Chương 1491:  Thân ảnh ám kim thần bí

**Soạt!**

Thân ảnh ám kim xuyên phá không trung, lao vút về phía ba người Mục Trần, Diệp Kình, Thác Bạt Thương với tốc độ kinh hoàng không thể nhận ra. Nơi thân ảnh ấy lướt qua, không gian hoàn toàn sụp đổ...

Nhìn thân ảnh ám kim mang theo sát khí băng hàn ập tới, sắc mặt ba người Mục Trần đều biến đổi, không hẹn mà cùng dốc toàn lực thối lui. Thân ảnh ám kim trước mắt quá mức quỷ dị, trước đó Ma Ha U cũng bị nó một chưởng đánh bại, đủ thấy chiến lực kinh khủng của nó.

Có điều, tốc độ của họ dù nhanh, thân ảnh ám kim kia còn nhanh hơn.

Không gian chợt lóe, thân ảnh ám kim quỷ mị xuất hiện trước mặt Thác Bạt Thương, bàn tay ám kim pha tạp tựa như tử thần, nhẹ nhàng vỗ về phía hắn.

Mắt thấy không cách nào tránh né, Thác Bạt Thương chỉ có thể rống giận một tiếng, sau lưng kim quang vô tận phát ra, Bất Hủ Kim Thân thoảng hiện. Vô số đạo Bất Hủ Thần Văn ngưng tụ, hóa thành một đóa sen tử kim bao phủ thân hình.

"Bất Hủ Kim Liên!"

Đây là thần thông phòng ngự cường đại nhất của Bất Hủ Kim Thân, hiển nhiên đối với thân ảnh ám kim quỷ dị này, Thác Bạt Thương không dám khinh thường.

**Bành!**

Bàn tay ám kim vỗ lên Bất Hủ Kim Liên, dường như ngưng lại trong chốc lát, sau đó, vết nứt vỡ nhanh chóng lan ra, toàn bộ tử kim liên ầm ầm nổ tung.

**Phụt!**

Kim liên vỡ vụn, thân hình Thác Bạt Thương bay ngược ra, máu tươi cuồng phun. Khuôn mặt trước giờ không biểu cảm, rốt cục hiện lên vẻ hoảng sợ. Phòng ngự toàn lực của hắn, cho dù là Ma Ha U cũng khó có thể một kích đánh tan, thế nhưng dưới tay thân ảnh ám kim này, lại tỏ ra yếu ớt đến vậy.

Một chưởng đánh bay Thác Bạt Thương, thân ảnh ám kim không dừng lại, lao thẳng tới Diệp Kình.

"Tu La Giới!"

Diệp Kình nhìn thân ảnh ám kim bắn tới, ánh mắt lóe lên, chợt cắn răng, huyết hồng trường thương trong tay đột nhiên run lên. Sát phạt khí phóng lên cao, lấy công thay thủ, trường thương như rồng, hóa thành một đạo thương mang nhuệ khí ngất trời, xé rách trời cao, mang theo ức vạn tàn ảnh, ùn ùn bao phủ về phía quang ảnh ám kim kia.

Diệp Kình ra tay, cũng là thi triển ra một sát chiêu.

Ức vạn đạo thương ảnh kia, mỗi một đạo đều sắc bén vô cùng, cho dù cường giả như Ma Ha U cũng không dám đón đỡ toàn bộ. Thế nhưng thân ảnh ám kim kia lại không để ý chút nào, mặc cho chúng rơi lên thân thể, bộc phát ra vô số ánh lửa, nhưng lại không thể ngăn nổi thân hình của nó dù chỉ một chớp mắt...

Thân ảnh ám kim nắm chặt năm ngón tay, một quyền đánh ra, ánh sáng ám kim phát ra, không gian phía trước trực tiếp chôn vùi. Ám kim quyền quang xuyên thấu không gian, đánh lên huyết hồng trường thương.

**Đang!**

Tiếng kim loại vang dội, thân thể Diệp Kình rung lên kịch liệt, lảo đảo bắn lui lại, mạch máu trên cánh tay vỡ vụn, máu tươi chảy xuống. Huyết hồng trường thương trong tay hắn dường như cũng phát ra tiếng thét gào, như thể bị trọng thương.

