Chương 1492: Tự bạo Bất Hủ Kim Thân
Không gian trước mặt vỡ tan, thân ảnh ám kim từ trong đó lao ra. Ánh mắt Mục Trần và đôi mắt ám kim vô tình kia chạm nhau trong khoảnh khắc, khuôn mặt tuấn dật của hắn trở nên cực kỳ âm trầm.
Mặc dù đã sớm phòng bị, nhưng chiêu này của Ma Ha U hiển nhiên nằm ngoài dự liệu của hắn. Người này lại có thể chuyển dời vị trí của thân ảnh ám kim kia tới gần hắn.
Như vậy, Ma Ha U thoát khỏi sự phong tỏa của thân ảnh ám kim, còn hắn thì lại vướng vào.
Mọi tâm tình thoáng qua trong lòng chỉ trong chớp mắt. Cánh phượng sau lưng Mục Trần đột nhiên vỗ mạnh, thân hình hắn hóa thành một đạo tàn ảnh điên cuồng rút lui...
Thân ảnh ám kim trực tiếp khóa chặt Mục Trần ở gần nhất, hóa thành ánh sáng ám kim bắn tới, không ngừng xé nát từng đạo tàn ảnh, nhanh chóng áp sát.
Mục Trần thúc giục tốc độ tới cực hạn, mấy lần đổi hướng nhưng vẫn không cách nào cắt đuôi thân ảnh ám kim, sắc mặt hắn lúc này càng thêm âm trầm.
Ở nơi xa, Ma Ha U lạnh lùng nhìn Mục Trần bị thân ảnh ám kim đuổi theo chật vật, khóe miệng hắn hiện lên nụ cười lạnh như băng.
Soạt!
Trong thiên địa mênh mông, Mục Trần hóa thành một quang ảnh bay nhanh. Dù áp bách truyền tới từ phía sau càng lúc càng gần, nhưng thần sắc của hắn lúc này đã trở nên bình tĩnh.
Hai mắt hắn khẽ lóe, ánh mắt thi thoảng quét qua phương thiên địa cổ xưa này, sâu trong ánh mắt có vẻ trầm tư.
Dựa theo tốc độ của thân ảnh ám kim này, có lẽ nhiều nhất là mấy chục hơi thở nữa, hắn sẽ bị đuổi kịp. Mà bằng sức mạnh kinh khủng của nó, bất kể hắn có thi triển thủ đoạn nào đi nữa, cũng không thể chống đỡ.
Bởi vì thủ đoạn phòng ngự mạnh nhất của hắn là Bất Hủ Kim Liên. Nói về sức phòng ngự thì cũng không mạnh hơn bao nhiêu so với Bất Hủ Kim Liên của Thác Bạt Thương. Vậy mà Thác Bạt Thương còn bị nó xé rách Bất Hủ Kim Liên, mạt sát, đổi lại là hắn, có lẽ kết cục cũng tương tự.
Cục diện như vậy, đánh không lại, chạy không thoát, cho nên, hắn đã tiến vào một tử lộ.
Nếu là người thường, lúc này sợ rằng đã sớm kinh hoảng thất thố, nhưng trải qua bao năm, Mục Trần đã sớm rèn luyện được tâm trí cứng cỏi. Hắn biết, thời điểm này, càng kinh hoảng thì càng không thể tìm được đường sống trong tử lộ.
"Làm sao bây giờ?"
Lúc này ngay cả máu huyết trong cơ thể Mục Trần cũng chảy nhanh hơn. Hắn ngưng mắt nhìn mảnh thiên địa này, trong mắt thoáng hiện vẻ điên cuồng.
Hống!
Ở phía sau, tiếng gầm nhẹ truyền tới, một cỗ uy áp đáng sợ bao phủ xuống, khiến cả thân thể hắn run lên. Khóe mắt hắn lướt qua, liền thấy thân ảnh ám kim kia đã gần trong gang tấc, bàn tay ám kim sáng bóng hung hăng chộp về phía hắn.
