Chương 397: Thần xạ thủ bi thảm
Vù vù vù!
Từng đạo kim sắc quang ảnh xé rách không trung, như đàn cá nối đuôi nhau lao về phía Trác Phàm. Định thần nhìn lại, chỉ thấy kim quang kia không phải thứ gì khác, mà chính là từng mũi tên ánh sáng màu vàng.
Xuyên phá mây trời, hung hãn ập tới, chừng mấy trăm mũi!
Thật khó có thể tưởng tượng, một người có thể trong nháy mắt bắn ra nhiều mũi tên như vậy, hơn nữa những mũi tên này không phải cung tên bình thường, mà là linh binh ngũ phẩm thực sự.
Mỗi một mũi tên đều nhắm thẳng vào vị trí yếu hại của Trác Phàm. Thậm chí những quang tiễn kia còn chưa chạm vào người, Trác Phàm đã cảm nhận được một cảm giác đau nhói như sắp bị vạn tiễn xuyên tim.
"Đây chính là tuyệt kỹ của Bát Lang Vệ, Xạ Thiên Lang, Tiễn Phá Cửu Thiên?" Lông mày khẽ nhướng lên, trong mắt Trác Phàm lóe lên một tia kinh ngạc hiếm thấy, chậm rãi gật đầu: "Không tệ, không hổ là thần xạ thủ từng đả thương Độc Cô Chiến Thiên, quả nhiên có chút bản lĩnh!"
Thác Bạt Liên Nhi vô cùng kiêng kị nhìn Trác Phàm, sắc mặt ngưng trọng, thấp thỏm nói: "Ngươi... ngươi biết Triết Biệt?"
"Ừ, nghe thiếu chủ nhà ta nhắc tới, hắn cũng là nghe nghĩa huynh hắn, Thiên Vũ Tứ Hổ nói lại!" Không khỏi cười nhạo một tiếng, Trác Phàm thản nhiên nói: "Liên Nhi cô nương, đừng tưởng chỉ có các người thích dò la tình báo, chúng ta thực ra cũng rất hay hóng hớt đấy! Cho nên tuyệt kỹ của vị huynh đài này, ta cũng sớm nghe danh rồi!"
Nói rồi, Trác Phàm chậm rãi giơ cánh tay phải lên, hướng về phía những mũi tên đang bay tới, hồng quang nở rộ, khóe miệng vẽ nên một đường cong tự tin: "Cho dù cung tên của hắn có mạnh hơn nữa, cũng không địch lại cánh tay thần này của ta!"
Nhìn chằm chằm Trác Phàm không buông, Thác Bạt Liên Nhi đã biết hắn đối với mọi chuyện của bọn họ sớm đã rõ như lòng bàn tay, cho nên muốn xuất kỳ bất ý đả thương hắn sẽ càng thêm khó khăn. Tuy nhiên, rất đáng tiếc, Triết Biệt là một ngoại lệ...
"Hừ, tiểu tử thối, ngươi chắc đã nghe câu kẻ sĩ ba ngày không gặp phải nhìn bằng con mắt khác rồi chứ. Những tin tức ngươi nghe được về bọn ta, đã sớm là chuyện quá khứ rồi!" Đôi mắt khẽ híp lại, Thác Bạt Liên Nhi bỗng nhiên cười quỷ dị, một tay túm lấy Tra Lạp Hãn, liền mạnh mẽ bay lùi về phía sau.
Trác Phàm sững sờ, nhìn Thác Bạt Liên Nhi đã kéo giãn khoảng cách rất xa với mình, không khỏi có chút mờ mịt.
Nhưng đúng lúc này, dị biến nảy sinh!
Những quang tiễn như sóng biển cùng nhau ập về phía Trác Phàm lại đột nhiên tản ra, bay về bốn phương tám hướng, đợi sau khi lượn một vòng mới lại lần nữa lao nhanh về phía Trác Phàm, mục tiêu vẫn là các yếu hại của hắn.
Chỉ có một điểm khác biệt, đó là lúc này đây, Trác Phàm đã bị những quang tiễn này bao vây toàn diện, không còn đường nào để né tránh hay đỡ gạt.
Nói cách khác, nếu trên người Trác Phàm có điểm yếu chí mạng nào thì cũng không còn cách nào che giấu nữa. Mà đôi thú quyền của hắn cũng không thể phòng thủ hết các góc chết trên người.
