Chương 9: Một thuật diễn vạn pháp

Chương 8: Một thuật diễn vạn pháp

Oanh! Oanh! Oanh!

Khó mà hình dung cảm giác trong sát na kia. Phương Nguyên sau khi trả lời tất cả vấn đề, thuận theo bản tâm nói ra ý tưởng chân thật nhất nội tâm, chỉ cảm thấy hư không chung quanh biến ảo, thần lôi run rẩy. Một sát na lại tựa như vĩnh cửu. Trong quá trình này, hắn loáng thoáng cảm thấy ý chí nào đó khen ngợi, sau đó dường như có một vật kỳ quái tiến vào thần hồn hắn. Điều này khiến hắn vô cùng thống khổ, thần hồn như đang bị xé rách nhưng lại cảm thấy dị thường thỏa mãn, giống như đang trải qua một giấc mộng kỳ diệu!

"Đây là cái gì?"

Hồi lâu sau hắn mới thanh tỉnh lại, phát hiện mình tựa hồ đang ở trong một không gian huyền diệu.

Loáng thoáng có thể thấy chung quanh tất cả đều là kinh văn màu vàng óng lơ lửng giữa không trung.

Những kinh văn này khiến hắn cảm giác quen thuộc đến cực điểm, đều là nội dung Đạo Nguyên Chân Giải.

Hắn hiểu rõ những kinh văn này hơn cả vân tay mình, thế nhưng lúc này, trong sự quen thuộc lại xuất hiện chút biến hóa huyền bí. Những kinh văn kia không ngừng toát ra, biến hóa, trình tự sắp xếp, thậm chí từng nét bút đều đang tiến hành một loại diễn biến huyền ảo khó lường nhưng lại ẩn hàm đại đạo lý lẽ. Theo sự diễn biến đó, một thứ quen thuộc mà xa lạ xuất hiện. . .

Đại đạo chí giản!

Kinh văn vẫn là kinh văn kia nhưng đạo lý ẩn chứa bên trong đã hoàn toàn khác biệt, làm cho Phương Nguyên nghẹn họng nhìn trân trối!

"Ta đọc sách đến mức đầu óc không bình thường rồi sao?"

Phương Nguyên nhất thời khó phân biệt tràng cảnh mình trải qua là thật hay giả, hay là một giấc quái mộng.

Bất quá xuất phát từ một loại xúc động nội tâm khó hiểu, hắn vẫn theo bản năng nhìn xuống.

"Thiên Diễn chi thuật?"

"Đây là. . . Đây là một loại thôi diễn chi thuật?"

Rất kỳ diệu, khi hắn nhìn thấy những kinh văn kia, tất cả kinh văn màu vàng óng liền từng cái bay múa như vô tận lưu tinh lao vào mi tâm hắn. Sau đó, trong đầu hắn đã xuất hiện thêm một đạo pháp môn thần dị.

"Ba ngàn đại đạo dung một lò, tâm tồn một thuật diễn vạn pháp. . ."

Cảm ứng đạo pháp môn kia, sắc mặt Phương Nguyên dần trở nên trắng bệch.

Hắn gần như không thể tin được tin tức xuất hiện trong đầu, bởi vì nó thực sự quá. . . Quá khoa trương!

"Đại đạo ba ngàn đều tại trong nhất nguyên, theo thuật thôi diễn, thế gian vạn pháp đều nằm trong khống chế. . ."

Ngay lúc hắn đang chấn kinh, không biết có nên tin tưởng tin tức trong đầu hay không, hắn theo bản năng nhớ tới đạo tu hành tâm pháp duy nhất mình nắm giữ hiện tại - Thanh Dương Tông sơ giai Luyện Khí pháp. Hắn đã tu luyện một tháng, mặc dù cần cù nhưng vẫn còn nhiều điểm đáng ngờ chưa giải, chính những điểm này khiến Luyện Khí tầng một của hắn không được viên mãn.

Vốn dĩ những điểm đáng ngờ này trong lòng Phương Nguyên tựa như đay rối.

