Chương 612: Gặp lại lão đạo

Trước kia tứ đại thư viện có thể lấn lướt hoàng quyền, còn bây giờ trước mặt Lý Mộ và Nữ Hoàng, bốn vị viện trưởng chỉ có nước cúi đầu.

Tu vi của Nữ Hoàng hiện tại đã đạt tới đỉnh phong của Siêu Thoát, nếu thật sự ra tay thì thực lực không hề thua kém Huyền Minh của Ma Đạo Ngũ Tổ.

Luyện hóa một đạo đế khí có thể giúp người tu hành đệ ngũ cảnh đột phá thẳng lên đệ thất cảnh. Nhờ có hai đạo đế khí mà Lý Mộ không chỉ lên được Siêu Thoát thành công, mà pháp lực còn thâm hậu hơn hẳn những người ở cùng cảnh giới bình thường. Lúc này nếu gặp lại Huyền Minh, Lý Mộ không cần dùng tới Xạ Nhật Cung cũng đủ sức đánh một trận sòng phẳng.

Nữ Hoàng nhanh chóng đuổi bốn vị viện trưởng đi. Xa cách nửa năm, Chu Vũ vốn muốn tìm nơi vắng vẻ để cùng Lý Mộ tâm sự cho thỏa nỗi nhớ nhung, nhưng nàng biết Lý Mộ không chỉ thuộc về riêng mình nàng.

Nàng giả vờ như không để tâm nói: "Các nàng chắc cũng biết khanh đã xuất quan rồi đấy, về trước đi."

Lý Mộ thì thầm truyền âm: "Vậy lát nữa thần lại vào tìm nàng."

Chu Vũ khẽ đáp "Ừ" một tiếng, rồi nói: "Ta đợi khanh ở đây."

Thần niệm của đệ thất cảnh vô cùng mạnh mẽ, Lý Mộ chỉ cần quét nhẹ một vòng đã thấy những người quen thuộc đang ở trên phố Thần Đô. Hắn kết ấn, chỉ trong ý niệm đã xuất hiện ngay trên đường phố.

"Công tử!"

"Ân công!"

Thấy bóng người nhung nhớ bấy lâu đột ngột xuất hiện, Vãn Vãn và Tiểu Bạch định lao tới ôm chầm lấy, nhưng sực nhớ ra điều gì đó nên khựng lại, đứng nép bên cạnh Lý Thanh và Liễu Hàm Yên.

Lý Mộ bước tới ôm cả hai nàng vào lòng, khẽ nói: "Đã để các nàng đợi lâu rồi..."

Lát sau cả nhà về tới phủ, Vãn Vãn hăng hái định theo họ vào nội viện nhưng bị Tiểu Bạch giữ tay lại. Vãn Vãn hiểu ngay vấn đề, ngồi xuống bàn đá ngoài sân chống cằm than thở: "Tiểu Bạch này, ngươi bảo đến bao giờ công tử mới nhận ra là chúng ta đã lớn rồi nhỉ?"

Tiểu Bạch hì hì cười đáp: "Ta chẳng vội, sớm muộn gì ta cũng là người của ân công mà..."

Vãn Vãn lườm nàng một cái: "Cũng tại ngươi không vội nên mới bị con hồ ly khác nẫng tay trên đấy, thật mất mặt dòng họ hồ ly tinh quá, sau này phải biết để tâm chút đi chứ..."

...

Kể từ khi thành thân, đây là lần đầu tiên Lý Mộ đi xa lâu như vậy.

Tiểu biệt thắng tân hôn nên chuyện tiếp theo diễn ra chính là thứ mà Vãn Vãn và Tiểu Bạch cần phải tránh mặt.

Lý Mộ áp dụng công pháp song tu học được từ Ngao Thanh và tờ Thiên Thư của Ma đạo. Bây giờ nó đã có đất dụng võ. Tu vi của hắn hiện vượt xa Liễu Hàm Yên và Lý Thanh, quá trình song tu tuy mang lại ít lợi ích cho tu vi của Lý Mộ nhưng lại cực kỳ có lợi cho hai nàng.

Bản chất của song tu là âm dương giao hòa, nếu một bên mạnh một bên yếu thì bên yếu sẽ được hưởng lợi rất nhiều, còn nếu thực lực tương đương thì đôi bên cùng có lợi lớn.

