Chương 640: Linh hồn chi vấn
Bên bờ Tây Hải, thế trận rơi vào cảnh giằng co.
Dù phía U Tuyền và Nguyên La chiếm ưu thế về số lượng, nhưng Lý Mộ và Thiên Cơ Tử đều không phải hạng tầm thường. Đặc biệt là sự hiện diện của cung Xạ Nhật khiến U Tuyền và Nguyên La vô cùng kiêng dè.
Trong tay Lý Mộ, uy lực của cung Xạ Nhật có hạn.
Nhưng nếu do Thiên Cơ Tử điều khiển, ngay cả U Tuyền cũng không dám đón đỡ trực diện. Một phát bắn toàn lực của Thiên Cơ Tử có tới chín phần khả năng sẽ khiến lão hồn phi phách tán ngay tại chỗ. Nếu mũi tên đó nhắm vào Nguyên La – kẻ còn chưa kịp thăng lên đệ bát cảnh – thì hắn chắc chắn không còn đường sống.
Vạn năm trước, bọn họ có tới hơn mười huynh đệ đồng môn, nhưng tới nay chỉ còn lại bốn người.
Bất kỳ ai trong số họ ngã xuống cũng là một tổn thất không thể bù đắp.
Hai bên đối mặt trong im lặng, không gian yên tĩnh đến lạnh người. Sau một lúc lâu, Thiên Cơ Tử là người lên tiếng trước.
Lão nhìn về phía U Tuyền và Nguyên La, bảo: "Cá ở Tây Hải hơi nhỏ, câu mãi chẳng thấy thú vị mấy. Nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta xin phép quay về trước..."
Cả U Tuyền và Nguyên La đều im bặt không nói gì. Thiên Cơ Tử mỉm cười nhìn Lý Mộ một cái rồi bảo: "Tiểu hữu Lý Mộ, đi thôi."
Nói xong, lão quay người bay về hướng Đông.
Lý Mộ liếc nhìn đám người Ma Đạo một lần nữa rồi theo sát Thiên Cơ Tử rời đi.
Cạnh Nguyên La, một gã mặc áo đen đầy vẻ khó hiểu: "Thưa hai vị đại nhân, chẳng lẽ cứ để bọn họ đi như vậy sao?"
Nguyên La và U Tuyền chẳng buồn đáp lời gã. Bọn họ hiểu quá rõ rằng ngay từ khi Thiên Cơ Tử lộ diện, hôm nay bọn họ đã chẳng thể làm gì nổi Lý Mộ rồi.
Làm đối thủ khó nhằn nhất của Thánh tông suốt vạn năm qua, danh tiếng của Thiên Cơ Tử không phải chỉ là hư danh.
U Tuyền thở ra một luồng khí đục, trầm giọng: "Muốn đối phó với lão quỷ Thiên Cơ Tử không việc gì phải vội vàng lúc này. Sư huynh Huyền Thiên đã quay lại đảo Quỷ, đợi khi huynh ấy bế quan xong thì Thiên Cơ Tử cũng chẳng còn là mối bận tâm nữa. Sư huynh Nguyên La cũng hãy theo đệ quay về đi."
Nguyên La khẽ gật đầu, quay lại ra lệnh cho thuộc hạ: "Triệu tập toàn bộ trưởng lão từ đệ lục cảnh trở lên theo bản tọa về Nam Hải. Ngày bản tọa xuất quan chính là lúc chúng ta san bằng Thập Châu..."
Giữa lúc ấy trên Tây Hải.
Lý Mộ nhìn cái bóng lưng còng của Thiên Cơ Tử, hỏi: "Tại sao lại cứu ta?"
Thiên Cơ Tử cười bảo: "Lão phu đã nói rồi, chỉ là tình cờ sang Tây Hải câu cá rồi gặp mà thôi. Vả lại, ngươi thực sự cần lão phu cứu sao? Ngay cả khi lão phu không ra tay, tỉ lệ thắng của ngươi trước U Tuyền cũng là bốn sáu, mà là ngươi sáu lão bốn đấy. Chuyện này e rằng chính lão cũng chẳng hề hay biết..."
Đồng tử Lý Mộ co rụt lại, thuật bói toán của Thiên Cơ Tử còn lợi hại hơn cả những gì hắn tưởng tượng.
Lão không chỉ có thể tính trước cả hành động của hắn và những nguy cơ sắp tới, mà thậm chí ngay cả kết cục của một trận chiến lão cũng nhìn thấu được. Rốt cuộc còn điều gì mà lão không biết nữa đây?
Lý Mộ trầm mặc hồi lâu rồi hỏi: "Tiền bối Thiên Cơ Tử, không cần phô diễn thuật bói toán trước mặt vãn bối nữa. Vãn bối chỉ muốn biết, tại sao người lại năm lần bảy lượt cứu lấy mạng ta?"
Thiên Cơ Tử im lặng một hồi rồi mới quay lại nhìn hắn: "Tương lai của Thập Châu, lão phu có thể không còn, nhưng không thể thiếu ngươi."
Lý Mộ hiểu lão chắc chắn đã nhìn thấy điều gì đó, liền truy vấn: "Tại sao?"