Đây thực sự là đưa vào chỗ chết!
"Ha ha ha... Không ngờ chứ gì, tiểu tử thối, đây là tuyệt kỹ mới luyện thành của Triết Biệt, Vạn Tiễn Quy Tông. Từ sau khi luyện thành vẫn chưa từng dùng trước mặt người ngoài, xem ngươi đỡ thế nào!" Thác Bạt Liên Nhi cách một khoảng rất xa làm mặt quỷ với Trác Phàm, vẻ mặt hưng phấn tột độ.
Ba cô gái Vĩnh Ninh thấy vậy thì vô cùng lo lắng.
Triết Biệt từ xa nhìn cảnh này, khóe miệng lộ ra độ cong hưng phấn.
Uy lực của Vạn Tiễn Quy Tông này hắn rõ nhất, mỗi một mũi tên đều là uy lực một đòn toàn lực khi hắn sử dụng linh binh ngũ phẩm. Nay trăm tên cùng bay, hoàn toàn phong tỏa mọi đường lui của tên tiểu tử này. Hắn muốn tránh né hay đỡ hết toàn bộ là chuyện vạn lần không thể. Như vậy, Trác Phàm dù không chết cũng phải trọng thương.
Đây chính là một mũi tên bách phát bách trúng, không ai sống sót!
Vừa nghĩ đến đây, Triết Biệt liền không kìm được kích động. Chiêu này sau khi luyện thành hắn vẫn chưa dùng với người, nay lấy tuyệt thế cao thủ như Trác Phàm ra thử uy lực, thực sự là quá thích hợp!
Tuy nhiên Trác Phàm đối với chuyện này lại chẳng có bao nhiêu hứng thú, thở dài một tiếng liền thả thõng cánh tay phải xuống, bất đắc dĩ lắc đầu: "Ta nghe bọn họ nói chiêu Tiễn Phá Cửu Thiên uy lực kinh người, còn muốn thử xem lực đạo thế nào, có thể lay chuyển cánh tay thần này của ta không. Không ngờ lại là cái chiêu Vạn Tiễn Quy Tông vớ vẩn này, chán, thật chán!"
Phụt!
Triết Biệt đang ẩn nấp phía xa suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu già.
Hắn vạn lần không ngờ tuyệt kỹ hắn khổ công tu luyện lại nhận được lời đánh giá khinh thường như vậy của Trác Phàm, trong lòng không khỏi hừ thầm.
Hừ, đồ không biết nhìn hàng, lát nữa có lúc cho ngươi khóc.
Thác Bạt Liên Nhi cũng có chút bất bình, hất cằm lên, vẻ mặt cười lạnh nói: "Hừ, chỉ được cái mồm mép. Cho dù ngươi thần lực kinh người cũng tuyệt đối không ngăn được đòn tập kích từ bốn phương tám hướng này, ngươi là cùng đường bí lối rồi chứ gì!"
Lúc này, những quang tiễn kia đã sắp bắn trúng người hắn, Trác Phàm lại chẳng hề để ý, sờ sờ mũi, thản nhiên nói: "Vậy chúng ta đánh cược đi, những mũi tên này nếu có thể bắn trúng ta một mũi, cái đầu trên cổ này xin dâng tặng. Còn nếu không, xin cô nương thành thật khai báo, các ngươi có kế hoạch gì!"
"Được!"
Thác Bạt Liên Nhi không cần suy nghĩ, lập tức gật đầu đồng ý, Tra Lạp Hãn thấy vậy thì cuống cuồng kêu lên: "Tiểu thư..."
Thế nhưng, Liên Nhi lại vẻ mặt không quan tâm phất tay, bảo hắn yên tâm. Hiện tại những quang tiễn kia đã đến gần phạm vi một mét quanh người Trác Phàm, dưới sự xạ kích diện rộng như vậy, dù không bắn chết hắn cũng không thể nào một mũi cũng không trúng chứ.
Cho nên, Thác Bạt Liên Nhi tự cho rằng mình đã đứng ở thế bất bại rồi.
Tra Lạp Hãn nhìn xem, cũng khẽ gật đầu, hơi yên tâm lại, trong lòng cười thầm.