Hắn thầm nghĩ sau này khi đạt tới bước cuối với Nữ Hoàng, có lẽ cơ hội để cả hai cùng tiến lên đệ bát cảnh chính là nhờ vào con đường song tu này.

Đệ bát cảnh tuy chưa phải là điểm cuối của tu hành, nhưng với linh khí cạn kiệt của thời đại này thì muốn đạt tới đó là cực khó. Các phương pháp tu hành thông thường gần như đã bế tắc, mà những lối tắt như đế khí cũng không còn, có thể coi đây là trần nhà của mọi người tu hành.

Song tu khác với chuyện nam nữ thông thường, lúc nào cũng phải dẫn dắt âm dương nhị khí luân chuyển trong cơ thể hai người, tiêu tốn thần niệm rất nhiều. Chỉ sau hai canh giờ, hai nàng đã mệt lử thần niệm và chìm vào giấc ngủ say.

Thần niệm của Lý Mộ mạnh hơn họ nhiều nên hắn chẳng thấy mệt mỏi là mấy.

Hèn gì Ngao Thanh năm xưa đa tình như thế, hắn chủ tu song tu chi đạo nên chỉ có một hai đạo lữ thì không tài nào thỏa mãn được nhu cầu tu luyện của hắn.

Đắp chăn cho hai nàng xong, Lý Mộ nhanh chóng xuất hiện tại Trường Lạc cung.

Mai đại nhân, A Ly, Xưng Tâm, Linh Lung và ngay cả Chung Linh đều không thấy đâu cả, chỉ có Nữ Hoàng đang ngồi thẩn thờ đọc sách trên long ỷ.

Khoảnh khắc Lý Mộ xuất hiện, khóe môi nàng cũng hiện lên một nụ cười.

Lý Mộ bước một bước đã tới cạnh nàng, ôm ngang eo rồi cúi xuống hôn. Đây là lần đầu tiên hắn dám chủ động cưỡng hôn Nữ Hoàng.

Trước khi bế quan, ngoại trừ những lúc Nữ Hoàng chủ động thì Lý Mộ chẳng bao giờ có cơ hội chạm vào môi nàng.

Chủ yếu vì thực lực của nàng quá mạnh nên Lý Mộ toàn bị cưỡng hôn chứ không thể cưỡng hôn nàng được.

Giờ đây tu vi đã ngang bằng, thế trận "vợ mạnh chồng yếu" cuối cùng cũng được đảo ngược, hắn trông đợi ngày này lâu lắm rồi.

Chu Vũ hiểu thấu tâm tư của hắn, dùng hai ngón tay chặn môi Lý Mộ lại, hừ một tiếng: "Ngươi tưởng lên được đệ thất cảnh là có thể lấn lướt được trẫm sao?"

Bị bắt bài, Lý Mộ ngượng ngùng: "Thần nào có ý đó."

Chu Vũ đứng dậy nói: "Đúng lúc lắm, trẫm cũng muốn xem nửa năm qua công lực của ngươi tiến bộ tới nhường nào."

Lý Mộ xoa tay đầy phấn khích: "Như vậy có ổn không bệ hạ..."

Sự mạnh mẽ của Nữ Hoàng từng khiến hắn mơ thấy hai người đổi vai cho nhau. Nếu lần này thắng được nàng, đoạn lịch sử nhục nhã khi khép nép trong lòng Nữ Hoàng trong mơ kia sẽ hoàn toàn biến thành quá khứ.

Sau đó tại tầng Cương phong trên chín tầng trời phía trên Thần Đô.

Hai bóng người lướt đi nhanh đến mức mắt thường không thể thấy, lao vào nhau quyết liệt giữa tầng cương phong. Những vầng sáng pháp thuật nổ tung rực rỡ như pháo hoa trên bầu trời, chẳng qua vì là ban ngày nên dân chúng không nhận ra.

Những người tu hành cao thâm ở Thần Đô thì cảm nhận được những đợt dao động pháp lực mạnh mẽ trên đỉnh đầu. Có kẻ tò mò định bay lên thám thính nhưng vừa tới gần tầng cương phong đã phải lủi thủi quay về.

Luồng cương phong đó không chỉ xé nát nhục thân mà còn làm tổn hại Nguyên thần, vốn là vùng cấm của kẻ tu hành.

