Chương 647: Con đường thông thiên
Giữa trời đất, ngoài tiếng nói của U Tuyền vang vọng, vạn vật đều chìm vào tĩnh lặng.
Sự mạnh mẽ của Đệ bát cảnh mọi người vừa được tận mắt chứng kiến, đó là loại khoảng cách mà không thần thông hay pháp khí nào có thể bù đắp được.
Nguyên La vừa thăng tiến đã mạnh như thế, huống chi là U Tuyền đã bước chân vào Đệ bát cảnh không biết tự bao giờ.
Nhưng ngay cả một kẻ mạnh như Ma Đạo Tam Tổ U Tuyền, thậm chí còn chưa kịp ra tay đã rơi vào kết cục thảm hại như vậy bởi một đối thủ chỉ ở Đệ thất cảnh.
Giây phút này, không chỉ U Tuyền mà trong đầu tất cả mọi người đều xoay quanh một câu hỏi:
"Đó là thần thông gì?"
Lý Mộ đương nhiên không bỏ lỡ cơ hội này. Thiên Cơ Tử từng nói, nếu mình đấu với U Tuyền thì tỷ lệ thắng là bốn sáu, dù ông có được sáu phần đi nữa thì khả năng không thể hạ gục lão trong một chiêu vẫn rất cao.
Vì thế, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để bồi thêm đòn quyết định.
Tâm niệm vừa động, Xạ Nhật Cung đã xuất hiện trên tay. Lý Mộ giao nó cho Nữ Hoàng phía sau. Chu Vũ không hề do dự, lập tức giương cung bắn ra một mũi tên. Một đạo tiễn mang màu vàng gào thét lao thẳng về phía U Tuyền đang trọng thương.
Sau khi hứng chịu sự phản phệ của Thiên Đạo từ Đạo Đức Kinh, U Tuyền dù chưa chết nhưng đã là nỏ mạnh hết đà, một mũi tên này đủ để kết liễu lão hoàn toàn.
Nhưng ngay khi mũi tên của Xạ Nhật Cung sắp chạm đến trước người U Tuyền, không gian nơi đó dao động, thân ảnh Huyền Thiên hiện ra.
Lão vươn tay chộp lấy mũi tên vàng rực kia.
Sau đó, Huyền Thiên bóp mạnh một cái, mũi tên lập tức vỡ vụn.
Mũi tên bắn ra từ Xạ Nhật Cung của một người Đệ thất cảnh vẫn chưa đủ để đe dọa cường giả Hợp Đạo.
Tuy nhiên, dù dễ dàng bóp nát mũi tên nhưng Huyền Thiên sau khi cứu U Tuyền vẫn nhìn Lý Mộ với vẻ mặt chấn kinh tột độ. Việc chiến đấu vượt cấp không hiếm lạ với họ, các vị tổ sư trong suốt dòng dời tu hành đã nhiều lần vượt cấp giết địch, nhưng đó là khi ở cấp vị thấp. Họ chưa từng thấy ai có thể dùng Siêu Thoát để giết Hợp Đạo, điều này đã đi ngược lại mọi kiến thức tu hành của họ...
Một khoảnh khắc sau, các thân ảnh của Bạch Đế, Thiên Cơ Tử và Nguyên La cũng đồng loạt xuất hiện tại đây.
Nhìn thấy Huyền Thiên kinh hãi và U Tuyền trọng thương, họ lập tức hiểu ra những gì vừa xảy ra.
Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Lý Mộ.
Lý Mộ và Nữ Hoàng nắm tay nhau đứng đó, đối diện với Huyền Thiên và Nguyên La, hắn bình tĩnh hỏi: "Tiếp theo, ai trong các ngươi muốn thử nào? Nhất Tổ Huyền Thiên, hay Nhị Tổ Nguyên La?"
Nghe vậy, Huyền Thiên và Nguyên La mang theo U Tuyền đang trọng thương vội vã lùi lại.
Dù đến giờ họ vẫn không hiểu Lý Mộ làm thế nào để đả thương U Tuyền, nhưng tình hình hiện tại họ còn có thể đối kháng với Thiên Cơ Tử và Bạch Đế, nếu có thêm một người bị trọng thương, sự cân bằng giữa các Đệ bát cảnh sẽ sụp đổ, khi đó họ chắc chắn thất bại...
