Chương 1496:  Chính phẩm cùng hàng giả

Hống!

Thân ảnh ám kim ngửa mặt lên trời rống lớn, huyết văn trên thân thể nó ngọ nguậy, hai mắt ngưng tụ huyết quang, quanh thân ba động ám kim kinh khủng khuấy động, khiến hư không rung chuyển.

Uy áp đáng sợ quét ngang, kẻ dưới Thánh phẩm căn bản không dám đối đầu.

Cảm nhận uy áp từ thân ảnh ám kim, Ma Ha U lộ vẻ tàn nhẫn. Hắn tin rằng, trước đó thân ảnh ám kim chỉ là ứng phó không kịp nên mới chịu thiệt. Hiện giờ, được hắn dùng Thánh văn thúc giục, kích phát toàn bộ sức mạnh, sức chiến đấu đã đạt tới một cấp độ kinh khủng.

"Mặc dù không rõ thân thể lưu ly này của ngươi là vật gì, nhưng hôm nay, ta nhất định phải phế bỏ ngươi!"

Ma Ha U cười lạnh, tâm niệm vừa động, thân ảnh ám kim liền lao vút ra, vô số tàn ảnh xẹt qua hư không, khiến người khác không thể phân biệt được chân thân của nó.

Ngoài Vạn Cổ tháp, đông đảo cường giả rùng mình, biết Ma Ha U đã động sát ý. Thân ảnh ám kim hiện tại quá kinh khủng, e rằng chỉ có Thánh phẩm chân chính xuất thủ mới có thể trấn áp.

"Mục Trần lần này thực sự chọc giận Ma Ha U rồi..."

Thế nhưng, dưới vô số ánh mắt chăm chú, thần sắc Mục Trần vẫn bình tĩnh. Chỉ là, ánh mắt hắn nhìn về phía thân ảnh ám kim có chút kinh ngạc, hiển nhiên cũng cảm thán uy áp mà nó bộc phát.

"Biến dị thể này không biết đã thôn phệ bao nhiêu Bất Hủ bản nguyên vốn thuộc về Vạn Cổ Bất Hủ Thân, lại có được uy thế bậc này..."

Tuy nhiên, dù thân ảnh ám kim có uy áp kinh thiên, Mục Trần vẫn không hề kinh hoảng, mà nhẹ nhàng gật đầu với thân ảnh bao phủ trong hào quang lưu ly bên cạnh.

Ánh sáng lưu ly lóe lên, rồi chậm rãi bước ra, đứng trước người Mục Trần.

Hống!

Tiếng gầm gừ của thân ảnh ám kim vang dội, đánh ra một quyền. Một dòng ám kim hồng lưu quét ngang, bên trong ẩn chứa phù văn cổ xưa, hàm chứa sức mạnh của Bất Hủ bản nguyên, uy lực vô cùng. Dù là cường giả Tiên phẩm hậu kỳ đỉnh phong như Ma Ha U, nếu bị đánh trúng chính diện, e rằng cũng sẽ trọng thương trong nháy mắt, thậm chí vẫn lạc.

Ám kim hồng lưu mang theo thanh thế kinh thiên gào thét tới, nhưng thân thể lưu ly vẫn không nhúc nhích. Chỉ đến khi hồng lưu sắp đánh trúng, nó mới nhẹ nhàng giơ bàn tay lưu ly ra.

Xẹt!

Ám kim hồng lưu tràn đầy ba động hủy diệt rơi vào bàn tay nó, trong khoảnh khắc từ sư tử biến thành dê non, quấn quanh thân thể lưu ly. Cuối cùng, nó thu nhỏ lại, biến thành một đạo kim quang, bị thân thể lưu ly hút vào trong miệng.

"Cái gì?"

Ma Ha U biến sắc, không thể ngờ thế công kinh khủng của thân ảnh ám kim lại bị thân thể lưu ly thần bí kia dễ dàng hóa giải.

