Chương 1000: Kết Thúc

Chương 1000: Kết Thúc

Cửu Thiên Thập Địa hiện nay đều đã sinh ra vô tận biến hóa.

Thiên Nguyên bây giờ, thậm chí cả Đại Tiên Giới, người tu hành nhiều như sao trời, đếm không xuể.

Vì ý chí thiên địa đã sửa đổi lớn, những người tu hành này đều phải đối mặt với một lựa chọn khó khăn.

Rốt cuộc có nên đi độ kiếp hay không?

Có người coi việc độ lôi kiếp là cơ hội, một tạo hóa vạn cổ khó gặp, độ kiếp tu tâm, thăng tiến cảnh giới. Cũng có người tự biết tâm kiếp khó độ, coi đó là đại nguy cơ. Có kẻ trốn trong động phủ, liều mạng áp chế pháp lực, chỉ nghĩ cách lừa gạt Thiên Đạo, trì hoãn lôi kiếp. Lại có kẻ hùng tâm vạn trượng, gấp rút chuẩn bị, chỉ muốn vào trong lôi kiếp để kiểm chứng đạo tâm của chính mình!

Lôi kiếp vấn tâm, khó mà che giấu tâm niệm!

Không ai biết theo lôi kiếp giáng lâm, sẽ có bao nhiêu người thuế biến thành Tiên, lại có bao nhiêu kẻ trụy lạc thành Ma!

Cái Tiên giới to lớn này chắc chắn sẽ đón nhận một cuộc xáo trộn hoàn toàn mới.

Về phần cần bao lâu thế cục mới ổn định lại, thiết lập trật tự mới, thì không ai biết được.

Thiên lôi như mưa, tất nhiên sẽ gột rửa thế giới cũ, đón chào một kỷ nguyên mới!

...

...

Ngay lúc Cửu Thiên Thập Địa bao gồm cả Thiên Nguyên đang chìm trong kịch biến, Thái Hoàng Thiên lại tỏ ra cực kỳ thanh u, ôn hòa.

Trước bậc thềm bạch ngọc bên ngoài Đế cung, một chiếc Tiên chu nhỏ nhắn đang đậu.

Lạc Phi Linh đã chải tóc kiểu phu nhân, dung mạo vẫn xinh đẹp, đôi mắt linh động, đang chống cằm ngồi trên boong Tiên chu chờ đợi. Cửu Thiên Thập Địa khắp nơi lôi kiếp giáng lâm, đẹp như một tràng pháo hoa hùng vĩ, nàng lại có chút bất mãn oán giận: "Nói muốn cùng ta ngắm tinh không mênh mông, nói muốn đi thăm dò biên giới hoàn vũ, nói muốn đi đến tận cùng đại đạo nhìn một chút, kết quả thì sao?"

"Một vạn năm, chỉ biết xem cái quyển sách rách nát kia của chàng!"

"Bây giờ chàng làm xong việc cần làm rồi, cũng nên thực hiện lời hứa, bồi ta đi chơi chứ?"

Chân thân Phương Nguyên từ bên ngoài Cửu Thiên Thập Địa giáng lâm. Hắn không giống vị Vạn Thế Thánh Tôn vừa hoàn thành đại sự Cải Thiên Dịch Đạo, mà giống một phu quân vừa ra ngoài bận chút việc vặt, vội vội vàng vàng tạ lỗi với Lạc Phi Linh: "Được được được, đi ngay đây, đi ngay đây!"

"Ngươi muốn rời đi?"

Đông Hoàng Lão Tổ vẫn ở lại Thái Hoàng Thiên vội vàng chạy tới, ánh mắt hơi kinh ngạc.

"Việc nên làm đã làm, ta cũng nên đi làm chút chuyện của chính mình!"

Phương Nguyên vái chào lão, cười đáp.

Đông Hoàng Lão Tổ chần chờ: "Nhưng mà chín đạo lôi kiếp này..."

"Đây chỉ là một con đường, rốt cuộc đi thành cái dạng gì còn phải xem thế nhân..."

Phương Nguyên cười đáp: "Bạn cũ, ngươi cũng không cần lo lắng. Còn chút thời gian, sao không dùng để nói lời từ biệt?"

Bên cạnh hắn, Bạch Hổ và Thanh Long từ trong Đế cung đi ra. Bạch Hổ nhẹ nhàng nhảy lên Tiên chu, hóa thành một con mèo trắng, nằm ngủ ở chỗ thoải mái nhất trên thuyền, vẻ mặt ngạo mạn. Thanh Long thì hóa thành hình người, chủ động ngồi vào vị trí cầm lái Tiên chu, quay đầu vẫy tay với Đế cung. Huyền Quy mắt đã buồn ngủ mê ly, tuy lười động đậy nhưng vẫn giơ móng vuốt lên chào tạm biệt bạn cũ.