Thiên Cơ Tử bay trên hư không nhìn Nguyên La và U Tuyền, nói: "Dừng lại đi, kết cục lưỡng bại câu thương chẳng lẽ là điều các ngươi mong muốn?"
Sắc mặt Huyền Thiên và Nguyên La tối sầm lại. Mưu đồ vạn năm mới đợi được khoảnh khắc này, vốn là một trận chiến nắm chắc phần thắng, lại xuất hiện biến số lớn nhất mang tên Lý Mộ, khiến cuộc chiến vừa bắt đầu đã thất bại.
Bạch Đế và Thiên Cơ Tử hoàn toàn có thể kiềm tỏa hai người họ, trong khi các cường giả Ma Đạo còn lại so với liên minh chính đạo đang lấn lướt về số lượng. Huống chi đối phương còn có Đại Chu Nữ Hoàng, Quỷ Bộc, vị lão giả của Phù Lục phái và một trung niên nhân kia, với nhãn lực của Huyền Thiên và Nguyên La, họ nhận ra tứ cường này chỉ có Huyền Minh mới đủ sức đối đầu.
Cộng thêm tộc Hắc Long, sau khi U Tuyền mất khả năng chiến đấu, họ đã không còn bất kỳ cơ hội nào.
Kế Hoạch đoạt Thiên Thư từ tay Lý Mộ để mở lại Thiên Môn cũng theo đó mà tan thành mây khói.
Nếu không phải vạn năm trước đám người chính đạo hủy hoại con đường thông thiên, đệ tử Thánh Tông cần gì phải ở lại nơi này tử chiến với dị thú, để rồi cả tông môn bị hủy diệt hoàn toàn.
Trong một vạn năm qua, những kẻ sống sót lay lắt như họ chỉ có duy nhất một mục tiêu.
Mở lại Thiên Môn, sau đó huyết tế toàn bộ sinh linh Thập Châu để bù đắp tu vi vạn năm, tiến vào Đào Nguyên trả mối hận cho mười vạn đồng môn Thánh Tông.
Vì khoảnh khắc này họ đã đợi vạn năm, nếu hôm nay thất bại, không biết phải đợi thêm bao lâu nữa, lòng hai người tràn ngập sự không cam tâm.
Sau vài hơi thở sâu, Huyền Thiên quyết định dứt khoát: "Lui!"
Vạn năm tuế nguyệt họ đã trải qua được, chẳng ngại gì mà không nhẫn nhịn thêm một vạn năm nữa, sự cẩn trọng mới chính là gốc rễ giúp Thánh Tông tồn tại vạn năm.
Tuy nhiên, ngay khi hai người định dẫn dắt đám Ma Đạo rút lui, phía sau đột nhiên truyền đến giọng nói yếu ớt của U Tuyền.
"Khoan đã!"
Giọng nói dù suy yếu nhưng lại ẩn chứa sự kích động, kinh hãi cùng vẻ không thể tin nổi.
U Tuyền nhìn xuống mặt biển phía dưới, không nén nổi sự xúc động trong giọng nói, run rẩy bảo: "Các ngươi nhìn xem, cái gì kia!"
Nguyên La và Huyền Thiên đưa mắt nhìn xuống, trên mặt biển xuất hiện một hòn đảo phù du.
Do cuộc đại chiến vừa rồi khiến sóng biển cuộn trào, hòn đảo cũng dập dềnh theo những con sóng. Vừa rồi ai nấy đều dồn hết sự chú ý vào cuộc chiến nên không ai phát hiện ra hòn đảo này.
Khi nhìn thấy hòn đảo, Nguyên La và Huyền Thiên cùng lộ vẻ cuồng hỉ.
Sự biến đổi sắc mặt của ba người không giấu được mắt Lý Mộ, hắn lập tức nhận ra ngọn nguồn, nhìn về một hướng trên bờ biển Nam Hải. Tại đó, một hòn đảo đang dập dềnh trong sóng nước, chính là hòn đảo phù du mà nhóm Ngao Phong đã mang về từ biển sâu.
Lúc này, Huyền Thiên đã bay đến phía trên hòn đảo đó.
Nguyên La và U Tuyền cũng nhanh chóng điều khiển Quỷ Đảo tiến sát lại gần.
Bất chợt, Huyền Thiên giơ cao hai tay, một vật thể khổng lồ được lão lấy ra từ không gian Hồ Thiên, rơi ầm xuống mặt biển, bắn tung bọt nước cao hàng chục trượng.