"Sao có thể!"

Ma Ha U nghiến răng nghiến lợi, thúc giục thân ảnh ám kim lần nữa. Một khắc sau, tiếng gầm gừ vang dội, vô số dải ánh sáng ám kim xé rách chân trời, như ám kim cự long, ùn ùn đánh về phía thân thể lưu ly.

Vậy mà, đối mặt với thế công kinh thiên động địa này, thân thể lưu ly vẫn không nhanh không chậm. Bất kỳ tia sáng ám kim nào tiếp cận phạm vi một trượng quanh nó, liền trở nên cực kỳ ngoan ngoãn, bị nó nuốt sạch...

Vậy nên, một màn quỷ dị xuất hiện. Bất kể thân ảnh ám kim có thi triển sóng lớn kinh thiên động địa thế nào, một khi tiếp cận thân thể lưu ly, đều hóa thành mưa phùn gió nhẹ, không gây nổi chút sóng gió nào.

Mục Trần thấy vậy, không hề bất ngờ, nở nụ cười. Thân ảnh ám kim kia dù gì cũng chỉ là một biến dị thể, sức mạnh của nó chính là Bất Hủ bản nguyên trộm được từ Vạn Cổ Bất Hủ Thân.

Mà hiện giờ, kẻ nắm giữ Bất Hủ bản nguyên chân chính đã xuất hiện, nó còn vọng tưởng dùng loại sức mạnh này để đối phó, chẳng khác nào lấy bánh bao ném chó, ném đi là không lấy lại được...

Hống hống!

Từng dải Bất Hủ bản nguyên bị Vạn Cổ Bất Hủ Thân nuốt chửng, ánh sáng xung quanh thân ảnh ám kim trở nên ảm đạm. Nó nhận ra sức mạnh đang thoát đi, liền phát ra tiếng gầm gừ kinh thiên, cặp mắt huyết hồng gắt gao nhìn Vạn Cổ Bất Hủ Thân, tràn đầy tham lam. Mặc dù Vạn Cổ Bất Hủ Thân khiến nó sợ hãi, nhưng nếu có thể cắn nuốt, bản thân nó sẽ lột xác to lớn, thậm chí thoát khỏi hỗn độn, hóa thành sinh linh, tiêu dao thế gian.

Vù!

Sau khi nhận đủ thiệt thòi, nó không dám dùng Bất Hủ bản nguyên tấn công nữa, mà đột nhiên bành trướng thân thể. Ánh sáng ám kim lưu động, khiến nó giống như một ám kim cự nhân, giơ tay nhấc chân đều có sức mạnh hủy diệt.

Ám kim cự nhân dậm chân, thân hình quỷ mị xuất hiện trước mặt Vạn Cổ Bất Hủ Thân, sau đó tung nắm đấm chứa đầy sức mạnh hủy diệt.

Quyền thế tuy đơn giản, nhưng dưới sự phụ trợ của sức mạnh tuyệt đối, cũng khiến cả thiên địa run rẩy.

Ầm!

Ám kim quyền đánh ra, nhưng khi sắp đánh lên thân thể Vạn Cổ Bất Hủ Thân, một bàn tay lưu ly giơ ra, nhẹ nhàng chặn lấy.

Đang!

Hai bên tiếp xúc, tựa như có tiếng kim loại vang lên, không gian điên cuồng sụp đổ. Nhưng điều khiến người ta hoảng sợ là, thân ảnh lưu ly vẫn như đá tảng, không nhúc nhích, còn thân ảnh ám kim lại như trúng trọng kích, chật vật bắn ngược ra hơn vạn trượng.

Soạt!

Thân ảnh ám kim vừa ổn định, chưa kịp gầm thét, không gian trước mặt nó dao động, thân ảnh lưu ly lại xuất hiện, một chưởng vỗ lên lồng ngực nó.

Banh!

Lúc này, toàn bộ lồng ngực của thân ảnh ám kim đều sụp xuống, thân hình lại bắn ngược đi.

Banh! Banh! Banh!

Trong mấy chục hơi thở ngắn ngủi tiếp theo, thân ảnh ám kim bị đánh như quả bóng, bay qua bay lại trên không trung. Thân thể vốn khổng lồ của nó, dưới mấy lần vỗ nhẹ của thân ảnh lưu ly, đã sụp đổ hơn nửa.

Hít!

Ngoài Vạn Cổ tháp, vô số cường giả hít khí lạnh, vẻ mặt hoảng sợ. Không ai ngờ được, thân ảnh ám kim thanh thế kinh người lại không có sức chống cự dưới tay thân thể lưu ly thần bí kia...

Đây căn bản là giao phong không cùng một cấp độ!

Thanh Diên Tịnh và Phù Đồ Huyền cũng mở to mắt, hai mặt nhìn nhau, vẻ mặt kinh ngạc. Hiển nhiên, họ không thể tưởng tượng Mục Trần lại có lá bài tẩy này.

"Thân thể lưu ly kia, rốt cục là thứ gì?"

Trong lòng hai người tràn đầy nghi ngờ, dù sao họ cũng chỉ quan sát qua gương, cho dù là Thánh phẩm Thiên Chí Tôn cũng không thể thăm dò.

Trên đài cao, toàn bộ trưởng lão Ma Ha cổ tộc đều tái mét mặt mày. Phía trước bọn họ, Ma Ha Thiên âm trầm như sắp nhỏ ra nước, bàn tay hắn nắm chặt thạch trụ bạch ngọc, khiến toàn bộ thạch trụ đều nứt ra.

"Đáng chết, sao có thể như vậy? Ma Ha U không phải đã lấy được Vạn Cổ Bất Hủ Thân sao? Sao lại không chịu nổi như thế?! Lưu Ly Thân của tiểu tử kia rốt cục là thứ gì?!"

Ánh mắt Ma Ha Thiên lạnh lẽo. Lúc này, dù là hắn cũng phải phát ra tiếng gầm nhẹ trong lòng.

Ầm!

Lại một lần nữa trúng trọng kích, thân ảnh ám kim bắn ra ngoài. Thân hình nó lúc này đã móp méo bẹp dúm, từng dấu tay in hằn, trên những dấu tay này hiện lên ánh sáng lưu ly, tựa như đang không ngừng ăn mòn, khiến ánh sáng ám kim trên thân thể nó trở nên ảm đạm.

Hống!

Nhận ra tình huống trong cơ thể, thân ảnh ám kim cảm thấy bất an nồng nặc, huyết quang trong hai mắt vỡ vụn, ánh sáng ám kim trở lại như trước...

Phụt!

Một ngụm máu tươi từ miệng Ma Ha U phun ra, trong mắt hắn hiện lên vẻ hoảng sợ, kinh hãi không thôi. Bởi vì một khắc trước đó, hắn cảm giác được Thánh văn trong cơ thể thân ảnh ám kim vỡ vụn...

Hống hống!

Thoát khỏi khống chế của Ma Ha U, thân ảnh ám kim khôi phục một ít bản năng. Nó nhìn Vạn Cổ Bất Hủ Thân trước mặt, một cảm giác sợ hãi không cách nào hình dung xộc lên đầu.

Đó là sự sợ hãi khi đối mặt thượng vị giả chân chính!

Vì vậy, nó phát ra tiếng gào sợ hãi, không dám giao thủ với Vạn Cổ Bất Hủ Thân, quay người bỏ chạy.

Nhưng, ngay lúc này, sau ót Vạn Cổ Bất Hủ Thân có một vầng sáng lưu ly chậm rãi dâng lên, cuối cùng giáng xuống, bao phủ thân ảnh ám kim.

Ánh sáng lưu ly tản ra, thân ảnh ám kim phát ra tiếng kêu tuyệt vọng, bởi vì dưới ánh sáng chiếu rọi, thân thể nó đang nhanh chóng tan rã...