Giờ khắc này, đã không còn đường trốn.
Ở nơi xa, Ma Ha U thấy cảnh này, trong mắt cũng hiện lên ý lạnh lẽo, xem lần này ngươi làm sao nhảy nhót!
Khí tức tử vong ập vào mặt. Lúc này đột nhiên Mục Trần hai tay kết ấn, nhất thời Bất Hủ Kim Thân to lớn xuất hiện phía sau hắn. Thân ảnh ám kim thấy vậy thì vẻ tham lam trong mắt càng thêm đậm.
Mục Trần lúc này cũng không chạy trốn nữa, hắn quay đầu, hai mắt đen nhánh lạnh như băng nhìn chằm chằm vào thân ảnh ám kim đang vọt tới. Chớp mắt sau đó, hai tay hắn đột nhiên kết ấn, thanh âm trầm thấp từ trong miệng chậm rãi truyền ra.
"Bạo!"
Trong khoảnh khắc thanh âm phát ra, chỉ thấy trên thân thể Bất Hủ Kim Thân xuất hiện vô số vết nứt. Tiếp sau đó, bên trong Bất Hủ Kim Thân tựa như có một vầng mặt trời tử kim nở rộ, ức vạn tia sáng bộc phát ra.
Uỳnh!
Thanh âm kinh thiên động địa vang lên, ánh sáng tử kim tràn ngập toàn bộ thế giới, sóng trùng kích hủy diệt không cách nào hình dung quét ngược ra. Nơi nó đi qua, hết thảy đều bị hủy diệt triệt để.
Thậm chí ngay cả thân ảnh ám kim đang đánh về phía Mục Trần, cũng bị đánh bay mấy vạn trượng, phát ra tiếng gào thống khổ.
"Tự bạo Bất Hủ Kim Thân!"
Diệp Kình thấy cảnh này, sắc mặt cũng không kìm được biến đổi. Không ngờ Mục Trần lại quả quyết tàn nhẫn như vậy, thậm chí ngay cả Bất Hủ Kim Thân cũng dám tự bạo. Phải biết, đây là chân chính tự bạo bất hủ bản nguyên, cũng có nghĩa là từ nay về sau, Mục Trần không thể nào ngưng luyện ra Bất Hủ Kim Thân được nữa, trừ khi hắn tu luyện lại một lần nữa.
"Tên này..." Ma Ha U cũng có chút kinh ngạc đối với sự quyết đoán của Mục Trần, hai mắt híp lại. Hắn vốn tưởng lần này Mục Trần phải chết không nghi ngờ, không ngờ rằng Mục Trần lại tự bạo Bất Hủ Kim Thân để tránh thoát.
Có điều, chợt hắn cũng không suy nghĩ nhiều thêm nữa. Tự bạo Bất Hủ Kim Thân, coi như Mục Trần giữ được mạng, nhưng cũng chắc chắn trọng thương, đã không đáng để lo.
Kế tiếp, chỉ cần đợi lúc Diệp Kình bị giải quyết, là hắn có thể xuất thủ.
Nghĩ đến đây, khóe miệng hắn hiện lên một nụ cười âm lãnh. Bàn tay trong tay áo nắm chặt, một lá bùa cổ xưa xuất hiện, trong đó mơ hồ có dao động cực kỳ kinh khủng tản ra.
Vì Vạn Cổ Bất Hủ Thân, Ma Ha Cổ Tộc bọn họ đã sớm chuẩn bị hết thảy. Mặc dù cục diện trước mắt có chút vượt quá kiểm soát, nhưng hắn cũng không phải là không có thủ đoạn đối phó...
Đương nhiên, trước đó hắn nhất định phải thanh trừ tất cả những kẻ khác.
"Trần nhi!"