Cuối cùng còn lại Mục Trần, thấy thân ảnh ám kim này vừa đối diện đã đánh tan Thác Bạt Thương, Diệp Kình, sắc mặt hắn không kìm được biến đổi, thân thể đột nhiên căng thẳng. Bởi vì hắn cảm giác được, sau khi xuất thủ với hai người kia, cặp mắt hờ hững vô tình của thân ảnh ám kim này cũng nhìn về phía hắn.

**Soạt!**

Chỉ tiếp xúc ánh mắt một chút, con ngươi Mục Trần đã co rụt lại, bởi vì hắn thấy thân ảnh kim quang lóe lên, trực tiếp tiếp cận, bàn tay ám kim kia chụp về phía cổ họng hắn, tốc độ nhanh không cách nào tưởng tượng.

Kình phong sắc bén vô cùng đánh tới, thân thể Mục Trần chợt rung lên, đôi cánh phượng hoa lệ phía sau lưng sải ra, đột nhiên vỗ cánh. Tốc độ của hắn nhất thời tăng vọt tới mức đáng sợ, một đạo tàn ảnh xuất hiện tại chỗ, mà bản tôn của hắn đã cách xa vạn trượng.

**Xé!**

Bàn tay ám kim xé rách tàn ảnh, thân ảnh ám kim dường như ngừng lại một chút, dường như cảm thấy ngoài ý muốn khi công kích rơi vào khoảng không.

Nơi xa, Mục Trần toát mồ hôi lạnh hiện thân, khoảnh khắc vừa rồi, nếu chậm trễ dù chỉ một chớp mắt, hắn cũng sẽ trọng thương trong tay thân ảnh ám kim kia. Có điều may mắn, mượn đôi cánh Chân Phượng, tốc độ của hắn là nhanh nhất trong bốn người, dùng để chạy trốn lại rất thích hợp.

Biến cố bên trong Vạn Cổ Tháp chỉ diễn ra trong khoảnh khắc, cho nên mãi sau khi Mục Trần thoát khỏi công kích của thân ảnh ám kim, vô số cường giả ngoài Vạn Cổ Tháp mới kịp phản ứng, bộc phát ra tiếng xôn xao kinh thiên. Từng ánh mắt kinh ngạc, hiển nhiên biến cố trước mắt đã vượt quá sự tưởng tượng của họ.

Vạn Cổ Bất Hủ Thân không phải muốn chọn chủ sao? Sao vừa hiện thế đã trực tiếp đại khai sát giới, hận không thể giết sạch bốn người Mục Trần?

"Tại sao có thể như vậy?!" Thanh Diên Tịnh biến sắc, nàng làm sao không nhận ra, sức chiến đấu của thân ảnh ám kim kia cực kỳ kinh khủng, đám người Mục Trần trong mắt nó căn bản không là gì.

"Ma Ha Thiên, Ma Ha cổ tộc các ngươi đang làm gì?!" Đôi mắt đẹp bén nhọn của Thanh Diên Tịnh bắn về phía Ma Ha Thiên, lạnh lùng nói.

Sắc mặt Ma Ha Thiên lúc này cũng khó coi, hắn liếc nhìn Thanh Diên Tịnh, trầm giọng nói: "Ta cũng không biết đây là chuyện gì, những lần Vạn Cổ Hội trước kia, thân ảnh ám kim này căn bản không hề xuất hiện!"

Hắn lúc này cực kỳ tức giận, hắn không biết trong Vạn Cổ Tháp lại còn có một thân ảnh ám kim này. Nhìn dáng vẻ này, cũng không biết nó có đúng là Vạn Cổ Bất Hủ Thân trong truyền thuyết hay không.

"Chẳng lẽ đây là phương thức chọn chủ của Vạn Cổ Bất Hủ Thân?".

Sau lưng, có trưởng lão Ma Ha cổ tộc suy đoán.

"Thân ảnh ám kim kia xuất thủ, trong đó hàm chứa sát ý nồng nặc, không có chút nào nương tay, cho dù là Ma Ha U cũng không phải đối thủ của nó, đây không phải là chọn chủ, mà là tru diệt". Ma Ha Thiên cau mày nói.

