Chương 60: Phế vật, lăn đi

Chương 59: Phế vật, lăn đi

Sau khi phân phó chúng đệ tử, Phương Nguyên tự mình xách ngược trường kiếm, đứng ở Thủy chủ vị.

Đây là vị trí trọng yếu nhất trong Ngũ Hành trận, biến hóa nhiều nhất, vừa cần phối hợp bốn chủ vị khác biến hóa, lại cần dự phòng các tình huống đột phát hiểm nghèo, khi cần thiết còn phải kịp thời thay thế bốn vị trí kia phát huy tác dụng. Từ trước đến nay đây đều là vị trí hạt nhân, Phương Nguyên chỉ tin tưởng mình có thể thủ được. Còn lại hai vị tiên môn đệ tử bị thương thì được Ngũ Hành trận bảo hộ ở bên trong. Sau đó Phương Nguyên trầm giọng mở miệng: "Đều tại vị trí, tâm thần chớ hoảng sợ, xông về phía Đông..."

Khi bọn hắn vừa lên núi đều là từ phía Tây xông tới, theo lý thuyết xông về phía Tây mới càng có khả năng thoát ra, nhưng bây giờ Phương Nguyên lại nói xông về phía Đông. Chúng tiên môn đệ tử lập tức hơi kinh ngạc, bất quá nhất thời ai cũng không dám nói thêm gì.

Vừa rồi Ngô Thanh bị Phương Nguyên tát cho bối rối, lúc này càng như khúc gỗ, chỉ dám di chuyển theo đám người.

"Hắn đây là muốn lấy phương pháp trận trong trận để đối kháng lực lượng yêu trận chung quanh sao..."

Tiểu Kiều sư muội lúc này cũng không nhịn được nhìn chăm chú Phương Nguyên một chút, trong lòng cảm thán: "Cái này vốn là tiên môn có dạy, chỉ là làm khó hắn trong lúc cấp thiết liền có thể suy tính ra bực này trận pháp biến hóa... Điểm mấu chốt hơn là, làm sao hắn thuận miệng bài bố trận vị, xem ra nhẹ nhõm tùy ý, lại vừa lúc có thể phát huy ra tất cả sở trường của chúng ta? Đây là làm sao làm được?"

"... A, phải rồi, lúc đi chúng ta đều đã giới thiệu qua sở trường của mình!"

Trong lúc nhất thời, nàng cảm giác Phương Nguyên có chút cao thâm khó lường.

Từ lúc lên núi, đến một thức thần thông bức lui chúng yêu, rồi đến lúc này bài bố trận vị, Phương Nguyên thể hiện ra đều là những thứ đơn giản nhất mà bọn hắn từng học trong tiên môn. Thế nhưng hết lần này tới lần khác, khi tình huống nguy cấp, bọn hắn đều quên sạch sẽ, không cách nào vận dụng rõ ràng, còn Phương Nguyên lại có thể tùy cơ ứng biến, chẳng những dùng đến mà còn mười phần hữu dụng...

"Ha ha, ta liền nói sao lại có chân truyền đệ tử rời núi chuyên vì bảo hộ mấy con chim non đây?"

Cũng đúng lúc này, trong yêu trận bỗng nhiên có một thanh âm chua ngoa phá lên cười, ẩn ẩn hàm chứa chút hận ý. Ở chỗ yếu ớt không thể thấy, tựa hồ có một đôi mắt phẫn nộ đang nhìn Phương Nguyên: "Không ngờ tiên địa xuống dốc này thế mà lại còn có bực này xuất sắc tiên môn đệ tử. Bản tôn hôm nay kiếm lợi lớn, dịch não của ngươi nhất định rất ngon, có thể đại bổ nguyên khí của ta..."

Nghe được thanh âm của Yêu Ma kia, trong lòng chúng tiên môn đệ tử lập tức run rẩy.

Phương Nguyên lại tựa như mắt điếc tai ngơ, nhìn quanh một lượt rồi quát khẽ: "Đi!"

Oanh!

Chúng tiên môn đệ tử cơ hồ theo bản năng thúc giục pháp lực, nương theo biến hóa của Ngũ Hành trận, hỗ trợ lẫn nhau, che chở đồng môn bị thương, chậm rãi phóng đi hướng Đông. Nhưng cũng đúng lúc này, yêu trận chung quanh rung lắc dữ dội, sát khí bức người, mùi máu tươi xông vào mũi. Không biết bao nhiêu yêu thú từ trong khói đen cuồn cuộn xung quanh vọt ra, nhào tới cắn xé...

"Điên đảo ngũ hành, nghịch chuyển tạo hóa, Kim chủ sát, Sơn chủ thủ!"

Phương Nguyên quát lên trận quyết, trong thanh âm mang theo sự uy nghiêm không thể nghi ngờ.

"Tử Chân Kiếm, đi!"

Kỳ Khiếu Phong tuân lệnh, không chút nghĩ ngợi, phi kiếm màu tím liền xông ra ngoài, hóa thành một đạo tử sắc thiểm điện chớp mắt du tẩu.

"Bá bá bá..."

