Chương 657: Lại đến Thập Châu (Miễn phí phiên ngoại)

Lý Mộ đối với chuyện này có chút bất đắc dĩ.

Trong suốt mười năm qua, có vô số dị thú đã ngã xuống dưới tay hắn, nếu không có những con dị thú đó, tu vi của hắn cũng không thể trong vòng mười năm ngắn ngủi đột phá từ đệ bát cảnh lên đệ cửu cảnh.

Mặc dù sát khí trên người hắn đều đã được thu liễm, nhưng lũ dị thú này có lẽ vẫn cảm nhận được đôi chút.

Cung Vân nhìn lũ dị thú vốn hung dữ nay bỗng trở nên dị thường bình tĩnh, cổ họng máy động, thầm nuốt một ngụm nước bọt.

Chính vì Lý Mộ không làm gì cả mà lũ dị thú cuồng bạo này lại như gặp phải thiên địch, điều đó mới càng khiến lão thấy chấn động.

Lão không tài nào hiểu nổi trên người Lý Mộ rốt cuộc có thứ gì khiến dị thú sợ hãi đến thế, lúc trước với Bác Thú là vậy, nay đám dị thú ở đây cũng thế, ngay cả dị thú mạnh mẽ cấp đệ cửu cảnh khi thấy hắn cũng như chuột thấy mèo, trong nháy mắt mất sạch tính hung hãn, trở nên hiền lành nhu thuận, loại thuần thú chi đạo này, ngay cả thế gia chuyên về thuần thú như Cung gia cũng chưa từng nghe thấy.

Phương thức thuần thú của Cung gia là cưỡng chế thu phục.

Họ nhốt dị thú trong lồng, không cho chúng nghỉ ngơi dù chỉ một khắc, hằng ngày đều có cường giả dùng biện pháp bạo lực để khuất phục chúng, thời gian dài trôi qua, tính hung bạo của dị thú sẽ bị mài mòn gần hết.

Nhưng quá trình này cũng vô cùng hiểm hóc, thường xuyên có Thuần Thú sư bị dị thú phản kích mà tử nạn.

Nếu như việc thuần thú có thể đơn giản như vậy, Cung gia sẽ không phải gánh chịu tổn thất nhân mạng, lại có thể thuần phục được nhiều dị thú hơn trong cùng một khoảng thời gian, tiền bạc (tiên ngọc) chẳng phải sẽ cuồn cuộn đổ về sao?

Giây phút này, ánh mắt lão nhìn Lý Mộ trở nên vô cùng nóng rực.

Cổ họng lão lên xuống phập phồng, nói với Lý Mộ: "Lý huynh, bí pháp thuần thú này của huynh có thể truyền dạy cho Cung gia không, Cung gia nguyện trả bất cứ giá nào..."

Lý Mộ lắc đầu nói: "Cung huynh hiểu lầm rồi, tại hạ thực sự không biết thuật thuần thú."

Cung Vân suy nghĩ một chút rồi nói: "Thất lễ rồi, vừa rồi Cung mỗ đúng là có chút mạo muội, Cung gia sẽ không dòm ngó bí pháp của Lý huynh đâu, nếu như Lý huynh giúp Cung gia thuần phục dị thú, Cung gia cũng có thể trả cho huynh thù lao hậu hĩnh..."

Lý Mộ giải thích: "Cung huynh thật sự hiểu lầm rồi, ta nghĩ lũ dị thú này sợ ta là bởi vì ta đã từng giết chết vô số đồng loại của chúng."

Cung Vân sửng sốt một chút hỏi: "Giết cái gì?"

Về chuyện ở Thú Vực của Thập Châu, Lý Mộ không muốn nói nhiều, chỉ ngắn gọn đáp: "Tại hạ từng vô tình lạc vào sâu trong Thú Vực và ở đó suốt mười năm, trong mười năm ấy, để sống sót, đã có vô số dị thú chết dưới tay ta, chắc là chúng ngửi thấy mùi vị gì đó..."

"Mười năm!"

Cung Vân nghe vậy sắc mặt đại biến, dù lão có tu vi đệ cửu cảnh cũng không dám ở lại Thú Vực quá lâu, có thể sinh tồn nơi đó mười năm mà vẫn sống sót, quả thực là kẻ tàn nhẫn trong những kẻ tàn nhẫn, hèn chi dù tu vi lão có phần thâm hậu hơn Lý Mộ một chút nhưng luôn cảm nhận được áp lực từ hắn.