Thiên Cơ Tử lắc đầu đáp: "Lão phu chỉ có thể tính ra một cuộc hạo kiếp sắp giáng xuống Thập Châu, mà ngươi chính là tia hy vọng duy nhất. Giữa vạn vạn sinh linh ở Thập Châu, ai cũng có thể chết, trừ ngươi ra."
Lý Mộ lại rơi vào trầm mặc, sau đó hỏi tiếp: "Người tính ra điều đó từ lúc nào?"
Thiên Cơ Tử bảo: "Ngay từ lần đầu tiên ngươi đặt chân vào Huyền Tông."
Lý Mộ khựng lại một chút, rồi bỗng tức giận thốt lên: "Vậy mà người còn để mặc cho Đạo Thành Tử bao che cho Thanh Thành Tử, cố tình để Huyền Tông và Phù Lục phái trở thành kẻ thù của nhau sao!"
Lý Mộ không thể nào hiểu nổi, nếu Thiên Cơ Tử đã nhìn thấy điều đó thì sao không trực tiếp nói với hắn, mà lại khiến hắn và Huyền Tông hận thù sâu sắc đến thế. Trong hai năm qua lão đã nhìn Huyền Tông mất đi vị thế đệ nhất tông môn dưới tay Lý Mộ, thậm chí cách đây không lâu hắn còn dẫn quân áp sát sơn môn. Rốt cuộc lão mưu đồ điều gì?
Thiên Cơ Tử nhìn thẳng vào Lý Mộ, hỏi ngược lại: "Nếu lúc đó Huyền Tông giao Thanh Thành Tử ra ngay cho ngươi, thì hai năm qua, tiểu hữu Lý Mộ, ngươi đã làm những gì?"
Lý Mộ buột miệng: "Ta..."
Vừa mới thốt ra được một chữ, Lý Mộ bỗng đứng hình ngay tại chỗ.
Câu hỏi "từ linh hồn" của Thiên Cơ Tử khiến hắn nhất thời chẳng biết đáp lại thế nào.
Hắn hiểu rất rõ bản thân mình, nếu lúc đó Huyền Tông giao Thanh Thành Tử ra, Tiểu Bạch báo được thù lớn, tâm kết được hóa giải, có khi ngay từ hai năm trước nàng đã chủ động dâng hiến cho hắn rồi, hai người chắc chắn sẽ chìm đắm trong những ngày tháng mặn nồng.
Nếu không có cái nhu cầu báo thù cho nàng, hắn dĩ nhiên cũng chẳng buồn đi liên kết năm đại tông môn làm gì. E rằng tới tận hôm nay hắn vẫn chỉ là một kẻ mặc kệ sự đời ở Phù Lục phái mà thôi. Hắn càng chẳng có động lực mà liều mạng tu hành hay tìm mọi cách nâng tầm sức mạnh của tông môn cũng như liên minh với các thế lực khác...
Hắn sẽ dành trọn thời gian để yêu đương với Nữ Hoàng, mối quan hệ giữa hai người hiện tại chắc chắn đã tiến xa hơn bây giờ rất nhiều. Suốt ngày chỉ biết quanh quẩn ở Thần Đô, Yêu quốc hay núi Bạch Vân thì lấy đâu ra thời gian mà tu hành cơ chứ?
Nếu cứ chìm đắm trong sung sướng suốt hai năm trời, đừng nói là Siêu Thoát, e rằng cái động lực để đột phá Động Huyền hắn cũng chẳng có.
Lý Mộ ngơ ngác nhìn Thiên Cơ Tử, hỏi: "Đó chính là mục đích của người sao?"
Thiên Cơ Tử hỏi lại: "Nếu không thì sao? Ngoài thù hận ra, còn điều gì đủ sức khiến ngươi đạt được những gì như ngày hôm nay?"
Lý Mộ ngẫm lại và thấy thực sự là chẳng còn cách nào khác. Tiểu Bạch là bảo bối quý giá nhất của hắn, hắn không muốn nàng chịu chút uất ức nào chứ đừng nói tới mối thù diệt tộc. Lúc đó nếu Thiên Cơ Tử có bảo với hắn hạo kiếp sắp tới và hắn là vị cứu tinh duy nhất, thì e rằng Lý Mộ sẽ chỉ coi lão là một lão già lẩm cẩm mà thôi.
Không ngờ lão lại nhìn thấu cả điều đó...
Lão già này, thực sự là quá hiểu hắn rồi...
Lý Mộ đỏ mặt tía tai vì xấu hổ, vội vàng thay đổi chủ đề: "Rốt cuộc cuộc hạo kiếp mà người nhắc tới là gì? Là sự trỗi dậy của Ma Đạo sao?"
Thiên Cơ Tử lắc đầu: "Lão phu chỉ có thể nhìn thấy một tia thiên cơ mờ nhạt, không thể nhìn rõ sự tình cụ thể."