Hắn tu luyện dù sao cũng là Tiên gia phi kiếm chân chính, uy lực cực mạnh. Những yêu thú kia dù hung mãnh cường hoành đến đâu, trước mặt phi kiếm này cũng khó bảo toàn. Phàm là con nào dám không nhìn phi kiếm vọt lên đều bị xé rách nhục thân trong nháy mắt. Một số con miễn cưỡng tránh thoát phi kiếm, lén tìm cách tấn công lại đều bị đệ tử Sơn chủ vị không nói một lời ngăn cản, triệt để không có cơ hội đả thương người...

Hai người kia, một kẻ chỉ cầu tiến công không nghĩ phòng thủ, một kẻ chỉ cầu bảo vệ đám người hoàn toàn không để ý tới hung hiểm chung quanh, đúng lúc phát huy ra lực lượng mạnh nhất của bọn hắn.

Mà tại những chỗ phòng thủ sơ hở, Phương Nguyên cầm trường kiếm du tẩu bốn phía, vừa lúc bổ sung những lỗ hổng kia.

"A, những yêu thú này giống như cũng không mạnh đến vậy..."

Trong lòng chúng tiên môn đệ tử thậm chí nảy sinh ý nghĩ như thế.

Vừa rồi loạn thành một đoàn, bọn hắn chỉ cảm thấy khắp nơi đều là yêu thú, giết không hết, chém không dứt, một thân pháp lực phát huy ra lại luôn vướng víu, thủ không xong, đánh không được, luống cuống tay chân, càng đấu càng thấy khó chống cự. Lại không nghĩ rằng lúc này Ngũ Hành trận vừa ra, lập tức cảm giác trong lòng có chỗ dựa, hành tung của yêu thú cũng có dấu vết để lần theo!

"Ha ha ha ha, truyện cười! Các ngươi rơi vào trong trận lão phu cũng muốn bằng cái này phá trận, xông ra sinh lộ?"

Yêu Ma kia tựa hồ sắp phát điên, cười càng thêm hung hăng ngang ngược, hét lên: "Để cho các ngươi nhìn một chút sự lợi hại của ta!"

Rầm rầm...

Cũng không biết hắn đã làm gì, mùi máu tươi chung quanh bỗng nhiên nồng đậm gấp mấy lần, giống như ngã vào trong biển máu. Trong hắc vụ chung quanh cũng ẩn ẩn thêm vài phần màu đỏ tươi. Ngửi thấy huyết khí kia, đám tiên môn đệ tử lập tức chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng!

"Không tốt... Trong yêu trận này có độc, mau phục dụng Giải Độc Đan!"

Tiểu Kiều sư muội nhất thời cảnh giác, run giọng quát to.

Ngũ Hành Trận của bọn hắn có thể chịu đựng được công kích của yêu thú, nhưng làm sao đề phòng được độc khí trong trận?

Dưới tình thế cấp bách, nàng vội muốn lấy Giải Độc Đan ra phục dụng, nhưng Yêu Ma kia nghe vậy lại bỗng nhiên phá lên cười.

Thấy bộ dạng kinh hoảng của đám tiên môn đệ tử, hắn tựa hồ vô cùng đắc ý.

"Không cần..."

Nhưng tiếng kêu của Tiểu Kiều sư muội còn chưa dứt, thân hình Phương Nguyên đã xuất hiện trước mặt nàng. Hắn nhẹ nhàng đưa tay tháo túi trữ vật bên hông Tiểu Kiều xuống, đổ ngay xuống đất. Lập tức các loại đan dược, linh thạch, pháp khí, thậm chí là một ít đồ vật riêng tư của nữ nhi như áo lót, yếm đều rơi vãi đầy đất, trắng lóa một mảnh.

"Ngươi... Ngươi muốn làm gì?"

Tiểu Kiều sư muội nhất thời xấu hổ đỏ mặt, theo bản năng quát lên.

Nhưng Phương Nguyên không để ý tới nàng, ánh mắt lướt qua đủ loại đan dược, cầm lên một bình "Thanh Tịnh Tán", sau đó phất tay quét qua, thu lại những vật khác vào túi trữ vật, chỉ giữ lại Thanh Tịnh Tán trong tay, mở nắp ra.

"Ngươi đây là..."

Tiểu Kiều cảm thấy khó hiểu.

Thanh Tịnh Tán là loại tài nguyên thường gặp trong tu hành, chuyên dùng để lắng lại huyết khí xao động trong cơ thể, bình thường dùng để phòng ngừa tẩu hỏa nhập ma do huyết khí quá thịnh làm hỗn loạn pháp lực.

Nhưng lúc này đối mặt với độc ý đáng sợ trong yêu trận, không dùng Giải Độc Đan lại dùng vật này làm gì?

"Yêu Ma này thi triển chính là Huyết Độc Sát, Giải Độc Đan bình thường vô dụng. Độc sát nhập thể sẽ dẫn động huyết khí trong cơ thể, khiến người toàn thân bủn rủn, lực lượng xói mòn. Nhưng lấy Thanh Tịnh Tán áp chế huyết khí lại có thể giải Huyết Độc Sát, khiến huyết khí bình phục, không bị ảnh hưởng!"