Những trưởng lão khác cũng hai mặt nhìn nhau, không biết phải làm gì, dù sao một khi Vạn Cổ Tháp đóng lại, cho dù là Thánh Phẩm Thiên Chí Tôn cũng không thể xông vào. Hiện giờ, bọn họ chỉ có thể ở lại đây xem tình hình diễn biến.

Ngoài Vạn Cổ Tháp một mảnh xôn xao, bên trong tháp, Ma Ha U chữa trị thương thế, sắc mặt xanh mét bay lên không. Hắn nhìn đạo thân ảnh ám kim nơi xa, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh hãi. Lúc trước nếu không phải hắn phản ứng nhanh, không chừng đã thật sự bị thân ảnh ám kim này một chiêu chém chết.

"Đáng chết, đây rốt cục là thứ gì!"

Trong lòng Ma Ha U phát hỏa, thật vất vả mới xông tới tầng cuối cùng này, ai biết lại xuất hiện thứ quỷ dị như vậy, không một lời đã hạ sát thủ, dáng vẻ kia dường như muốn đuổi tận giết tuyệt bọn họ mới thôi.

Mà lúc này, nơi xa, đạo thân ảnh ám kim kia lại lần nữa đem hai mắt quét ra, quanh thân ánh sáng ám kim lóe lên, tựa như muốn lôi đình xuất thủ.

Ma Ha U thấy vậy, nheo mắt quát lên: "Ba vị, kẻ này cổ quái dị thường, chúng ta ai cũng không phải đối thủ của nó, ta đề nghị liên thủ chống lại!"

Diệp Kình, Thác Bạt Thương nghe vậy, do dự một chút, cũng gật đầu, bởi tại giao phong ngắn ngủi lúc trước, sức chiến đấu mà thân ảnh ám kim này bộc lộ ra, thật sự quá kinh khủng.

Đơn đả độc đấu, không ai có thể là đối thủ của nó.

Mục Trần nhấp môi, cũng cảm giác, chỉ sợ dù bốn người liên thủ cũng không thể chống lại nổi, nhưng trước mắt không có biện pháp khác, cho nên chỉ có thể thử xem, vì thế hắn cũng gật đầu.

**Vù!**

Khi bọn họ đang thương nghị, thân ảnh ám kim kia một lần nữa vọt ra, kim quang đâm thủng thiên địa, mang theo uy thế kinh khủng bắn về phía bọn họ.

"Ma Ha Vô Lượng Kiếp!"

Ma Ha U sắc mặt ngưng trọng, không chút do dự thúc giục thế công mạnh nhất, nhất thời lốc xoáy hắc bạch lại xuất hiện trong thiên địa.

"Bát Bộ Phù Đồ!"

Mục Trần cũng không dám lưu thủ, trực tiếp thúc giục Bát Bộ Phù Đồ.

"Thiên Tu La!"

"Tử Minh Bạt Đao Thuật!"

Diệp Kình cùng Thác Bạt Thương cũng thi triển ra thủ đoạn mạnh nhất. Bốn người xuất thủ, thiên địa hôn ám, bốn đạo thế công đủ khiến vô số Thiên Chí Tôn da đầu tê dại quét ra, mang theo sự sắc bén không cách nào hình dung, lao thẳng về phía thân ảnh ám kim đang bắn tới.

**Ầm ầm ầm ầm!**

Bốn đạo thế công kinh khủng gào thét tới, thế mà thân ảnh ám kim kia vẫn không né tránh chút nào, vọt thẳng tới, liên tiếp đánh ra bốn quyền. Ám kim quyền quang, dường như hàm chứa ánh sáng bất hủ, không cách nào ma diệt.

Bốn quyền đánh ra, tựa như bốn vầng mặt trời ám kim lướt ra, cuối cùng cứng rắn va chạm với bốn đạo thế công.

**Uỳnh uỳnh!**

Tiếng nổ mạnh kinh thiên động địa vang lên, ngoài Vạn Cổ Tháp, vô số cường giả rung động nhìn thấy, ám kim đại nhật dễ dàng xé rách công kích toàn lực của bốn người Mục Trần. Bất kể là lốc xoáy hắc bạch hay phù đồ tử quang....đều vỡ vụn chôn vùi khi va chạm với ám kim đại nhật...

