Chương 800: Tái Khởi Chinh Trình

Gió lạnh thổi qua đỉnh núi, tà áo đen của Trác Phàm tung bay trong không trung. Hắn đứng đó, nhìn xuống vạn dặm giang sơn của Ma Sách Tông, ánh mắt thâm trầm như đầm nước cổ, không gợn chút sóng lòng.

“Ngươi thật sự quyết định đi sao?” Một giọng nói già nua nhưng đầy uy nghiêm vang lên từ phía sau. Viên lão chậm rãi bước tới, đôi mắt hiền từ nhìn bóng lưng của vị đệ tử đắc ý nhất, cũng là người khiến lão nể phục nhất.

Trác Phàm không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt đáp: “Ma Sách Tông đã đi vào quỹ đạo, Tà Vô Nguyệt cũng đã bị trừ khử. Nơi này đối với ta mà nói, đã không còn ý nghĩa gì nữa. Thế giới bên ngoài còn rộng lớn hơn nhiều, ta không thể dừng chân tại đây.”

Viên lão thở dài một tiếng, trong lòng đầy phức tạp. Lão biết, con rồng này vốn không thuộc về cái ao nhỏ Ma Sách Tông. Hắn sinh ra là để khuấy đảo thiên hạ, để đứng trên đỉnh cao nhất của thế gian này.

“Vậy còn những người khác? Khôi Lang, Nguyệt Nhi, còn cả đám tiểu tử kia nữa? Ngươi cứ thế mà đi, không sợ bọn họ thất vọng sao?”

Khóe môi Trác Phàm khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo: “Trên con đường tu hành, ai cũng phải tự đi bằng đôi chân của mình. Ta đã cho bọn họ cơ duyên, còn đi được bao xa là tùy vào bản lĩnh của mỗi người. Ma đạo vốn vô tình, Viên lão chẳng lẽ còn không hiểu đạo lý này?”

Viên lão im lặng. Phải, Ma đạo vô tình, nhưng Trác Phàm thật sự vô tình sao? Nếu vô tình, hắn đã chẳng dốc lòng vì tông môn đến thế. Nếu vô tình, hắn đã chẳng để lại những tài nguyên tu luyện quý giá kia cho đám đệ tử.

“Được rồi, đi đi. Lão phu sẽ ở đây trông coi Ma Sách Tông, chờ ngày ngươi danh chấn thiên hạ.” Viên lão phất tay, bóng dáng dường như già nua thêm vài phần giữa làn sương mờ ảo.

Trác Phàm chắp tay hành lễ, một cái lễ cuối cùng dành cho người trưởng bối mà hắn tôn trọng nhất: “Viên lão bảo trọng.”

Dứt lời, hắn hóa thành một đạo hắc quang, lao vút về phía chân trời. Nơi đó, những người của Lạc gia như Lệ Kinh Thiên, Lãnh Vô Thường đang chờ đợi hắn. Một hành trình mới, một cuộc chinh phạt mới lại bắt đầu.

Nhìn bóng dáng Trác Phàm biến mất trong mây mù, Viên lão lẩm bẩm: “Trác Phàm, hy vọng lần sau gặp lại, ngươi đã là chí tôn của thế gian này.”

Tại một nơi khác, Lạc Vân Hải đứng đầu hàng quân, ánh mắt kiên định nhìn về phía xa. Khi thấy bóng dáng quen thuộc ấy xuất hiện, hắn khẽ mỉm cười: “Trác đại ca, huynh cuối cùng cũng về rồi.”

Trác Phàm đáp xuống trước mặt mọi người, khí thế toàn thân thu liễm nhưng vẫn khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình. Hắn nhìn lướt qua những gương mặt quen thuộc, từ Lệ Kinh Thiên đến Gia Cát Trường Phong, rồi dừng lại ở Lạc Vân Hải.

“Xuất phát thôi. Mục tiêu tiếp theo, chính là đỉnh cao nhất của vùng đất này.”

Tiếng hô vang trời dậy đất, đoàn người Lạc gia dưới sự dẫn dắt của Trác Phàm, một lần nữa bước lên con đường chinh phục đầy máu và lửa, hướng về phía vinh quang vô tận.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Công Khai Vật (Dịch)
BÌNH LUẬN