ lão thực sự không hiểu nổi. Ném cho ba kẻ đang đầy uất ức kia ba viên đan dược trị thương, lão thản nhiên nói: "Ngu xuẩn, các ngươi làm vẻ mặt đó là sao? Lão phu đang cứu mạng các ngươi đấy. Nếu chọc giận nàng mà Tam Tổ, Ngũ Tổ trách tội xuống thì chẳng ai toàn thây đâu..."

Ba tên kia rùng mình kinh hãi. Từ giờ họ không chỉ liệt cô nương này vào danh sách cấm kỵ, mà ngay cả cái tên Lý Tứ kia họ cũng chẳng dám đụng vào nữa.

Lúc này bên trong đạo cung, Lý Mộ nắm lấy tay Linh Lung truyền âm: "Lúc nãy nàng nóng nảy quá rồi."

Linh Lung vẫn còn bực bội đáp: "Ta chỉ là không muốn nghe bọn chúng mắng huynh như vậy mà thôi..."

Không ngờ rằng đời này Lý Mộ lại có một fan hâm mộ đứng ra bảo vệ mình bất chấp lý lẽ như thế. Hắn an ủi nàng: "Dù sao cũng là diễn kịch cả thôi, chúng ta sắp rời khỏi đây rồi. Nước Ung chắc không còn an toàn cho nàng nữa, hay là nàng theo ta về Thần Đô đi."

"Được, tốt quá, về Thần Đô là ta có thể gặp Nữ Hoàng bệ hạ rồi..." Linh Lung vui mừng reo lên, nhưng rồi bỗng nhớ tới chuyện gì đó, sắc mặt chợt tái đi.

Lý Mộ ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy?"

Linh Lung ngước nhìn hắn, lo lắng hỏi: "Thôi chết rồi Lý đại ca, mấy ngày qua ta đã đối xử với huynh quá đáng như vậy, nếu Nữ Hoàng bệ hạ biết chuyện liệu ngài ấy có nổi trận lôi đình không ạ..."

Đề xuất Huyền Huyễn: Bất Diệt Long Đế
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN