Chương 351: Sấm chớp, vây thành

Chương 351: Sấm chớp, vây thành

Chỉ vài câu ngắn ngủi của Cố Tịch đã đâm sâu vào lòng Cố Bạch Thủy.

Tất cả đạo pháp Thần Tú ở thành Bắc đều đã bị đám tú tài ở Diệp Phủ kế thừa và mang đi từ mấy ngàn năm trước. Họ sau khi thành Thánh đã chết trong trận huyết chiến sinh tử vây quét Lý Thập Nhất, sáu người của Địa Phủ là những kẻ duy nhất còn sót lại ở thành Bắc Thần Tú.

Thành Đông bị Cố Xu quét sạch sành sanh, pháp khí của Bách Quỷ ở thành Tây cũng bị Cố Tịch thu vào trong túi.

Cố Bạch Thủy mặc dù cũng đi dạo một vòng, nhưng sự chú ý đều đặt lên người đám khô lâu và da lông đỏ trong tiệm. Hắn một lòng muốn thành Thánh, căn bản không để ý đến những thứ khác.

Chuyện này đúng là lỗ nặng rồi mà.

Tiến sâu vào kho báu mà chỉ mang được một thanh kiếm mỏng ra ngoài.

Hắn đã tận mắt nhìn thấy Cố Xu rời khỏi thành Trường An, trong lòng ôm khư khư, bước chân rất nhẹ nhàng.

Trong đầu Cố Bạch Thủy đột nhiên hiện lên gương mặt đầy ẩn ý của lão lông đỏ trên ngai vàng.

Lão già này tuyệt đối là cố ý.

Đơn thuần là để trả thù việc hắn đã đốt đạo trường của lão.

Cố Bạch Thủy bất đắc dĩ lắc đầu, trên mặt tuy có chút tiếc nuối, nhưng trong lòng cũng thấy ổn.

Dù sao tiền tài cũng là vật ngoài thân, mình đã thành Thánh, bên ngoài Thánh Yêu Thành trong Thập Vạn Đại Sơn còn giấu mấy chục cái túi trữ vật, không cần thiết phải vì chút cơ duyên bỏ lỡ mà xoắn xuýt.

Tài bảo cũng là người có duyên mới có được, Cố Xu phúc duyên không nông, đó là thứ người ta xứng đáng nhận được.

Cố Bạch Thủy lặng lẽ gật đầu, ý niệm thông suốt, lồng ngực rộng mở.

Chỉ là mấy cái túi trữ vật của người xuyên không thượng cổ thôi mà, chẳng lẽ còn mua được mấy tòa thánh địa chắc?

Cố Tịch và Cố Bạch Thủy nhìn nhau vài cái, rơi vào một sự im lặng ngắn ngủi.

“Cho nên ta cũng không đoán sai, Địa Phủ bắt nguồn từ Trường An, Mạnh Bà lý ra phải là cô.”

“Ừm.”

“Vậy người trong cơn mưa đó, cũng là Lâm Thanh Thanh?”

Cố Bạch Thủy hỏi câu này.

Lần này Cố Tịch im lặng rất lâu, nàng có chút khó xử, cũng có chút bùi ngùi.

Cân nhắc kỹ lưỡng, Cố Tịch nhăn nhó khuôn mặt nhỏ nhắn, chậm rãi gật đầu.

“Nàng ấy nói nàng ấy tên là Lâm Khinh Khanh, là nữ Thánh vương trẻ tuổi nhất trong Tiên Vụ Long Cảnh.”

“Sau đó thì sao?”

“Nàng ấy... bảo ta chuyển cho nàng ấy ba ngàn linh thạch, nói đợi nàng ấy phục sinh xong sẽ dẫn ta đi chinh phục thế giới.”

“Hả?”

Cố Bạch Thủy ngẩn ra, cái quái gì thế này?

Chinh phục thế giới cũng lôi ra được sao?

Đây mới thực sự là tổ chức lừa đảo nhỉ?

Cố Bạch Thủy trầm ngâm một lát, hỏi Cố Tịch: “Cô và nàng ấy gặp nhau lần đầu là khi nào?”

“Lần đầu tiên trời mưa khi ta đến Bắc Nguyên.”

Cố Tịch rất thành thật trả lời.

“Ta đến Bắc Nguyên không lâu, vốn định luyện một lò đan dược, cuối cùng lại nấu một bữa lẩu.”

