Chương 465: LUÂN HỒI (MƯỜI MỘT)

Chương 466: LUÂN HỒI (MƯỜI MỘT)

“Ta là một lão hủ nho, lúc nhỏ thì không già, lúc già thì không nhỏ... Ý ta là, chức quan không nhỏ.”

“Thực ra rất nhiều người không biết cuộc đời mình bắt đầu như thế nào, cũng không biết làm sao mà kết thúc.

Có người nói quá trình quan trọng, phải đủ đặc sắc.

Có người nói kết quả quan trọng, phải chết xứng đáng.

Nhưng từ nhỏ ta đã cảm thấy, đều không quan trọng lắm, quá trình là con đường dẫn đến kết quả, kết quả là một con đường chết.

Ngươi có thể đi một cách cẩn thận từng li từng tí, như đi trên băng mỏng, cũng có thể tùy ý phát điên, múa may quay cuồng, dù sao chỉ cần không sợ đi được nửa đường rơi xuống hố băng là được.”

Vậy điều gì là quan trọng nhất trong đời người?

Ta chổng mông suy nghĩ rất lâu ở đầu làng, cuối cùng vẫn bị lão cha xách cổ lôi về nhà ăn cơm.

“Ăn no bụng là quan trọng nhất, lấy được vợ là quan trọng nhất, sinh được con là quan trọng nhất.”

Đây là đáp án cuộc đời của lão cha thô kệch của ta.

Lão đã làm được điều thứ nhất và điều thứ ba, nhưng ở điều thứ hai... lão đã thất bại thảm hại.

Mẹ ta bị lão bán đi rồi.

Vào những năm hạn hán liên miên, nông dân nghèo không có gì bỏ bụng sắp chết đói, lão đã bán mẹ ta cho một thương nhân giàu có ở Huyền Kinh Thành.

Ngày mẹ đi, bà mệt mỏi rã rời, bà không ồn ào cũng không quậy phá, không oán trách cũng không khóc lóc, cứ thế nâng mặt ta lên, cười rất hiền từ...

Ta hỏi mẹ khi nào mẹ về.

Mẹ ôm chặt lấy ta, không kìm được mà khóc, nhưng không được phát ra tiếng... Người nghèo khi khóc cũng không được quá to.

Thương nhân để lại một túi tiền, đủ để ta và lão cha sống sót qua mấy năm hạn hán đó.

Lúc đó ta còn nhỏ, không biết nhiều lời chửi thề, liền chỉ vào mũi lão cha nói: “Cha đúng là đồ ngốc.”

Lão là đồ ngốc thật.

Đã muốn bán người, sao không bán ta đi?

Hai vợ chồng vẫn có thể nương tựa nhau mà sống, sinh thêm đứa con nữa, lại là một gia đình trọn vẹn.

Ta cũng có thể đến nhà thương nhân giàu có ở Huyền Kinh hưởng phúc, trở thành con trai của phú gia ông, như vậy vẹn cả đôi đường, ai cũng tốt.

Nhưng lão cha ngốc nghếch có lý lẽ của riêng mình.

Lão muốn nối dõi tông đường, con trai quan trọng hơn vợ, vợ mất rồi có thể lấy người khác, huyết mạch không thể đứt.

Mẹ kiếp, thật là vớ vẩn.

Nhà ta cũng chẳng phải vương thất quý tộc gì, huyết mạch mười mấy đời nông dân nghèo mà còn cầu kỳ thế sao?

Đúng là nghèo mà còn sĩ diện hão.

Lão cha tuy đầu óc không tốt, nhưng có sức lực, sau năm hạn hán, lão dùng tiền của thương nhân mua thêm hai mảnh đất.

Chạy tới chạy lui trên ba mảnh đất hoang, quanh năm suốt tháng, đêm thu ngày hạ đều không thẳng nổi lưng.

Lão một mình, hì hục cày cấy, cuộc sống dần khá lên.

“Kiếm được chút tiền, là có thể mua vợ mới rồi.”

Kẻ ngốc luôn có sự theo đuổi của kẻ ngốc: Nối dõi tông đường, nuôi dạy con trai, sau đó là lấy một người vợ.