"Mấy vị Thần vệ cũng phải đi sao?"

Đông Hoàng Lão Tổ thấy vậy, không nhịn được biến sắc.

"Hồng Mông Đạo Khí cùng Hắc Ám Ma Tức đã thành nhất thể lưỡng mặt, Đế trì cũng không cần thiết phải trấn giữ nữa!"

Phương Nguyên nhìn mấy vị bạn cũ, nhẹ nhàng cười giải thích một câu.

Đông Hoàng Lão Tổ dường như còn lời muốn nói, nhưng ánh mắt Phương Nguyên đã nhìn về nơi khác.

Trong Tự Tại Thiên, bóng người hiện ra, xuất hiện một người khổng lồ tựa như ngọn núi nhỏ, thân hình như sắt, ánh mắt trầm mặc, từ xa nhìn Phương Nguyên nói: "Phương tiểu ca, lần này ta không thể đi cùng ngươi. Ta phải ở lại đây chờ tiểu muội chuyển sinh trở về!"

Phương Nguyên gật đầu: "Còn rất nhiều người, chờ bọn họ trở về, thay ta nói lời từ biệt với họ!"

Người khổng lồ nói: "Sau này có lẽ sẽ cùng tiểu muội đi tìm ngươi!"

Phương Nguyên cười nói: "Vượt qua chín kiếp, ngươi sẽ biết ta ở đâu!"

Người khổng lồ gật đầu, trở lại Tự Tại Thiên, tiếp tục hóa thành ngọn núi trầm mặc.

...

...

Phương Nguyên định lên thuyền nhưng lại không nhịn được quay đầu nhìn lại.

Trong thế giới này còn rất nhiều bóng dáng quen thuộc.

Tựa như tại một Tiên phủ sâu thẳm ở Bá Hạ Thiên, có người tóc trắng như tuyết đang cân nhắc nên đi độ tình kiếp hay đầu nhập luân hồi.

Trong một vương đình nào đó ở Thiên Nguyên, một nữ anh vừa chào đời, mi tâm có nốt chu sa đỏ như máu, sinh ra đã có Hoàng khí hộ thể!

Trên cánh đồng tuyết, có hài nhi chào đời nương theo kiếm quang, được khen là trời sinh Kiếm Thể!

Tại nhà một đồ tể ở Vân Châu, đứa bé mập mạp sinh ra ngửi mùi thịt thủ, vừa ra đời đã nặng mười cân!

...

...

Từng kỳ tài xuất hiện theo đợt luân hồi đầu tiên, đồng thời có mặt trong một thời đại, lại bắt đầu lại một đời tu hành. Có thể suy đoán, nương theo sự trưởng thành của bọn họ, một đại thời đại thiên kiêu như sao trời mênh mông sắp đến!

Phương Nguyên nhìn những bóng dáng quen thuộc ấy, dường như cũng đang suy nghĩ có cần nói lời từ biệt với họ hay không!

"Đi thôi đi thôi, lại nói nữa thì dài dòng..."

Cũng đúng lúc này, Thanh Long Ma Ngang ở mũi Tiên chu quay lại, thiếu kiên nhẫn giục giã.

Con mèo trắng đang nằm trong khoang thuyền cũng lười biếng kêu một tiếng.

Đáng sợ nhất chính là ánh mắt không hài lòng của Lạc Phi Linh. Phương Nguyên đành cười khổ, bước lên Tiên chu.

"Phương Nguyên đạo hữu..."

Bên cạnh Tiên chu, Đông Hoàng Lão Tổ không nhịn được gọi một tiếng, đem vấn đề ẩn sâu trong lòng hỏi ra: "Ngươi Cải Thiên Dịch Đạo, bày xuống lôi kiếp, khai sáng một kỷ nguyên tu hành mới, chỉ vì diệt trừ tai họa từ nhân tâm. Nhưng nhân tâm thiện biến, dù bố cục cẩn mật, dụng ý tốt đến đâu, sợ cũng không tuyệt diệt được tà niệm nhân tâm. Nếu tương lai vẫn sẽ đón nhận một ngày đại đạo sụp đổ, như vậy..."

Tiên chu dần dần đi xa. Phương Nguyên một thân áo bào xanh đứng ở mũi thuyền, chỉ cười cười, không hề trả lời.

< Toàn Sách Xong >

Kết thúc rồi

Cảm tạ các bạn đã thank cùng đề cử

Hẹn gặp lại ở bộ sau

Đề xuất Võng Hiệp: Võng Du Chi Cận Chiến Pháp Sư
Quay lại truyện Đại Kiếp Chủ
BÌNH LUẬN