Nhưng điều này cũng giải thích được tại sao Bác Thú thấy hắn là quay đầu chạy, hung thú ở đây thấy hắn cũng im hơi lặng tiếng, trong mười năm đó, tay hắn không biết đã nhuộm bao nhiêu máu của dị thú.

Người như vậy, căn bản không cần thuật thuần thú gì cả, trừ một số ít Thú Vương trong loài dị thú, bất kỳ con dị thú nào thấy hắn cũng phải hồn xiêu phách lạc.

Cung Vân không khỏi ôm quyền nói: "Lý huynh quả là can đảm hơn người, Cung mỗ bội phục, bội phục."

Lý Mộ không nói thêm, đối với người Ngân Hà Tiên Vực, dị thú chỉ là vật cưỡi, linh sủng hay chiến thú, nhưng đối với sinh linh Thập Châu đại lục, chúng là khởi nguồn của tai họa, Lý Mộ cũng không muốn đối mặt với chúng, nhưng lúc đó hắn không còn lựa chọn nào khác.

Cung Vân trầm ngâm một lát, cuối cùng mở lời: "Cung mỗ làm việc không thích vòng vo, thực không giấu gì huynh, ta muốn hợp tác với Lý huynh, nếu huynh nguyện làm khách khanh của Cung gia, giúp chúng ta thuần phục đám dị thú này, Cung gia sẽ cung cấp đủ tiên ngọc làm thù lao."

Tiên ngọc của Ngân Hà Tiên Vực chính là linh ngọc ở Thập Châu, nhưng năng lượng chứa trong đó là linh khí cao cấp hơn Thập Châu một bậc, cũng là nhu yếu phẩm để tu sĩ ở đây tu hành.

Lý Mộ mới tới, chưa có căn cơ, cũng chưa có nguồn thu tiên ngọc, hợp tác với Cung gia là có lợi lớn cho hắn.

Nhưng cách thức hợp tác hắn mong muốn lại không giống như Cung Vân nói.

Lý Mộ muốn hợp tác bình đẳng, còn Cung Vân lại muốn Lý Mộ làm thuê cho Cung gia.

Lý Mộ không lập tức đồng ý, chỉ nói: "Việc này hãy để ta cân nhắc vài ngày rồi sẽ trả lời Cung huynh."

Cung Vân ôm quyền: "Cung mỗ chờ tin tốt của huynh."

...

Thập Châu đại lục.

Trên bầu trời Bắc Hải, một cánh cổng vàng óng hiện ra, hai bóng người bước tới.

Nữ Hoàng sau khi vào Ngân Hà Tiên Vực và cùng Lý Mộ dạo qua Thiên Vân thành một vòng, thấy toàn là đệ thất cảnh, đệ bát cảnh, tâm lý bị chênh lệch quá lớn nên lập tức đi bế quan để đột phá đệ bát cảnh.

Tô Hòa vào ngày hôm sau cũng đi bế quan, nàng muốn sớm ngày tu luyện tới Thiên Quỷ chi cảnh để nghịch chuyển càn khôn, tái tạo nhục thân.

Huyễn Cơ cũng không chịu kém cạnh, khoảng cách tu vi giữa nàng và Nữ Hoàng ở Thập Châu là rất khó san lấp, nhưng ở Ngân Hà Tiên Vực thì chẳng đáng là bao, nàng dốc lòng tu luyện muốn vượt qua Nữ Hoàng, nỗ lực đến mức ngay cả Lý Mộ cũng thấy thẹn thùng.

Lần trở về này, Lý Mộ chỉ dẫn theo Lý Thanh.

Một là để cùng nàng tế bái Lý đại nhân, hai là hắn cũng muốn cùng Lý Thanh đi thăm mấy người bạn cũ.

Trên núi Bạch Vân, Hàn Triết đang bị Tần sư muội kéo tay thân mật, thấy Lý Mộ và Lý Thanh tới, khuôn mặt già của gã không khỏi đỏ bừng, giải thích: "Ta, Tần sư muội, chúng ta..."

Gã ấp úng không nói nên lời, cuối cùng vẫn là Tần sư muội ưỡn ngực nói: "Ta và Hàn sư huynh đã kết thành đạo lữ rồi!"

Lý Thanh cùng Tần sư muội ra chỗ khác thì thầm, Lý Mộ ngạc nhiên nhìn Hàn Triết hỏi: "Cái đầu gỗ như ngươi mà cũng biết khai khiếu, nói nghe xem, ngươi tỏ tình với Tần sư muội thế nào..."

