Chương 618: Bàn bạc kỹ hơn
Mây đen ù ù bao phủ đỉnh Bạch Vân sơn, sấm chớp nổ đoàng đoàng, thấp thoáng bóng những sinh vật khổng lồ đang uyển chuyển lượn lờ trong mây.
Ngay khi nghe tiếng quát, Lý Mộ đã vọt ra khỏi hang động, bay thẳng lên trời.
Cùng lúc đó từ khắp các đỉnh núi cũng có vài bóng người phóng lên. Phù Đạo Tử mặt đầy giận dữ quát lớn: "Kẻ nào to gan dám tới Bạch Vân sơn quấy phá!"
Tiếng quát của lão tạo ra một đợt sóng âm xua tan đám mây đen, lộ ra ba con Hắc Long dài từ vài chục tới hàng trăm trượng.
Ba con rồng đen lượn quanh đỉnh núi tỏa ra uy áp ghê gớm khiến đám đệ tử bên dưới xôn xao bàn tán.
"Thứ gì trên trời kia vậy?"
"Sừng hươu, thân rắn, móng ưng... trời ơi, rồng thật kìa!"
"Tộc Long tới đây làm chi thế này, trông họ như định gây sự với phái mình vậy..."
...
Trên cao, ba con rồng đen lóe lên hắc quang rồi hóa thành ba bóng người áo đen.
Cả ba đều có sừng trên trán, hai người già râu tóc bạc phơ, còn người trẻ chính là kẻ Lý Mộ từng gặp bên cạnh Huyền Minh.
Một lão già trong số đó trừng mắt hỏi: "Ai là Lý Mộ?"
Lý Mộ tiến tới trước, thản nhiên: "Tìm tôi có việc gì?"
Lão rồng lạnh lùng quát: "Giao cây Xạ Nhật Cung của Ngao Huyền tiên tổ ta ra đây!"
Ba con rồng đen này quả nhiên tới đòi cung. Năm xưa Ngao Huyền vô tình có được nó, lúc chết không truyền lại cho tộc mà mang theo xuống mộ dưới đáy biển sâu.
Xét về lý thì tộc Hắc Long đòi lại vật của tổ tiên họ cũng có phần đúng.
Nhưng sự thật là cây cung này đâu phải do Ngao Huyền làm ra, ông ấy cũng chỉ nhặt được thôi. Nó cũng giống như Thiên Thư vậy, ai có sức mạnh và duyên số thì giữ lấy. Mấy con rồng này tới đòi không có lý lẽ gì cả.
Hơn nữa, với một món bảo vật có lực răn đe khủng khiếp như vậy, Lý Mộ đời nào chịu giao ra?
Nếu nó rơi vào tay Ma đạo, thì chẳng cần đợi các tổ khác thăng cấp, họ chỉ cần cây cung này là đủ để thống trị cả mười châu rồi. Đây chính là thứ vũ khí quan trọng nhất giúp Lý Mộ đối phó với Ma đạo.
Hắn liếc lão rồng già rồi đáp: "Đừng tưởng tôi không biết, Xạ Nhật Cung vốn chẳng phải của các người."
Ngao Phong tức giận thở ra hai luồng hơi nóng qua mũi. Tộc Long muốn lấy vật của ai xưa nay toàn là đi cướp luôn, nay bảo vật danh tiếng của tộc lại bị kẻ khác nẫng mất, thiệt là không nhịn nổi. Lão gân cổ hỏi: "Nghĩa là ngươi không trả chứ gì?"
Vừa dứt lời lão đã hất hàm: "Ngao Vũ, bắt hắn về cho ta!"
Trước mặt Lý Mộ bỗng lòe lên tia sáng đen, một lão rồng khác bất thần hiện ra, giơ móng rồng vồ thẳng vào cổ hăn.
Tộc Long mạnh nhất thế giới, ngay cả rồng con vừa đẻ ra đã có sức mạnh đệ tứ cảnh. Với nhục thân cực mạnh và thần thông bẩm sinh, họ thường lấn lướt cả cường giả Nhân tộc hay Yêu tộc cùng cấp.
Lão rồng này nhanh như chớp, khi tiếp cận được Lý Mộ thì chẳng ai kịp trở tay cả.
Nếu lão bắt gọn được Lý Mộ rồi mang về long cung tra khảo thì với tốc độ của rồng, chẳng ai ở đây đuổi kịp nổi.
Nhưng đúng lúc móng rồng sắp chạm tới cổ hăn thì một nắm đấm nhỏ nhắn trắng trẻo thình lình chặn lại.
Thấy Lý Mộ định lấy nắm đấm chọi với mình, Ngao Vũ nhếch mép cười khinh bỉ.
Nhục thân chính là niềm tự hào của rồng. Đừng nói con người, ngay cả thi tu hay yêu tộc vốn có thân xác mạnh cũng chẳng thể bì nổi với họ.
Nắm đấm chọi móng rồng, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Oanh!
Sau cú va chạm, Ngao Vũ bị bật ngược ra xa, Lý Mộ cũng lùi lại mấy trượng. Cả người cả rồng đều rảy rảy bàn tay vì tê rần. Ngao Vũ trợn tròn mắt nhìn Lý Mộ vẫn bình yên vô sự, không tin nổi vào mắt mình.