Ngoài Vạn Cổ Tháp, khi Thanh Diên Tịnh thấy Mục Trần tự bạo Bất Hủ Kim Thân, sắc mặt nhất thời tái nhợt. Chớp mắt sau đó, một cỗ linh lực phong bạo kinh khủng tới cực điểm từ trong cơ thể nàng bộc phát ra, toàn bộ thiên địa đều chấn động.
Thanh Diên Tịnh vẻ mặt băng hàn, đôi mắt lạnh lẽo như muốn đóng băng cả hư không. Chỉ thấy thân thể nàng vừa động, liền hóa thành quang ảnh bắn thẳng về phía Vạn Cổ Tháp.
"Thanh Diên Tịnh, ngươi càn rỡ!"
Ma Ha Thiên thấy vậy, nhất thời gầm lên một tiếng. Thân hình trực tiếp xuất hiện ngoài Vạn Cổ Tháp, linh lực phong bạo kinh khủng quét ngang thiên địa, thánh phẩm chi uy bao phủ ra.
"Cút ngay cho ta!"
Thanh Diên Tịnh hai mắt hàm sát, bàn tay đột nhiên kết ấn. Nhất thời một tòa linh trận to lớn từ trên trời giáng xuống, tựa như một mảnh thế giới phủ xuống, trực tiếp chụp lấy Ma Ha Thiên vào trong.
Đây là một mảnh thế giới nham tương, nham tương màu trắng, nhiệt độ kinh khủng đủ để đốt Tiên Phẩm Thiên Chí Tôn thành hư vô. Nham tương cự long gầm thét, điên cuồng lao ra, từng con một xông về phía Ma Ha Thiên đang đứng giữa không trung.
Ma Ha Thiên thấy vậy, ánh mắt trầm xuống. Tay áo vung lên, trong tay áo có hai cỗ hắc bạch khí cuồn cuộn ra, hắc bạch khí vòng quanh thân. Mỗi khi nham tương cự long vọt tới đều sẽ bị hắc bạch khí đánh vỡ.
"Thanh Diên Tịnh, ngươi điên rồi phải không? Muốn khai chiến với Ma Ha Cổ Tộc ta tại đây sao?" Ma Ha Thiên lạnh lùng nói.
"Ma Ha U kia chơi khăm con ta, ngươi cho rằng ta sẽ bỏ qua?!" Thanh âm phẫn nộ của Thanh Diên Tịnh vang vọng toàn bộ thế giới.
Ma Ha Thiên hừ lạnh một tiếng, nói: "Trong Vạn Cổ Tháp vốn là dựa vào thủ đoạn mỗi bên, đây chỉ có thể trách Mục Trần kia tự thân không cẩn thận, không thể trách người khác. Ngươi làm như vậy cũng không khỏi vứt thể diện của Phù Đồ Cổ Tộc đi?"
"Nói hươu nói vượn!" Thanh Diên Tịnh cười lạnh một tiếng, trực tiếp thúc giục hơn vạn con nham tương cự long gầm thét, nhìn chằm chằm Ma Ha Thiên.
Ma Ha Thiên đôi mắt hơi trầm xuống, thanh âm trầm thấp nói: "Hiện giờ Vạn Cổ Tháp xảy ra vấn đề, ngươi thật sự cho rằng đây là lúc đánh nhau sao? Con trai ngươi chẳng qua là tự bạo Bất Hủ Kim Thân, cũng không có chết. Chờ tới lúc Ma Ha U giải quyết xong thân ảnh ám kim kia, hắn tự nhiên không có chuyện gì."
"Nếu Ma Ha U cũng không giải quyết được, con trai ngươi cũng phải chết trong đó, chúng ta ai cũng không cứu được!"
Ma Ha Thiên vừa nói ra, Thanh Diên Tịnh cũng hơi khựng lại. Ánh mắt nàng biến ảo, cuối cùng quay lại vẻ lạnh như băng. Bàn tay khẽ động, thế giới nham tương kia liền hư vô tiêu tán đi.