Hàn Triết nghe vậy mặt càng đỏ hơn, ngượng ngùng nói: "Ta, ta không có tỏ tình, là Tần sư muội nỗ lực tu hành, tu vi vượt qua ta, sau đó..."

Ánh mắt Lý Mộ đầy ẩn ý, thảo nào dạo đó Tần sư muội vốn luôn bám lấy gã bỗng nhiên ít xuất hiện, hóa ra khi ấy nàng đã thất vọng về gã nên quyết định "bá vương ngạnh thượng cung"...

Lý Mộ vỗ nhẹ vai Hàn Triết nói: "Chuẩn bị đi, ít ngày nữa các ngươi sẽ được đến một nơi mới."

Hàn Triết nghi hoặc: "Đi đâu, Nam Hải sao?"

Lý Mộ cười: "Xa hơn Nam Hải nhiều lắm, tới lúc đó ngươi sẽ biết..."

Linh khí ở Thập Châu đã loãng tới mức nhất định, dần dần không còn thích hợp để tu hành, Lý Mộ dự định sẽ đưa các đệ tử Đạo Tông đến Ngân Hà Tiên Vực theo từng đợt, cho họ một vùng trời rộng lớn hơn.

Huyện Dương Khâu.

Tiệm vịt quay của vợ chồng Hoàng Thử đã phát triển từ một quầy hàng nhỏ ven đường thành một chuỗi cửa hàng có vài chi nhánh, Lý Mộ và Lý Thanh đứng từ xa nhìn vợ chồng Hoàng Thử béo ra cả vòng so với trước kia, cũng không vào làm phiền họ.

Tại huyện nha Dương Khâu, Chu bộ đầu nửa năm trước đã được triều đình đặc cách phong làm Huyện lệnh Dương Khâu, khi Lý Mộ và Lý Thanh xuất hiện, ngoài sự kinh ngạc, ông còn mang nhiều phần câu nệ.

Tiểu bộ khoái dưới trướng ông năm xưa giờ đã là thống lĩnh Đạo Tông, đạo lữ của Nữ Hoàng Đại Chu, Chu bộ đầu là người trong quan trường nên không thể nhìn hắn như tiểu bộ đầu vài năm trước nữa.

Lý Mộ nhận ra sự câu nệ của Chu bộ đầu, cũng biết thái độ của ông không thể thay đổi, sau khi hàn huyên vài câu, hắn để lại cho ông một bình đan dược tăng tiến pháp lực rồi cùng Lý Thanh rời đi.

Dù tâm trí hắn vẫn vô cùng hoài niệm quãng thời gian ở huyện nha Dương Khâu, nhưng họ rốt cuộc không thể quay lại như xưa.

Lý Mộ nắm tay Lý Thanh, chớp mắt sau hai người đã có mặt trên bầu trời Thần Đô.

Thần niệm của hắn quét qua, rồi mỉm cười nói: "Thật khéo, chúng ta đến đúng lúc lắm..."

Tại khu phía Nam Thần Đô, trong một phủ đệ rộng lớn.

Là phủ của đương triều Thượng thư lệnh, Trương phủ có đến mười ba tiến, người hầu hạ hạ nhân trong phủ hơn trăm người, khắp Thần Đô không có mấy tòa phủ đệ như thế này.

Kể từ khi nhà họ Chu không còn hy vọng soán ngôi, Chu thượng thư buộc phải từ quan ở ẩn, họ Chu biến mất khỏi triều đình thì Trương Xuân được thăng làm Thượng thư lệnh mới, đứng đầu trăm quan, dưới một người trên vạn người.

Giờ đây, vị đại thần quyền cao chức trọng nhất Thần Đô này lại chẳng có chút quan uy nào, một tay cầm đùi gà, một tay nâng chén rượu nói: "Lâu lắm không uống với nhau, hôm nay đứa nào dùng pháp lực giải rượu là chó, không say không về..."

Hai bên gã, mỗi bên ngồi một người.

Một người gầy gò, mặt hơi tái nhợt, trông có vẻ hơi ủ rũ, nói cũng chẳng nhiều.

Người kia thì béo mập, bụng phệ, tu vi pháp lực chẳng đáng là bao, nhưng trước mặt Trương Xuân lại không chút câu nệ, vẫn huyên thuyên nói.

"Trương đại nhân, ngài nói xem Lý Mộ đi đâu rồi, lâu lắm rồi chẳng có tin tức gì của hắn cả..."