Vừa qua tại Viêm Châu và Tụ Quật châu, số người chết đã lên tới hàng triệu, cảnh tượng núi thây biển máu có thể coi là một thảm họa cho Thập Châu rồi. Nếu Nguyên La và Ma Đạo Nhất Tổ lợi dụng chuyện đó để thăng cấp, thì phe chính đạo chỉ có mỗi Thiên Cơ Tử là đệ bát cảnh, lấy gì mà chống lại đây?
Khi đó Thập Châu sẽ hoàn toàn rơi vào tay Ma Đạo.
Vụ việc đó rõ ràng tương ứng với cuộc hạo kiếp mà Thiên Cơ Tử đã dự liệu.
Lý Mộ thở phào một cái rồi hỏi tiếp: "Vậy ta nên làm gì bây giờ?"
Thiên Cơ Tử lắc đầu bảo: "Lão phu không biết, chuyện này phải hỏi chính bản thân ngươi."
Lý Mộ lúc này thực sự chẳng biết mình nên làm gì nữa.
Nhưng gì có thể làm hắn đều đã thực hiện: liên kết mọi lực lượng có thể để chống lại Ma Đạo. Đó là toàn bộ khả năng của hắn rồi.
Nhưng điều đó vẫn không thay đổi được sự thật rằng Ma Đạo sắp có tới ba vị cường giả đệ bát cảnh.
Ma Đạo Tam Tổ, Thiên Cơ Tử có thể cầm chân một người, Lý Mộ gắng gượng cũng có thể ngăn cản người thứ hai, nhưng còn người thứ ba thì sao?
Sau khi lên đệ bát cảnh, kẻ đó có thể mở rộng lĩnh vực, bất kỳ ai có tu vi thấp hơn trong phạm vi đó đều không thể điều khiển được lực lượng thiên địa.
Đối với giới tu hành, việc không điều khiển được sức mạnh thiên địa đồng nghĩa với việc chỉ phát huy được tầm năm phần thực lực mà thôi. E rằng mười người liên thủ cũng chẳng phải đối thủ của vị tổ Ma Đạo cuối cùng kia.
Dĩ nhiên nếu có tới hàng chục người vây đánh, dù không có sức mạnh thiên địa thì chỉ bằng pháp lực bản thân cũng đủ sức đánh một trận, thậm chí là giết được kẻ đệ bát cảnh kia.
Nhưng cái giá phải trả để hạ được nhục thân của lão sẽ là sự hy sinh của quá nửa số người tham chiến. Đó là kết cục mà Lý Mộ tuyệt đối không thể chấp nhận được.
Chưa kể Ma Đạo không chỉ có Tam Tổ, số lượng cường giả đệ thất cảnh tại ba tông đàn của bọn chúng cộng lại có lẽ không thua kém liên minh của Lý Mộ là bao. Nếu mọi người hợp lực đánh U Tuyền, thì ai sẽ đứng ra đối phó với đám cường giả Ma Đạo còn lại?
Lý Mộ có thể giao cung Xạ Nhật cho Thiên Cơ Tử, nghe thì có vẻ khả thi. Nhưng vấn đề là dù Thiên Cơ Tử giết được một tổ Ma Đạo, thì cái giá phải trả là lão sẽ cạn kiệt pháp lực. Khi đó, hai vị tổ còn lại của Ma Đạo sẽ dễ dàng quét sạch lão.
Đó chẳng khác nào một màn đổi mạng giữa Thiên Cơ Tử và Ma Đạo, dù Lý Mộ có đồng ý thì Thiên Cơ Tử chắc chắn cũng chẳng chịu đâu.
Hiện tại, phương án duy nhất là tiêu diệt Ma Đạo Nhất Tổ và Nhị Tổ ngay khi bọn chúng còn chưa kịp thăng cấp. Như vậy, việc tìm ra vị trí của đảo Quỷ là quan trọng hơn cả.
Đảo Quỷ nằm sâu giữa biển khơi xa xôi, vô cùng khó tìm, lại có hằng hà cường giả Ma Đạo canh giữ. Trừ Thiên Cơ Tử ra, bất kỳ ai bén mảng tới tìm đảo Quỷ cũng coi như là đi tự sát.
Trừ phi kẻ đi tìm đảo Quỷ không phải là con người...
Nửa ngày sau, tại núi Bạch Vân.
Ngao Phong nghe xong đề nghị của Lý Mộ liền xua tay nguầy nguậy, kiên quyết bảo: "Không được đâu, mạng của Long tộc chúng ta cũng là mạng vậy. Đi tìm hang ổ Ma Đạo khác gì đi nộp mạng đâu?"
Lý Mộ ngẫm một lúc rồi bảo: "Nếu các ngươi tìm thấy đảo Quỷ, về đây ta sẽ tăng thêm thọ nguyên cho các ngươi."
Gương mặt Ngao Phong lập tức trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết, lão khẳng định đầy nghĩa khí: "Chuyện này cứ giao cho chúng ta. Long tộc vốn là chủng tộc yêu chuộng hòa bình, Ma Đạo tàn ác bất nhân, chúng ta và chúng thề không đội trời chung!"
Khí con người ta căng thẳng thì nên đọc truyện hài hước vô sỉ
Đề xuất Tiên Hiệp: Đế Bá (Dịch)