“Hôm đó vừa khéo trời mưa, nàng ấy liền xuất hiện bên cạnh nồi lẩu.”

Cố Bạch Thủy nhướng mày hỏi: “Lẩu là thật sao?”

“Phải, chúng ta coi như là bạn nhậu.”

Cố Tịch nói: “Nàng ấy cũng thực sự chỉ có lúc trời mưa mới có thể xuất hiện trên thảo nguyên.”

Cố Bạch Thủy hỏi: “Tại sao?”

“Vong hồn không có lớp vỏ bọc để đi lại trên thế gian, chỉ có lúc trời mưa mới có thể mượn nước mưa thành hình, lưu lại nhân gian trong chốc lát.”

“Cho nên nàng ấy thực sự đã chết rồi?”

“Ừm.”

“Vậy tại sao lại tìm đến cô? Sự đồng cảm giữa các Mạnh Bà sao?”

“... Không biết.”

Những vấn đề này, thực ra Cố Bạch Thủy chỉ có chút tò mò mà thôi.

Hắn hỏi một câu, Cố Tịch đáp một câu, hai người nhìn qua thì chẳng có gì giấu giếm, nhưng nghĩ kỹ lại dường như lại có chút quá đỗi thản nhiên.

Đặc biệt là Cố Tịch, nàng dường như chẳng quan tâm nội dung trò chuyện là gì.

Có hỏi có đáp, hoàn toàn không có tâm phòng bị.

Cố Bạch Thủy chú ý đến điểm này, ánh mắt kỳ lạ nhìn Cố Tịch một hồi lâu.

Cố Tịch rạng rỡ nụ cười rạng rỡ, minh mẫn như lúc đầu, đầy vẻ vô tội tự nhiên.

Nàng không sợ Cố Bạch Thủy.

Cũng chắc chắn Cố Bạch Thủy sẽ không làm gì nàng.

Nhưng sự tự tin của Cố Tịch đến từ đâu?

Cố Bạch Thủy nghĩ không thông, nheo mắt lại, hỏi Cố Tịch câu cuối cùng mà hắn quan tâm nhất.

“Nàng ấy trong cơn mưa, thực sự có năng lực toàn tri sao?”

Cơ thể Cố Tịch khựng lại, mím môi, rồi lắc đầu.

“Trên thế giới không có ai thực sự toàn tri cả, trong lịch sử cũng không có, nàng ấy chỉ là một vong hồn trốn trong cơn mưa, làm sao có thể có năng lực siêu nhiên thoát tục như vậy được?”

“Vậy truyền thuyết Dao Trì là thế nào?”

Câu trả lời của Cố Tịch rất có logic: “Truyền thuyết bắt nguồn từ miệng của những người chăn cừu, người chăn cừu gặp được một tu sĩ không nhìn thấy trong cơn mưa, liền cảm thấy mình gặp được thần linh, những vấn đề hắn có thể hỏi chỉ giới hạn trong tầm mắt của phàm nhân, cho nên thần linh trong mưa đương nhiên là không gì không biết.”

“Có một câu nói rất rõ ràng, con người chỉ có thể kiếm được tiền trong phạm vi nhận thức của mình, cũng chỉ có thể hỏi ra những vấn đề trong phạm vi nhận thức của mình.”

“Chỉ là như vậy thôi.”

Cố Bạch Thủy hơi im lặng, lặng lẽ hồi lâu, chậm rãi gật đầu.

Cho nên vốn dĩ chẳng có sinh vật toàn tri nào cả, bốn bức tranh mà Mộng Tinh Hà nhìn thấy chỉ là một trò đùa của vị sư muội nào đó mà thôi.

“Huynh còn một câu hỏi cuối cùng.”

Cố Tịch nhìn gương mặt đang nhíu mày suy nghĩ của Cố Bạch Thủy, đột nhiên mở miệng nói một câu như vậy.

“Hửm?” Cố Bạch Thủy tưởng mình nghe nhầm.

“Huynh còn một câu hỏi cuối cùng, cái cuối cùng rồi đấy.”

Giọng nói của Cố Tịch rất ôn hòa, mang theo chút nghiêm túc.

Cố Bạch Thủy nhướng mày, vốn dĩ câu hỏi “Hỏi xong rồi thì sẽ thế nào?” đã đến bên miệng, lại bị hắn âm thầm nuốt ngược trở lại.

Người thông minh sẽ không làm những việc thử thăm dò vô nghĩa đó.