Trương Xuân nhấp ngụm rượu nói: "Mấy chuyện đó, đôi khi không biết lại tốt hơn..."

Chuyện về Ngân Hà Tiên Vực sẽ mang lại chấn động cực lớn cho những tu sĩ đạt tới đỉnh phong, còn với phàm nhân hay tu sĩ cấp thấp, vô tri đôi khi chính là hạnh phúc.

Trương Sơn thở dài: "Haizz, ta cũng biết, chúng ta và Lý Mộ sớm đã không còn ở cùng một thế giới nữa..."

Trương Xuân kinh ngạc: "Ngươi biết rồi sao?"

Trương Sơn thắc mắc: "Biết cái gì?"

Trương Xuân phẩy tay: "Không có gì, hắn còn có nhiều việc quan trọng hơn phải làm, không phải ai cũng rảnh rỗi như chúng ta..."

Trương Sơn vẫn có chút cảm thán: "Ta chỉ thấy rằng, ngày xưa tuy nghèo nhưng mọi người cùng uống rượu, đánh bạc, bắt quỷ giết cương thi, có bao nhiêu niềm vui. Đâu như bây giờ, tiền kiếm được đếm không xuể mà chẳng thấy vui chút nào..."

Gã vừa dứt lời, bỗng một giọng nói vọng lại từ phía sau: "Nếu kiếm tiền mà không vui, hay là để ta dẫn ngươi đi kiếm thứ khác nhé?"

Trương Sơn giật nảy mình quay lại, thấy hai bóng người bước vào từ cửa, sững sờ một giây rồi reo lên: "Lý Mộ, Đại đầu nhi!"

Trương Sơn giờ đã trở thành thương nhân giàu có nhất Đại Chu, thậm chí là cả Thập Châu, Trương Xuân cũng thực hiện được ước mơ nhà cao cửa rộng, Lý Tứ dù từ chối thăng quan nhiều lần giờ vẫn là Thần Đô lệnh, nhưng gã sống hạnh phúc bên Trần Diệu Diệu, con cái đủ đầy khiến ngay cả Lý Mộ cũng phải ghen tị.

Vài năm trước, đám người này còn đang làm việc kiểu "cưỡi ngựa xem hoa" ở huyện nha Dương Khâu, chắc hẳn chẳng ai ngờ được mỗi người lại có được ngày hôm nay.

Mọi người ôn lại chuyện xưa, ai nấy đều bùi ngùi, thời gian trôi qua mấy canh giờ, khi Lý Mộ rời khỏi Trương phủ đã quá nửa đêm, Trương Sơn, Lý Tứ và Trương Xuân đều đã say khướt, nhưng hắn vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

Với tu vi và thể chất của hắn, rượu có mạnh đến đâu cũng chẳng thể làm hắn say nổi.

Vì mọi người không dùng pháp lực giải rượu nên Lý Thanh cũng có chút men say, Lý Mộ dìu nàng về phủ nghỉ ngơi, còn mình thì ngồi ngoài sân, vừa hóng gió mát vừa thả thần niệm cảm nhận muôn màu nhân gian ở Thần Đô.

Bỗng nhiên, một giọng nói lầm bầm lọt vào tai Lý Mộ.

"Lý đại ca và Chu tỷ tỷ đi lâu thế rồi, chẳng biết đường về thăm chúng ta lấy một lần."

"Haizz, chắc họ quên mất mình rồi..."

...

Trong cung Trường Lạc ở hoàng cung, tối om, chỉ có bàn ngự phía trước là le lói ánh đèn.

Linh Lung vẫn đang lật xem tấu chương, sau khi Nữ Hoàng đi, những ngày qua nàng luôn ở Trường Lạc cung xử lý việc triều chính.

Nàng vừa xem vừa lầm bầm, bỗng chốc ngẩng đầu lên thấy trong điện có một bóng người.

Nàng buông tấu chương, chống cằm nhìn chằm chằm bóng người đó, lẩm bẩm: "Dù là ảo giác, nhưng thấy được ảo giác về huynh cũng tốt rồi..."

Lý Mộ tiến lên, khẽ nhéo má nàng nói: "Làm gì có ảo giác nào chân thật thế này..."

Tàu Chiến Khoa Học Viễn Tưởng, Nhân Vật IQ Cao, Không Não Tàn. Truyện Đã Hơn 800 Chương.

Đề xuất Tiên Hiệp: Lăng Thiên Độc Tôn
Quay lại truyện Đại Chu Tiên Lại
BÌNH LUẬN