Muốn giải quyết chỉ có thể đi thỉnh giáo tiên môn trưởng lão hoặc tự mình từng chút dò xét.

Thế nhưng đúng lúc Phương Nguyên theo bản năng thử dùng thôi diễn chi thuật trong đầu để thôi diễn tâm pháp kia, hắn bỗng cảm giác tâm thần đại biến. Từ nơi sâu xa, giống như có một phần lực lượng bị rút ra khỏi cơ thể hắn.

Cảm giác hư thoát bất thình lình khiến đầu óc hắn choáng váng, suýt nữa ngã xuống đất. . .

Nhưng ngay khi hắn kinh hãi vội vã thu hồi tâm thần, cả người lại đột nhiên ngẩn ra.

Trong thức hải hắn thế mà xuất hiện một đạo thần niệm rõ ràng!

Thần niệm này không phải vật gì khác, chính là Thanh Dương tông sơ giai Luyện Khí pháp. Chỉ có điều khác với sự sương mù nồng nặc, hoang mang nan giải lúc trước, Thanh Dương tông sơ giai Luyện Khí pháp xuất hiện trong tim hắn lúc này thình lình trở nên vô cùng rõ ràng, giống như một con đường lớn thẳng tắp kéo dài tới chân trời!

Những nghi hoặc khốn nhiễu hắn bấy lâu đều rộng mở trong sáng vào lúc này. Hắn trong nháy mắt đã hiểu mình nên làm thế nào mới có thể trực tiếp nhất, ổn thỏa nhất tu luyện Luyện Khí tầng một đến viên mãn. Sâu hơn nữa, hắn thế mà cảm thấy trong Thanh Dương Tông sơ giai Luyện Khí pháp này có nhiều vấn đề tồn tại, nếu có thể loại bỏ những vấn đề này, hiệu suất tu hành không thể nghi ngờ sẽ cao hơn. . .

"Đây chính là bí mật của Đạo Nguyên Chân Giải?"

Mặc dù việc đột nhiên bị rút đi lượng lớn lực lượng khiến sắc mặt hắn tái nhợt, trán đau nhức, nhưng lúc này sắc mặt Phương Nguyên lại là một mảnh cuồng hỉ, hai mắt tỏa sáng, khó mà hình dung niềm vui sướng vô tận trong tim. . .

"Cái Đạo Nguyên Chân Giải này căn bản không phải là giả. . ."

"Trong này thế mà thật sự ẩn giấu một đạo thôi diễn chi thuật. . ."

Thứ ẩn giấu trong Đạo Nguyên Chân Giải không phải phương pháp tu hành, mà lại cao hơn bất kỳ phương pháp tu hành nào trên thế gian!

Bởi vì đây là một loại kỳ thuật dùng để thôi diễn phương pháp tu hành, tăng lên hiệu suất cùng phẩm chất của nó. . .

Cái này rõ ràng là dung hợp phương pháp tu hành cùng đạo lý của tất cả đại tiên môn trên thế gian, thôi diễn ra một đạo chí cao kỳ thuật. Tác dụng của nó là có thể phân giải, thấu hiểu hết thảy tu luyện tâm pháp, nhờ đó thôi diễn ra tâm pháp có hiệu suất cao hơn, uy lực mạnh hơn!

Đại đạo ba ngàn, trăm sông đổ về một biển!

Có người nói thế gian tất cả phương pháp tu hành cuối cùng đều sẽ hướng về một điểm cuối giống nhau. Mà môn kỳ thuật này không ngờ lại từ điểm cuối cùng kia quay ngược lại, bản thân nó đã bao dung ba ngàn đại đạo, cho nên mới có thể kham phá vô tận hư ảo, trực chỉ chân tướng tu hành. . .

"Thế có đại đạo ba ngàn, ta chỉ một thuật phá đi. . ."