Đó vậy mà cũng lại là một hòn đảo! Hòn đảo này sau khi chạm nước cũng giống như Quỷ Đảo và hòn đảo phù du kia, lơ lửng trên mặt biển.
Ba hòn đảo quy tụ, cảm xúc của Ma Đạo Tam Tổ kích động mạnh mẽ. Lý Mộ bản năng nhận thấy có điều gì đó không ổn, nhưng hắn lại hoàn toàn mù tịt về chuyện này.
Thiên Cơ Tử sau khi sững sờ trong tích tắc, bỗng lộ vẻ chợt hiểu, lẩm bẩm: "Thì ra là thế, thì ra là thế..."
Lý Mộ quay sang hỏi: "Nghĩa là sao?"
Không đợi Thiên Cơ Tử lên tiếng, Huyền Thiên đã cười lớn: "Côn Lôn ơi Côn Lôn, chúng ta tìm ngươi vạn năm, không ngờ ngươi lại ở chỗ này!"
Ánh mắt Lý Mộ chớp động: "Côn Lôn..."
Côn Lôn, một trong ba tòa tiên sơn trong truyền thuyết. Trong lịch sử vô số tu sĩ đã ra khơi tìm kiếm, nghe nói tìm được ba tòa tiên sơn này sẽ thấy dược bí mật trường sinh. Khi mới bước chân vào giới tu hành, Lý Mộ đã thấy mô tả này trong vô số sách vở.
Hắn cứ ngỡ đó chỉ là lời đồn, không ngờ Côn Lôn lại thực sự tồn tại. Tòa tiên sơn trong truyền thuyết lại có vẻ ngoài bình thường không chút nổi bật như thế này, hèn chi không một tu sĩ nào tìm ra...
Nếu hòn đảo này là Côn Lôn trong truyền thuyết, vậy thì Quỷ Đảo và hòn đảo mà Huyền Thiên vừa lấy ra chính là...
Phương Trượng và Bồng Lai!
Ai mà ngờ được ba tòa tiên sơn thần bí vô ngần trong truyền thuyết lại là những hòn đảo nhỏ tầm thường như vậy, lại còn có hai tòa nằm trong tay Ma Đạo.
Tộc Hắc Long phụng mệnh Lý Mộ ra khơi tìm Quỷ Đảo, vô tình thế nào lại mang hòn đảo cuối cùng về.
Chứng kiến phản ứng của Ma Đạo Tam Tổ, trong lòng Lý Mộ bỗng nảy sinh một dự cảm chẳng lành.
Lúc này, ba tòa đảo trôi nổi dưới sự điều khiển của nhóm Huyền Thiên đã nối liền với nhau. Dù hình dáng khác biệt nhưng bề mặt lồi lõm của chúng lại khớp nhau hoàn hảo, khi ghép lại cứ như chúng vốn dĩ là một thể thống nhất.
Ba đảo hợp nhất, giây sau, từ hòn đảo trung tâm một cột sáng vàng rực phóng thẳng lên tận trời xanh. Giữa bầu trời xuất hiện một vòng xoáy khổng lồ bắt đầu chậm rãi quay tròn.
Từ lúc Ma Đạo Tam Tổ phát hiện ra đảo phù du, cho đến khi tam đảo hợp nhất, cột sáng xung thiên và vòng xoáy xuất hiện, tất cả chỉ diễn ra trong thời gian cực ngắn.
Ngắn đến mức mọi người có mặt không kịp phản ứng, cũng không biết phải phản ứng ra sao.
Nhìn vòng xoáy trên bầu trời, Huyền Thiên không nhịn được cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp bờ biển Nam Hải: "Ha ha ha, các ngươi hủy hoại con đường thông thiên thì đã sao? Vạn năm sau, nó vẫn bị chúng ta tái tạo lại! Thuần Dương Tử, Huyền Thành đạo nhân, Chân Nhất lão đạo, Vô Ưu tán nhân, các ngươi tốt nhất là vẫn còn sống, rồi sẽ có ngày ta dùng đầu lâu của các ngươi để huyết tế mười vạn đồng môn Thánh Tông ta!"
Đạp sen kéo sóng tẩy kiếm cốt, đạp vân cưỡi gió nặn thánh hồn!
Đề xuất Voz: 8 năm, 3 lần yêu tình đầu và cái kết