Cố Bạch Thủy rất tự nhiên rẽ sang hướng khác, nhảy vọt vài bước, hỏi Cố Tịch một vấn đề chỉ thẳng vào căn nguyên: “Lâm Thanh Thanh sẽ phục sinh vào lúc nào?”

Cố Tịch ngẩn ra, hơi trầm tư, rồi chậm rãi lùi lại hai bước.

Nàng nghiêng đầu, cười không thành tiếng, đôi mắt cong cong, nụ cười duyên dáng.

“Ta... hổng biết nha.”

Trong ánh mắt nghi hoặc của Cố Bạch Thủy, Cố Tịch nhẹ nhàng quay người, chạy biến đi mất.

Tóc dài bay bay, mưa bụi rơi nhẹ.

Nàng đang làm gì vậy?

Cố Bạch Thủy lúc đầu chưa phản ứng kịp, sau đó ánh mắt đông cứng trên những sợi mưa trước mắt.

Trời mưa rồi sao?

Vậy chẳng lẽ lại...

“Ầm đùng~”

Tiếng thiên mạc rung chuyển truyền đến từ trên đỉnh đầu.

Cố Bạch Thủy đanh mặt lại, cứng cổ, từng chút một ngẩng đầu lên.

Mây đen dày đặc, lôi hải cuộn trào.

Có một thiếu nữ trong suốt đang nghiêng nghiêng nghiên mực trong tay.

Lôi hải màu tím đậm... đổ ập xuống, như thác như màn, đâm thẳng vào con hẻm nhỏ ở Hồng Tuyết Thành.

“Đậu xanh.”

Thanh niên thở dài một tiếng.

Trời liền sáng.

...

Bên ngoài Thiên Tuyết Thành xa xôi.

Mộng Tinh Hà đứng trên thảo nguyên, nhìn tòa Thiên Tuyết Thành đồ sộ kiên cố như đồng tường sắt vách kia, trầm tư hồi lâu, vẫn không nghĩ ra được một thủ đoạn lẻn vào hoàn hảo.

Những bông tuyết trắng bạc bay lượn ngập trời, một tòa trận pháp cổ xưa to lớn vô cùng úp ngược Thiên Tuyết Thành vào bên trong.

Mộng Tinh Hà biết trận pháp này, rất phức tạp và hoàn chỉnh, nên hắn không có kiên nhẫn để đi phá giải từng chút một.

Trong thành có hơn hai mươi vị Thánh nhân, cùng với một Thánh nhân vương còn sống và một Thánh nhân vương đã chết.

Về lý trí mà nói,

Mộng Tinh Hà đang mang trọng thương vẫn nên lặng lẽ lẻn vào, hoặc chờ đợi thời cơ mới là lựa chọn tốt hơn.

Nhưng rất đáng tiếc là, Mộng Tinh Hà chán ghét lý trí.

Hắn đã nghĩ ra một cách rất hay, có thể giải quyết được rất nhiều vấn đề.

Thế là hắn lên đường.

Gió tuyết ngập trời, thanh niên mặc trường bào cẩm tú đi đến bên ngoài Thiên Tuyết Thành.

Trong thành có ánh mắt của Thánh nhân nhìn tới, nhìn thấy bóng người nhỏ bé nhưng nổi bật kia.

Mộng Tinh Hà giơ tay lên, nắm chặt nắm đấm... thô bạo đấm nát trận pháp hộ thành chắn trước mặt.

“Oành!”

Tiếng động điếc tai truyền khắp thảo nguyên, hộ thành pháp trận to lớn kiên cố sụp đổ tan tành.

Thiên Tuyết Thành chuông báo động vang dội, loạn thành một đoàn.

Từng vị Thánh nhân bay lên đầu tường thành hùng vĩ, nhìn xa xăm về phía thanh niên đang chậm rãi đi tới xuyên qua gió tuyết kia.

Bóng người gầy gò nhìn qua có vẻ đơn thương độc mã, nhưng không biết tại sao, lại khiến mười mấy vị Thánh nhân trên tường thành trở nên căng thẳng và trang trọng.

Mộng Tinh Hà chậm rãi ngẩng đầu, nhìn những gương mặt cũ kỹ trên tường thành mà hắn đã quá rõ ràng.

Trong bóng tối sau lưng, lặng lẽ thò ra ba cánh tay lông đỏ xù xì.

Một mình hắn bao vây cả một tòa thành.

Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa
Quay lại truyện Đại Đế Cấm Khu
BÌNH LUẬN