Lão cha cả đời cũng chỉ vì mục tiêu này mà lầm lũi làm lụng, dùng tiền để mua một gia đình trọn vẹn.

Nhưng điều khiến ta vui mừng là... lão có tiền, nhưng cũng không lấy được vợ.

“Tiếng xấu bán vợ đã đồn xa rồi, còn ai dám gả cho lão nữa?”

Ta cười rất to, vui sướng khôn xiết.

Lão nông không nói một lời, cứ nắm chặt túi tiền của mình, dường như trong lòng không cam tâm.

...

Sau khi trưởng thành, ta rời khỏi làng, muốn đến Huyền Kinh Thành.

Từ nhỏ ta đã không có sắc mặt tốt với lão nông, lão cũng chẳng làm gì được ta, ngồi thẫn thờ dưới mái hiên suốt một đêm, cuối cùng chỉ nhét cho ta một túi tiền.

“Ăn cơm, ở trọ... đều phải tiêu tiền...”

Ta cân nhắc túi tiền, cười hỏi lão: “Đây là tiền bán mẹ con sao?”

Lão ngẩn ra, không nói lời nào.

...

Huyền Kinh Thành rất tốt, rất phồn hoa, không ai quen biết ta.

Ta không muốn về làng, cũng không muốn nhìn lão nông ở làng thêm một lần nào nữa.

Lão có thể tự mình lấy vợ khác, sinh con khác, đi tìm người khác nối dõi tông đường cho lão.

Ta phải sống sót ở Huyền Kinh Thành.

Ta có học qua chữ nghĩa, tuy không nhiều, nhưng cũng đủ để tìm một công việc chạy vặt đưa tin trong tửu lầu ở Huyền Kinh Thành.

Bao ăn bao ở, không có tiền công, nhưng cũng tự đắc ý, vui vẻ tự tại.

Đây là một nơi mới, ta có thể vứt bỏ quá khứ ở đây, bắt đầu cuộc đời của chính mình.

Đối với ta lúc đó, chỉ cần không đi đường cũ thì nơi nào cũng tốt hơn.

Nhưng một ngày nọ, từ ngôi làng cũ gửi đến một bức thư.

Là lão nông nhờ Vương què đầu làng viết hộ, tốn của lão gần nửa quán tiền.

Lão không biết chữ, viết lảm nhảm một đống lời vô nghĩa, quan tâm ta làm gì ở Huyền Kinh, tiền có đủ tiêu không.

Ta cười, vò nát bức thư, ném vào chậu than sưởi ấm của tửu lầu.

Nhưng sau đó lão nông vẫn nhờ Vương què viết thư.

Lão thậm chí không chắc bức thư có gửi được đến Huyền Kinh hay không, nhưng cứ bướng bỉnh viết mãi, mỗi bức thư tốn nửa điếu tiền.

Xem ra hai năm nay lão thu hoạch khá tốt, kiếm được chút vốn liếng, chỉ là không biết đã lấy được vợ mới chưa.

Vợ mới.

Ta nhớ lại khuôn mặt hủ lậu cố chấp của lão nông kia.

Nếu lão đã cứ viết thư cho ta, vậy ta cũng viết thư trả lời lão.

Ta nói không có tiền tiêu nữa, bảo lão nhờ người gửi cho ta.

Thư dừng lại.

Lão nông đó ròng rã một tháng trời không viết thư nữa.

Ta cũng không nói rõ được lúc đó mình có tâm trạng gì, là sự bất lực lẽ đương nhiên, hay là sự lạnh lẽo chế giễu.

Tuy nhiên một tháng sau, phong thư và túi tiền đã được gửi đến.

Lão nông nói lão không yên tâm về Vương què đầu làng, nên nhờ thôn trưởng tìm một tiêu cục nhỏ trong huyện, gửi tiền đến Huyền Kinh Thành.

Túi tiền không nhẹ, đối với ngôi làng hẻo lánh đó mà nói, tính là một khoản tiền không nhỏ.

Cứ như vậy, nể mặt số tiền đó, ta và lão nông thỉnh thoảng có thư từ qua lại.

Lão sẽ lảm nhảm nói một đống lời vô nghĩa, về mùa màng, về thu hoạch, và cả về chuyện cưới xin của thanh niên trong làng.