Phương Nguyên đổ Thanh Tịnh Tán ra, rắc lên người mỗi tiên môn đệ tử trong trận một ít, sự rối loạn liền hơi bình ổn.

"Ngươi đến đan pháp cũng hiểu?"

Tiểu Kiều sư muội ngửi thấy mùi hương Thanh Tịnh Tán, chỉ cảm thấy trong lòng mát lạnh, một thân huyết khí sôi trào cũng được trấn an không ít, cảm giác choáng váng vừa rồi trong nháy mắt biến mất. Nàng cảm thấy đại định, theo bản năng hỏi.

"Hiểu một chút!"

Phương Nguyên thuận miệng trả lời, ném lọ Thanh Tịnh Tán đi: "Tiếp tục xông tới trước!"

Chúng tiên môn đệ tử nghe lời Phương Nguyên, cảm thấy choáng váng biến mất, hào khí tái sinh, vững vàng xông về phía trước.

Chẳng qua trong lòng không khỏi ấn tượng sâu hơn về Phương Nguyên: "Hắn thế mà nghiên cứu đan thuật sâu như vậy?"

"Oa nha nha..."

Yêu Ma kia thi triển Huyết Độc Sát vốn nắm chắc phần thắng, không nghĩ tới lại bị phá giải dễ dàng như vậy, lập tức tức giận không thôi. Nhất là nhìn thấy đám tiên môn đệ tử này làm gì chắc đó, kiên định không đổi hướng phía Đông yêu trận lao đến, hắn cũng bắt đầu lo lắng. Nhất thời không lo được việc lưu thủ, hắn âm thầm đưa ra một quyết định đau lòng, phẫn nộ hét lớn: "Tiểu tử ngươi dám! Hôm nay không đem ngươi chém thành muôn mảnh, ăn sạch dịch não thì khó tiêu mối hận trong lòng bản tôn!"

"Hồn phách tán tụ, yêu thân như đồng, khí huyết gia thân, tàn mạc lưu hết..."

Trong miệng hắn chậm rãi niệm tụng cổ chú, toàn bộ yêu trận lập tức nổi lên các loại biến hóa, trở nên âm phong thê thê.

"Ngao..."

Theo biến hóa này, chung quanh đám yêu thú đang chằm chằm nhìn tiên môn đệ tử thế mà đồng thời chậm rãi lui vào trong khói đen.

Xem ra lũ yêu thú này giống như đang rút lui!

Nhưng cùng lúc đó, trong yêu trận mùi máu tươi lại càng đậm, tiếng yêu thú gào thét thống khổ vang lên.

"Cái này... Đây là cái gì?"

Một đám tiên môn nghe tiếng kêu thống khổ kia, nhịn không được sợ mất mật, theo bản năng hỏi.

"Kiềm Lư chi thuật mà thôi!" (Trò mèo/Hết kế khả thi)

Phương Nguyên thần sắc bình thản, ánh mắt nhìn về phía trước, tựa hồ nhìn thấu tầng tầng yêu vụ.

"Rống..."

Chỉ qua vài tích tắc, tiếng gào thét của yêu thú sâu trong yêu vụ đột nhiên biến mất, thay vào đó là tiếng thở dốc thâm trầm. Đột nhiên, một tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên, yêu vụ bị xé toạc, thình lình có một con Yêu Ngưu thân hình lớn như núi nhỏ lao đến. Yêu vật kia trông tựa trâu lại mọc vằn hổ, vuốt sói, sừng trâu, đuôi báo, cánh ưng, giống như một con Tứ Bất Tượng. Trên những chỗ chắp vá của nó có thể thấy vết thương đẫm máu, mùi máu tươi nồng nặc đến buồn nôn...

"Xoạt..."

Yêu thú kia vọt ra, chợt vung cánh, nhìn thẳng chúng tiên môn đệ tử lao đến.

"Kim chủ vị, giết!"

Trong ánh mắt hỗn loạn của chúng tiên môn đệ tử, thanh âm Phương Nguyên lạnh lùng tựa như hàn băng.

Kỳ Khiếu Phong không cần nhắc nhở liền vội vàng tế phi kiếm ra ngoài. Hắn là Kim chủ vị, vốn đứng mũi chịu sào.

"Bá..."

Phi kiếm đón đầu yêu thú, trong nháy mắt chém rách một cái cánh của nó. Nhưng không ngờ yêu thú kia hoàn toàn không để ý, tốc độ không hề giảm, vẫn trực tiếp lao về phía chúng tiên môn đệ tử, áp sát ngay trước mặt...

Kỳ Khiếu Phong trong nháy mắt chỉ cảm thấy thân thể phát lạnh, vô thức quay người lui lại, co cẳng lướt gấp.

Nhưng đúng lúc này, bên cạnh hắn bỗng nhiên có thêm một người, bên tai truyền đến thanh âm lạnh băng của Phương Nguyên: "Phế vật, lăn đi!"

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi
Quay lại truyện Đại Kiếp Chủ
BÌNH LUẬN