Cho dù tên tiểu tử này thực lực có mạnh hơn nữa cũng không thể nào một mũi tên cũng không bắn trúng hắn, thế thì đúng là gặp quỷ rồi. Vụ cá cược này của tiểu thư vốn dĩ là nắm chắc phần thắng a!
Thế nhưng khoảnh khắc tiếp theo, hai người bọn họ mới kinh hoàng phát hiện, mẹ kiếp, đúng là gặp quỷ thật rồi...
Hai đồng tử Trác Phàm ngưng lại, một đạo nguyên thần dao động truyền ra, đã dò xét được phía sau một cái cây lớn cách đó ngàn mét có một người đang ẩn nấp, hẳn là Triết Biệt bắn ra mấy trăm mũi tên này rồi.
Mà Triết Biệt cũng cảm nhận được cỗ dao động này truyền đến, biết Trác Phàm đã dò ra vị trí của mình, nhưng lại chẳng hề để ý.
Trác Phàm sắp bị trăm mũi tên của hắn xuyên tim rồi, bản thân còn ốc không mang nổi mình ốc, thân mình khó bảo toàn, còn có thể làm gì hắn?
Nhưng ngay sau đó, chuyện không thể tin nổi đã xảy ra. Trong ánh mắt khó tin của tất cả mọi người, Trác Phàm chậm rãi giơ tay phải lên, như một vị đế vương không ai bì nổi, khi những quang tiễn kia đã đến trước ngực hắn, "tách" một tiếng, búng tay một cái, ra lệnh: "Đi!"
Vù!
Mấy trăm quang tiễn đồng loạt biến mất trước mắt, đến khi xuất hiện lại thì đã ở sau cái cây lớn cách đó ngàn mét, vị trí Triết Biệt ẩn thân.
"Cái này là trò quỷ gì?"
Nhìn những quang tiễn mình bắn ra đột ngột xuất hiện trước mắt mình, bao vây bốn phương tám hướng, Triết Biệt lập tức sợ đến hồn phi phách tán, chửi ầm lên.
Ngay sau đó, ầm ầm ầm từng tiếng nổ liên hồi, tất cả quang tiễn đều chào hỏi lên người hắn.
Ánh sáng chói lọi không ngừng lấp lóe nơi chân trời, nhưng kéo theo đó lại là từng tiếng kêu la thảm thiết. Đoán chừng vị thần tiễn thủ kia cũng chẳng hiểu chuyện gì xảy ra, sao tên của hắn lại bắn hết lên người hắn thế này.
Tuyệt học hắn lần đầu tiên sử dụng, đối tượng thí nghiệm lại chính là bản thân hắn?
Bịch một tiếng, một vật đen thui từ trên cây rơi xuống, toàn thân co giật, máu tươi không ngừng phun ra ngoài. Nhưng hắn lại chẳng quan tâm nhiều như vậy, chỉ lẩm bẩm trong miệng, trong mắt cũng tràn đầy vẻ khó hiểu.
Có thể là đang vừa chửi thề vừa bi thương đi.
Trác Phàm nhìn về phía đó, một vòng kim hoàn trong mắt phải dần biến mất, không khỏi bật cười nói: "Ha ha ha... Quả không hổ là Xạ Thiên Lang a, đúng là bách phát bách trúng, mấy trăm mũi tên này lại không mũi nào trượt, bội phục bội phục!"
Thác Bạt Liên Nhi và Tra Lạp Hãn ngẩn ngơ nhìn Trác Phàm, nhưng đã hoàn toàn ngu người rồi, trong lòng càng là một vạn con ngựa cỏ bùn đang thỏa sức phi nước đại!
Vừa rồi... rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tên tiểu tử này đã làm gì a, quá nghịch thiên rồi!
Lúc này, ánh mắt hai người nhìn Trác Phàm đã không thể dùng từ kiêng kị đơn giản để hình dung, mà là triệt triệt để để kinh hoàng!
Tên này rốt cuộc là thần thánh phương nào, một câu nói đã khiến tất cả tên bắn ra đều đổi hướng, bắn ngược về chủ nhân cũ, chuyện này mẹ kiếp là thế nào?
Trác Phàm không khỏi cười khẽ một tiếng, khóe miệng treo một độ cong quỷ dị, nhìn lại Thác Bạt Liên Nhi nói: "Liên Nhi cô nương, ván cược này hình như ta thắng rồi, chịu thua đi chứ!"