Thần sắc Phương Nguyên dần trở nên đặc sắc, nắm đấm nắm thật chặt như nắm lấy vạn vật: "Mặc dù giống như cần tiêu hao lượng lớn tâm thần mới có thể hoàn thành loại thôi diễn này, nhưng cho dù như thế, cái này. . . Quá. . . Quá thần kỳ a?"

"Phương sư đệ, Phương sư đệ, ngươi không sao chứ?"

Bỗng nhiên từng tiếng kêu gọi vang lên. Tinh thần Phương Nguyên trở về hiện thực, thấy khuôn mặt xấu xí của Tôn quản sự trước mắt. Kinh văn màu vàng óng chung quanh đều đã biến mất, hắn vẫn dựa vào giá sách ngồi đó, giống như vừa rồi hết thảy chỉ là một giấc quái mộng.

"Vừa qua tới liền thấy ngươi ôm bản sách rỗng ngẩn người, có phải bị đả kích không?"

Tôn quản sự thở dài kéo hắn dậy, nhìn hắn từ trên xuống dưới hỏi.

"Sách rỗng?"

Phương Nguyên nao nao, cúi đầu nhìn lại, lập tức ngẩn ngơ.

Vừa rồi rõ ràng là Đạo Nguyên Chân Giải viết đầy kinh văn, bây giờ thế mà ngay cả một chữ cũng không còn, chỉ có trang sách trống rỗng. Duy tại trang đầu còn giữ pháp ấn của Cố Tùng trưởng lão, giống như những kinh văn kia đều đã trốn thoát khỏi sách.

"Ngạch. . . Không có việc gì, không có việc gì, chỉ là nghĩ một ít chuyện!"

Ý thức được việc này cổ quái, Phương Nguyên khống chế tâm thần, thả quyển kinh thư không chữ về lại giá sách. Trong lòng hắn có chút chấn kinh, chỉ sợ một màn mình nhìn thấy trong ảo giác vừa rồi là thật. Kinh văn trên Đạo Nguyên Chân Giải này thế mà thật sự hóa thành một đạo kỳ thuật tiến nhập thức hải của mình, chẳng lẽ đây chính là bí mật chân chính của Đạo Nguyên Chân Giải?

Chỉ là vì sao bí mật này cuối cùng bị mình phát hiện, còn Cố Tùng trưởng lão nghiên cứu hơn bảy trăm năm lại không thu hoạch được gì?

Nhịn không được nhớ tới cảm giác khảo hạch khi vừa cầm lấy kinh văn, trong lòng hắn có một đáp án mơ hồ: Tựa hồ bí mật này không phải tùy tiện liền có thể cầm tới, cần đạt được sự tán thành của kinh văn trong sách mới được. . .

"Ha ha, gần nhất quá cực khổ rồi. Ai nha, ta nghe người khác nói ngươi mỗi đêm tu hành, thậm chí không ngủ, cái này không được đâu. Người là sắt, cơm là thép, một giấc không ngủ mệt chết người. Giống người như ngươi a, chính là lòng dạ quá cao, cứ muốn mấy sự tình không thiết thực mới làm khổ mình như vậy. Nghe ta, trở về mua bầu rượu, cắt nửa cân thịt đầu heo, hai anh em ta tâm sự!"

Gặp Phương Nguyên mất hồn mất vía, Tôn quản sự ra vẻ người từng trải cảm khái.

"Tốt, tốt, tốt, ta đã biết. . ."

Phương Nguyên nghe Tôn quản sự nói dông dài liền đau đầu, vội vàng liên thanh đáp ứng, cùng hắn ra khỏi Tàng Kinh điện.

Chỉnh lý Tàng Kinh điện không phải công việc một chốc một lát. Bây giờ mặt trời đã lặn về tây, chúng tạp dịch cùng ngồi Mộc Diên trở về Tạp Vụ điện chờ ngày mai lại đến. Tôn quản sự nhìn ra Phương Nguyên sau khi gặp mấy tiên môn đệ tử kia thì cả người đặc biệt không thích hợp, rất khéo hiểu lòng người muốn lôi kéo Phương Nguyên đi uống rượu. Bất quá Phương Nguyên khéo lời từ chối, qua loa ăn cơm tối xong liền vội vã trở về phòng.