Còn thư trả lời của ta nhiều nhất không quá mười chữ: Gửi tiền, gửi tiền, vẫn là gửi tiền.

Ta lừa lão, nói đang học hành ở Huyền Kinh, dự định thi lấy công danh, làm quan.

Lão nông không có kiến thức gì, chỉ biết làm quan là chuyện ghê gớm lắm.

Lão ưỡn ngực ngẩng cao đầu, khoe khoang bừa bãi ở đầu làng, cũng gửi tiền cho ta từng túi từng túi một.

Thư chưa từng dừng lại, ròng rã ba năm.

Ba năm sau, thư mới bắt đầu đứt quãng.

Có lẽ lão nông đó mới phát hiện ra, chuyện làm quan này chẳng hề đáng tin chút nào.

...

Các tửu lầu ở Huyền Kinh Thành đều không thiếu một tiên sinh kể chuyện ngồi giữa đại đường.

Họ phần lớn là những văn nhân thất ý sau nhiều năm thi cử, kể cho thực khách nghe những câu chuyện ly kỳ và tạp đàm, tửu lầu sẽ nuôi dưỡng họ ăn ở đi lại, mỗi tháng phát tiền lương.

Ta đi theo bên cạnh một vị thư sinh trung niên, ông ấy kể chuyện cho khách, ta phụ trách bưng trà rót nước, dọn dẹp thức ăn thừa.

Tửu lầu là một nơi người xe tấp nập, miệng lưỡi hỗn tạp, ngươi có thể nghe thấy đủ loại câu chuyện kỳ quái ở đây, vương hầu công tước, diễm quỷ chí dị.

Mưa dầm thấm lâu, ta ghi nhớ rất nhiều câu chuyện thú vị, trong đầu cũng có một ý tưởng mơ hồ.

Có lẽ ta có thể tự mình viết một số thứ, viết những câu chuyện mà vương công quý tộc, bình dân thực khách đều thích xem, bán cho tiên sinh kể chuyện để kiếm bạc.

Tiên sinh kể chuyện trong tửu lầu đồng ý rồi, sẵn lòng ủng hộ ta, vì ông ấy cũng không muốn ngày ngày vắt óc suy nghĩ biên câu chuyện.

Tiên sinh còn có một trái tim muốn thi lấy công danh, mặc dù ông ấy đã mười năm không bước vào trường thi khoa cử rồi.

Mọi chuyện thuận lợi ngoài dự kiến,

Ta dường như khá có thiên phú trong việc viết sách, thực khách đều thích nghe những câu chuyện mới mẻ, lưu truyền rất rộng, trong tửu lầu náo nhiệt hẳn lên, buổi chiều khách khứa từ trên phố kéo đến nghe kể chuyện cũng ngày càng nhiều.

Và vị tiên sinh kể chuyện đó cũng là người tốt duy nhất ta gặp được trong đời, mỗi lần kể xong chuyện ông ấy đều chia cho ta một túi tiền.

Nằng nặng, rất nặng.

Ông ấy nói tích góp đủ mười túi, là có thể mua một căn nhà nhỏ ở Huyền Kinh Thành, “thằng nhóc ngươi cũng coi như có một nơi đặt chân rồi.”

Khoảng thời gian đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời ta, đi trên phố vỗ vỗ túi tiền, nhìn thấy cái gì cũng muốn mua, nhưng cuối cùng lại luôn không nỡ.

Sau đó ta thực sự đã tích góp đủ tiền, tiên sinh giúp ta mua một cái sân nhỏ, rất gần nhà ông ấy, tiên sinh rảnh rỗi là lại rủ ta đi uống rượu, sau đó dạo đêm Huyền Kinh, giống như chim thú đi kiếm ăn vậy.

Một buổi chiều nọ, ta đưa tiên sinh về nhà ông ấy.

Ở cổng viện, ta gặp một người, hắn mang đến một phong thư rất dày và một túi tiền rất lớn.

Bức thư đã lâu không tới.

Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Tại Quỷ Đêm Trảm Thần Ma
Quay lại truyện Đại Đế Cấm Khu
BÌNH LUẬN