Hống hống hống!

Tiếng gào thê lương vang vọng thiên địa, nhưng nó không thể ngăn cản. Cuối cùng, sau mấy chục hơi thở, thân ảnh ám kim nhanh chóng thu nhỏ lại, biến thành một viên ám kim kim đan lớn chừng bàn tay.

Trên kim đan, hiện đầy văn lộ thần bí, ẩn chứa Bất Hủ bản nguyên khó có thể tưởng tượng.

Vạn Cổ Bất Hủ Thân nhẹ nhàng hút một cái, ám kim kim đan bị nó nuốt vào trong miệng.

Ùng ùng!

Thời điểm Vạn Cổ Bất Hủ Thân nuốt viên kim đan, trong thiên địa chợt có tiếng sấm vang dội. Trên bầu trời, ức vạn đạo lôi đình như nộ long gầm thét.

Mà quanh thân Vạn Cổ Bất Hủ Thân, ánh sáng lưu ly đại phóng rực rỡ, chiếu rọi thiên địa.

Từng đạo ánh sáng lưu ly rủ xuống quanh thân Vạn Cổ Bất Hủ Thân, phía sau ót nó, hào quang lưu ly tản ra thần bí chi năng.

Vào giờ phút này, cho dù là đông đảo cường giả bên ngoài Vạn Cổ tháp đều mơ hồ cảm giác được, một cỗ uy thế thần bí không cách nào hình dung, từ trong Vạn Cổ tháp tràn ngập ra.

Đối mặt với uy thế này, cho dù là Thánh phẩm cường giả cũng phải sinh lòng kiêng kỵ.

Vô số cường giả ngắm nhìn quang ảnh lưu ly thần bí kia, khoảnh khắc này, trong tâm linh dường như hiểu ra điều gì, một cỗ rung động bừng lên trong mắt họ!

Thì ra... thân thể lưu ly thần bí này mới thật sự là Vạn Cổ Bất Hủ Thân, một trong năm tòa Nguyên Thủy Pháp Thân của Đại Thiên Thế Giới.

Thân ảnh ám kim lúc trước chỉ là một thứ hàng giả!

Khó trách đứng trước thân ảnh lưu ly này, thân ảnh ám kim kia không có chút sức phản kháng nào!

Bởi vì đây là sự áp chế tuyệt đối của chính phẩm đối với hàng giả.

Cho dù là Thanh Diên Tịnh, lúc này cũng không nhịn được động dung. Bên cạnh, Phù Đồ Huyền cũng hít một hơi khí lạnh, thì ra thân thể lưu ly mà Mục Trần lấy được, mới thật sự là Vạn Cổ Bất Hủ Thân.

Thạch trụ trước mặt Ma Ha Thiên lặng lẽ vỡ vụn thành bụi bặm. Ánh mắt hắn lạnh lẽo như đao nhìn quang ảnh lưu ly kia. Một lát sau, một thanh âm đè nén giận dữ cùng sát cơ, truyền vào tai tất cả các trưởng lão Ma Ha cổ tộc phía sau, khiến họ rùng mình.

"Truyền lệnh xuống, Ma Ha cổ tộc cấp tốc chuẩn bị chiến đấu..."

Ánh mắt hắn đỏ ngầu nhìn thân ảnh Mục Trần trong quang kính, trên khuôn mặt lộ vẻ dữ tợn và ác độc.

"Nhãi con, đồ của Ma Ha cổ tộc ta, ngươi cũng dám đoạt! Hôm nay dù có Phù Đồ cổ tộc che chở ngươi, ngươi có giữ thế nào, bản tọa cũng sẽ khiến ngươi nhả ra cho ta!"

Đề xuất Ngôn Tình: Đều Trọng Sinh Người Nào Nói Yêu Thương A
Quay lại truyện Đại Chúa Tể (Dịch)
BÌNH LUẬN