Lúc đó lão cứ ngỡ mình vừa chọi nhau với một con rồng đệ thất cảnh khác vậy.
Ba con rồng đen vừa tới đã diễu võ giương oai rồi đòi ra tay, làm Phù Đạo Tử nổi giận đanh mặt: "Lũ rắn nước này, các ngươi muốn chết à!"
Dứt lời tay lão kết ấn cực nhanh, nháy mắt một phù văn vàng ròng hiện ra và dán chặt vào người Ngao Vũ.
Khi phù văn nhập thể, lão rồng thét lên đau đớn, quằn quại giữa không trung rồi hiện nguyên hình rồng đen, khắp mình rồng đầy dẫy những phù văn lấp lánh.
Lão gầm lên, phun một đạo long tức phủ khắp thân mình mới từ từ hóa giải hết đám phù văn kia.
Lúc đó Phù Đạo Tử đã áp sát, lão lại vẽ phù vào không trung hóa thành một con Băng Long xanh ngắt lao tới ngoạm lấy Hắc Long.
Ngao Vũ sống hơn ngàn năm nay mới thấy loại thần thông kỳ lạ này, nhất thời chẳng biết đối phó thế nào.
Một lão rồng khác định tới cứu nhưng mắt bỗng bị một luồng thanh quang chặn đứng. Lão đưa hai cánh tay đầy vảy đen ra đỡ và bị đẩy lùi trăm trượng. Khi nhận ra luồng sáng kia, lão tái mặt gào lên: "Phá Thiên Thương! Đáng chết, ngươi còn trộm cả vũ khí của Long Vương chúng ta nữa!"
Lấy lại tinh thần, lão vung hai chiếc búa khổng lồ đập mạnh về phía Lý Mộ.
Lý Mộ dùng thương đỡ đòn, cả hai đều bị hất văng đi. Hai lão rồng này thực lực quả thật phi thường, mạnh hơn hẳn phần lớn cường giả đệ thất cảnh mà Lý Mộ từng gặp. Nếu không nhờ Phù Đạo Tử vừa thăng cấp thì chẳng ai ở Phù Lục phái trị nổi họ.
Cuộc chiến giữa Lý Mộ và Ngao Phong vẫn giằng co, còn Phù Đạo Tử và Ngao Vũ cũng chẳng kém cạnh.
Hai lão rồng bắt đầu thấy hối hận. Bình thường một mình họ có thể cân hai cường giả loài người khác, nay đối phương chỉ cần hai người đã đánh ngang ngửa với họ. Sớm biết vậy họ đã mang thêm người cho chắc ăn, giờ thì quân số hơi hẻo rồi.
"Rút!"
Khi thấy mình có dấu hiệu lép vế trước Lý Mộ, Ngao Phong hét lớn một tiếng rồi phóng vọt lên trời tháo chạy.
Ngao Vũ nghe lệnh cũng lập tức thoát khỏi vòng chiến với Phù Đạo Tử, biến thành tia chớp đen chạy mất tích.
Còn gã Hắc Long đi theo Huyền Minh thì đã lủi đi từ lúc Ngao Phong vừa cất tiếng rồi.
Ba con rồng đến hầm hố rồi chạy mất hút nhanh như chớp, để lại đám đệ tử bên dưới ngơ ngác nhìn nhau.
"Đây là rồng thật đó hả?"
"Trông rồng cũng chẳng oai phong như lời đồn nhỉ..."
"Chẳng có gì đặc sắc cả..."
...
Về tới chủ phong, Phù Đạo Tử hậm hực: "Lần sau dám bén mảng tới đây gây sự nữa tôi rút gân lột da chúng nó ra lấy máu pha bùa cho xem!"
Lý Mộ im lặng suy ngẫm, rõ ràng đây là mưu kế ly gián của Ma đạo.
Dù tộc Long không đông nhưng cường giả thì không thiếu. Chọc cho tộc Long thù ghét Lý Mộ là điều tốt nhất cho Ma đạo lúc này. Việc mấy con rồng đen này tới quấy phá khiến Lý Mộ nhận ra hăn cần tìm một đồng minh mạnh mẽ để cùng chống lại Ma đạo.
Yêu, Quỷ, Phật và Đạo đều đã được hăn liên minh rồi, chỉ có tộc Long là thoắt ẩn thoắt hiện. Ngoại trừ Xưng Tâm ra, hăn chẳng gặp được con rồng nào khác nói chi tới chuyện bàn bạc liên minh.
Hắn băn khoăn liệu có thể thông qua Xưng Tâm để kết nối với rồng biển Nam, hay dựa vào Ngâm Tâm và Thính Tâm để lôi kéo rồng biển Đông không, nhưng làm thế nào thì được?
Hắn nhớ lại những kinh nghiệm trước đây của mình xem có gợi ý gì không.
Kết đồng minh với Yêu quốc thì hăn cặp với Vạn Yêu Nữ Vương...
Kết đồng minh với Quỷ vực thì hăn cặp với Quỷ Chủ...
Lý Mộ thở dài, nghĩ bụng chuyện này chắc phải bàn bạc kỹ hơn mới được.
Đề xuất Linh Dị: [Series] Thám tử K