Ực một tiếng nuốt ngụm nước bọt, hai người nhìn nhau, lại đồng loạt lùi lại hai bước, nhìn Trác Phàm với ánh mắt như nhìn một con quái vật từ không gian nào chui ra vậy.
Trác Phàm không những thần lực vô địch mà còn có một thân dị thuật kỳ quỷ, đây là điều bọn họ vạn lần không ngờ tới.
Bây giờ, bọn họ rốt cuộc cũng biết lời cảnh cáo lúc trước của Gia Cát Trường Phong là chính xác đến mức nào. Người ta một đường cầm dao phay chém tia lửa lật đổ Thất gia, sống đến bây giờ không phải là không có lý do a!
Bà nội nó chứ, con quái vật thế này, ai mẹ nó chọc nổi a!
Bây giờ, bọn họ lại phát hiện, Đế Vương Môn vậy mà dám đấu với con quái vật này đến tận bây giờ, cũng đúng là đủ dũng cảm...
"Liên Nhi cô nương, Trác Phàm ta bình sinh ghét nhất hai loại người. Một loại là không biết tự lượng sức mình, một loại là không giữ lời hứa. Hôm nay các ngươi đã phạm một điều kỵ, ta không hy vọng các ngươi phạm thêm điều kỵ nữa, nếu không ta sẽ không nương tay đâu!" Mắt khẽ híp lại, sắc mặt Trác Phàm cuối cùng cũng lạnh xuống.
Hơi thở không khỏi ngưng trệ, trong lòng Thác Bạt Liên Nhi tức tối, lúc trước ở Thú Vương Sơn, Trác Phàm đã độc chiếm Hóa Hình Nhũ và một đống thiên tài địa bảo nàng tìm được, cho nàng leo cây.
Bây giờ lại còn mặt mũi hống hách nói nàng không giữ lời hứa, đúng là vô sỉ đến cực điểm.
Tra Lạp Hãn càng xấu hổ đỏ bừng mặt, hận không thể tìm cái lỗ chui xuống.
Nghĩ hắn là đệ nhất lực sĩ Khuyển Nhung, trên chiến trường đánh đâu thắng đó, công đâu được đó. Bây giờ lại bị một tên nhóc Thiên Huyền Cảnh giáo huấn, còn mắng hắn không biết tự lượng sức mình, chuyện này khiến đường đường là Ác Lang Vệ hắn, trái tim kiêu ngạo không thể đập nổi nữa rồi.
Nhưng không còn cách nào, thế giới này thực lực là tôn, người ta thực lực mạnh hơn ngươi, nói ngươi vô sỉ là vô sỉ, nói ngươi thất tín là thất tín, ngươi làm gì được, chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng thôi!
Nếu không thì ngươi phản bác thế nào, nắm đấm của ngươi có cứng bằng người ta không?
So với Thiên Vũ giáo hóa vương đạo, Khuyển Nhung lại càng sùng bái cường giả vi tôn. Đối mặt với cao thủ như Trác Phàm, hai người đều không nói được câu nào.
Chí ít thì đám con ông cháu cha bình thường, lúc này đã bắt đầu tìm chỗ dựa rồi, kiểu như cha tao là Lý Cương các loại.
Tuy nhiên, người Khuyển Nhung lại khinh thường làm vậy, thua là thua, mặc cho người thắng xử lý. Thậm chí, bọn họ rõ ràng có thân phận đại diện sứ đoàn cũng không kêu gào.
"Ngươi giết ta đi!" Thác Bạt Liên Nhi ngửa cổ lên, vô cùng quật cường nói.
Lông mày Trác Phàm giật một cái, trong tay phát ra tiếng xương nổ giòn tan, cười lạnh nói: "Ngươi tưởng ta không dám sao? Cho dù các ngươi là sứ đoàn Khuyển Nhung, dám hành hung giữa đường, hành thích Lão tử - Thiên Vũ đệ nhất đại quản gia này, Lão tử cũng có quyền chế tài các ngươi ngay tại chỗ."
Nói rồi, trên nắm tay Trác Phàm đã hồng quang cuồn cuộn, sát ý ngập trời xông thẳng lên mây xanh...
Đề xuất Tiên Hiệp: Thôn Thiên Ký