"Nếu con ta có chuyện gì, dù là khai chiến với Ma Ha Cổ Tộc các ngươi, ta cũng không tiếc!" Thanh Diên Tịnh thanh âm lạnh như băng, nói, sau đó thân hình vừa động, trở về chỗ cũ.
Ma Ha Thiên nhìn theo thân ảnh Thanh Diên Tịnh, sâu trong ánh mắt thoáng hiện một tia lạnh lẽo, sau đó cũng lướt về đài cao.
Mà sau khi hai vị Thánh Phẩm dừng tay, vô số cường giả ngoài Vạn Cổ Tháp mới thở phào nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, đồng thời lau mồ hôi lạnh trên trán. Giao thủ đột ngột lúc trước hiển nhiên đã dọa họ sợ không ít.
"Thanh Diên Tịnh này cũng thật là quá đáng!"
Khi Ma Ha Thiên trở về đài cao, những trưởng lão Ma Ha Cổ Tộc không nhịn được, nói.
Ma Ha Thiên ánh mắt hơi rủ, lạnh lùng nói: "Trước tiên mặc kệ nàng, bây giờ quan trọng nhất là Vạn Cổ Bất Hủ Thân, thu được về tay xong, sẽ lại tới so đo với nàng."
Gió lốc càn quét thiên địa một lúc lâu, mới dần dần tiêu tán.
Mà lúc này, cả vùng đất lỗ chỗ như tổ ong, từng miệng vực mấy vạn trượng giao nhau, bắt mắt cực kì.
Giữa không trung, thân ảnh Mục Trần đã biến mất. Có điều Ma Ha U cùng Diệp Kình cũng không có tâm tư chú ý điều này, bởi vì bọn họ đã thấy, thân ảnh ám kim kia một lần nữa vọt về phía bọn họ.
Lúc trước Mục Trần tự bạo Bất Hủ Kim Thân, bất hủ bản nguyên cũng vì tự bạo mà tán lạc, làm cho thân ảnh ám kim kia không lấy được chút nào, cho nên, hiện giờ nóng nảy xông về phía hai người Ma Ha U.
Hai người thấy vậy, cũng không chút do dự quay đầu bỏ chạy.
Nhất thời, trong thiên địa này lại là một vòng đuổi giết sinh tử.
Trong lúc tiếng xé gió không ngừng vang lên trong thiên địa, ở trong một vực sâu, Mục Trần toàn thân máu tươi nằm trong đó, sắc mặt trắng bệch, quanh thân linh lực uể oải, hiển nhiên là bị trọng thương.
Đối với hắn mà nói, tự bạo Bất Hủ Kim Thân là cục diện những năm qua chưa từng có.
Phải biết, lần này tự bạo, hủy diệt bất hủ bản nguyên, nói cách khác, hắn đã không thể nào ngưng luyện ra Bất Hủ Kim Thân được nữa...
Nhiều năm khổ tu bị hủy trong chốc lát, cho dù bằng tâm tính của Mục Trần, cũng có chút đau lòng.
Có điều hắn biết, hiện giờ không phải thời điểm đau lòng, cục diện nguy cơ này vẫn còn chưa giải trừ, hắn phải nghĩ cách phá cục diện.
Hít!
Mục Trần lồng ngực phập phồng, thở một hơi thật dài. Đau nhức từ thân thể truyền tới khiến chân mày hắn nhíu lại, nhưng hắn cũng không hề để ý nhiều. Ánh mắt của hắn xuyên thấu qua vực sâu, nhìn thiên địa cổ xưa. Vào lúc này, hai mắt của hắn cũng chậm rãi nhắm lại.
Kế tiếp, cũng nên thử suy đoán lúc trước của hắn một chút thôi.
Nếu quả thật đúng như hắn suy đoán, như vậy lần tự bạo Bất Hủ Kim Thân này, sẽ không thiệt thòi...
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Chỉ Muốn An Tĩnh Làm Cẩu Đạo Bên Trong Người [Dịch]