Hắn lúc này cái gì cũng không muốn nghĩ, một lòng chỉ muốn xác minh Đạo Nguyên Chân Giải kia là thật hay giả!

Khoanh chân ngồi trên giường, hắn đánh bạo thôi động linh khí xông về một cái quan khiếu.

Bình thường hắn không dám làm như vậy, bởi vì tu hành là đại sự, không dung nạp nửa điểm sai lầm, hơi không cẩn thận liền không chết cũng bị thương. Chỉ bất quá sau khi đạt được thôi diễn chi pháp trong Đạo Nguyên Chân Giải, hắn lại có một cảm giác kỳ diệu. Phương pháp tu hành vốn mười phần huyền ảo tinh thâm đã được phân giải trong lòng hắn, biến thành vô số con đường rắc rối phức tạp nhưng lại liên quan lẫn nhau. . .

Hắn có thể nhìn thấy đích đến của mỗi con đường này, có sai, có đúng.

Mà trong tất cả, lại ẩn giấu một con đường đơn giản đến cực hạn nhưng lại rõ ràng đến cực hạn. . .

. . . Đó chính là con đường chính xác nhất, căn cơ ổn nhất, tốc độ nhanh nhất, hiệu suất cao nhất trong quá trình tu hành!

Nếu phải tìm một hình dung thì trước kia hắn như thầy bói xem voi, thông qua sờ soạng kiến thức nửa vời mà dựng lại hình dạng con voi trong lòng. Còn bây giờ, hắn trực tiếp mở mắt, một cái liền thấy được toàn bộ dáng vẻ cự tượng!

Trước kia hắn không dám liều lĩnh vì không thấy rõ con đường phía trước, nhưng bây giờ lại hồn nhiên không còn lo lắng đó!

Bởi vì dưới sự chỉ dẫn của Đạo Nguyên Chân Giải, con đường tu hành trước mắt hắn quả thực còn rõ ràng hơn vân tay mình!

"Vù vù. . ."

Đạo linh khí kia vọt tới quan khiếu, Phương Nguyên chỉ cảm thấy quanh thân chấn động. Cái quan khiếu mà hắn do dự thật lâu không dám trùng kích đã ứng thanh mà nát, tu vi tăng lên một đoạn. Điều này khiến hắn mừng rỡ không thôi: "Cảm giác này lại là thật. . ."

Cơ hồ không hề dừng lại, hắn lại thử trùng kích quan khiếu thứ hai.

Kết quả thuận lợi khó có thể tưởng tượng. Linh khí trùng kích, quanh thân ấm áp, quan khiếu thứ hai ứng thanh mà phá. . .

Những quan khiếu trước kia khiến hắn tu hành đình trệ, không cách nào tiến bộ, bây giờ thế mà đơn giản như uống nước ăn cơm. Điều này khiến Phương Nguyên nhịn không được phá lên cười, uất khí trong tim quét sạch sành sanh. Được Đạo Nguyên Chân Giải tương trợ, chính mình làm sao còn sầu không có minh sư chỉ điểm?

Đạo pháp môn này thắng qua vô số minh sư trên thế gian!

"Ai, đến cùng vẫn là điên rồi. . ."

Ngoài phòng, Tôn quản sự ôm một bầu rượu cùng gói giấy dầu bọc thịt đầu heo tới, vốn định tìm Phương Nguyên uống hai chén. Nhưng xa xa nghe tiếng cười kia, hắn lại nhịn không được rùng mình một cái, lặng lẽ lui về, trong lòng thở dài: "Lúc này cảm xúc Phương sư đệ không ổn định, ta vẫn là đừng qua đó tưới dầu vào lửa, tránh quay đầu mọi người trách ta lại làm một người rối rắm đến điên rồi. . ."

Đề xuất Voz: Tiền nhiều thì có nên mua nô lệ về chơi?
Quay lại truyện Đại Kiếp Chủ
BÌNH LUẬN