Ngoài Vạn Cổ Tháp hoàn toàn yên tĩnh, vô số cường giả kinh hãi không nói nên lời. Bốn người Mục Trần, Ma Ha U liên thủ, uy lực như thế đã không cách nào lường được, nhưng dù vậy vẫn bị thân ảnh ám kim kia phá hủy dễ như trở bàn tay...

Cái này, hai bên căn bản không cùng một tầng thứ.

Sợ rằng chỉ có Thánh Phẩm chân chính mới có thể chế trụ được thân ảnh ám kim kia.

Bốn người Mục Trần, Ma Ha U nhìn cảnh này, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi, bọn họ liên thủ mà cũng không có bất kỳ chút tác dụng nào, như vậy có thể thấy thân ảnh ám kim này cường hãn.

"Con mẹ nó!"

Ma Ha U càng không kìm được, thô lỗ mắng một tiếng, ánh mắt âm trầm. Bốn người liên thủ cũng không đỡ nổi thân ảnh ám kim này, vậy còn đánh như thế nào?

Mục Trần cũng cau mày, thân ảnh ám kim này quá mạnh mẽ, căn bản không cách nào địch lại. Chẳng lẽ, chỉ khi đánh bại thân ảnh ám kim này mới có thể được Vạn Cổ Bất Hủ Thân công nhận sao?

Nhưng cái này trừ phi là Thánh Phẩm ra mặt, nếu không bốn người bọn họ, không ai làm được.

**Hống!**

Mà trong lúc ý niệm xoay chuyển trong đầu hắn, chợt thân ảnh ám kim kia ngửa mặt lên trời gầm nhẹ một tiếng, song chưởng của nó đột nhiên trảo một cái vào hư không, nhất thời hư không bị xé rách.

Trong hư không mơ hồ có thể thấy được những đốm sáng tử kim đầy trời.

Thân ảnh ám kim há mồm ra, lực hút bộc phát, hút lấy những đốm sáng tử kim này. Sau đó những đốm sáng này dường như có chút kháng cự, nhưng cuối cùng vẫn bị mạnh mẽ hút lấy, cuối cùng bị nó một hớp cắn nuốt.

Mục Trần nhìn những đốm sáng tử kim này, con ngươi cũng hơi co rụt lại, bởi vì từ trên những đốm sáng này, hắn nhận ra một dao động quen thuộc, kia rõ ràng chính là Bất Hủ Bản Nguyên.

"Những Bất Hủ Bản Nguyên này, hẳn là hội tụ bên trong Vạn Cổ Tháp mới phải, nhưng tại sao thân ảnh ám kim này lại muốn dùng phương thức cướp đoạt này để nuốt chúng?"

Trong lòng Mục Trần thoáng qua sự nghi ngờ. Từ góc độ nào đó mà nói, nếu thân ảnh ám kim này thật sự chính là Vạn Cổ Bất Hủ Thân trong truyền thuyết, vậy tòa Vạn Cổ Tháp này sẽ đem toàn bộ Bất Hủ Bản Nguyên cung phụng cho nó mới phải, chứ không phải kháng cự như hiện giờ.

Hoặc là nói, thân ảnh ám kim cường đại mà bọn họ nhìn thấy này, thật ra...cũng không phải là Vạn Cổ Bất Hủ Thân chân chính?

Nếu không phải Vạn Cổ Bất Hủ Thân, vậy là cái gì? Từ trên thân ảnh ám kim này, Mục Trần mơ hồ cảm thấy khí tức bất hủ cực kỳ nồng nặc, chẳng qua là, dường như có chút pha tạp hỗn loạn.

Trong lúc Mục Trần đang nghi ngờ, sau khi thân ảnh ám kim này cắn nuốt đốm sáng tử kim xong, ánh sáng ám kim trên cơ thể nó càng trở nên thâm trầm, uy thế mà nó tản ra cũng mạnh mẽ hơn một phần.

Nó chậm rãi ngẩng đầu lên, con ngươi ám kim phong tỏa bốn người Mục Trần, ngay khoảnh khắc ấy, dường như trong mắt của nó có một loại thần sắc tham lam hiện ra, tựa như có một ý niệm mơ hồ tản ra.

"Ta...ăn các ngươi..."

***

Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)
Quay lại truyện Đại Chúa Tể (Dịch)
BÌNH LUẬN