Những người có thể đấu pháp trong tầng cương phong chắc chắn phải là cường giả trong hàng cường giả. Chỉ riêng dư ba của trận chiến cũng đủ khiến những kẻ khác hồn tiêu phách tán.

Việc vừa có cường giả phá cảnh nay lại có đại chiến trên tầng cao khiến lòng giới tu hành Thần Đô đầy dẫy sự nghi hoặc.

Lúc này trên một đám mây trắng phía trên Thần Đô.

Lý Mộ bị Nữ Hoàng bẻ tay đè chặt phía dưới, toàn bộ pháp lực bị phong tỏa hoàn toàn, chỉ còn cách kêu tha: "Bệ hạ, thần nhận thua, thần nhận thua rồi..."

Thực tế cho thấy sau khi lên đệ thất cảnh, Lý Mộ vẫn còn quá tự tin.

Cậy mình có nhiều đạo thuật và kinh nghiệm chiến đấu phong phú, ngay cả Ma Đạo Ngũ Tổ cũng dám đụng độ, thế là bị Nữ Hoàng dạy cho một bài học.

Hắn và Nữ Hoàng chẳng khác gì nhau, ngoại trừ việc nàng không biết lai lịch thực sự của hắn, còn lại nàng biết mọi thần thông đạo thuật mà hắn có. Đấu với Nữ Hoàng, Lý Mộ không có chút lợi thế nào.

Còn pháp lực của hắn tuy vượt xa những người mới lên đệ thất cảnh, nhưng so với Nữ Hoàng thì vẫn còn một khoảng cách lớn. Ngay từ đầu đã bị nàng áp chế hoàn toàn, giờ thì bị đè chặt luôn.

Trước mặt Nữ Hoàng hăn không thể lấy Xạ Nhật Cung ra, nên đành dứt khoát đầu hàng.

Chu Vũ nhìn xuống hắn, thản nhiên: "Muốn đè trẫm ư? Đợi tu vi của ngươi vượt qua trẫm rồi hãy hay nhé."

Dứt lời nàng bá đạo cúi xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn.

...

Lý Mộ thở dài khi đi trên phố Thần Đô.

Giấc mơ kia của hắn chắc còn lâu mới thành hiện thực được. Nữ Hoàng khác với những người khác, nàng là phụ nữ nhưng cũng là hoàng đế, dù trong hoàn cảnh nào nàng cũng không cam tâm chịu lép vế, dù người đó có là Lý Mộ đi chăng nữa.

Nếu có nụ hôn cưỡng đoạt giữa hai người, thì người chủ động chắc chắn phải là nàng.

Trên đường về phủ, đi ngang qua một góc đường, Lý Mộ bỗng linh cảm thấy điều gì đó rồi nhìn về phía trước.

Tại một góc phố có dựng một lá cờ ghi bốn chữ lớn "Thần cơ diệu toán". Một lão đạo sĩ lôi thôi đang ngồi tựa lưng vào tường sau lá cờ, ánh mắt thẫn thờ nhìn người qua lại.

So với lần đầu gặp, lão đạo giờ đây đầy vẻ già nua, tóc trắng nhiều hơn và trên mặt bắt đầu xuất hiện những đốm đồi mồi, dấu hiệu của thọ nguyên sắp cạn.

Nhìn lão đạo, lòng Lý Mộ không khỏi bùi ngùi.

Hồi đầu gặp lão đạo lôi thôi hắn mới chỉ là phàm nhân, nếu không nhờ lão nhắc nhở thì có lẽ hắn đã chết vì tan biến thất phách rồi.

Sau này Lý Mộ đưa lão vào Cung Phụng ti, tặng Thiên Cơ Phù để giúp lão kéo dài tuổi thọ, nhưng giờ xem ra lão vẫn không thể đột phá trước khi thọ nguyên chấm dứt.

Ngược lại là Lý Mộ, hăn đã đi trước lão một bước tiến vào cảnh giới Siêu Thoát.

Con đường tu hành đôi khi thật tàn khốc.

Lão đạo lôi thôi cảm ứng được gì đó, nhìn lên và thấy bóng dáng quen thuộc của Lý Mộ.

Lão định dùng thuật nhìn thấu tu vi của hăn nhưng chỉ thấy một màn sương mù mờ mịt.

Lão kinh hãi bật dậy khỏi mặt đất, giọng run run: "Ngươi, ngươi ngươi ngươi..."

Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Sủng Tiến Hóa
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN