Chương 801: Khuyến Nhung Đế Đô
Ba tháng sau, tại biên thùy Khuyển Nhung, một đoàn người ngựa chậm rãi tiến về phía trước. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như đầm nước lạnh, toát ra vẻ lãnh đạm khiến người khác không dám nhìn thẳng. Đó chính là Trác Phàm.
Đi sát bên cạnh hắn là Lạc Vân Hải, vị gia chủ trẻ tuổi của Lạc gia. Trải qua bao sóng gió, khí chất của Lạc Vân Hải đã trở nên trầm ổn, cương nghị, không còn dáng vẻ của một thiếu niên năm nào. Phía sau họ là những cao thủ hàng đầu như Lệ Kinh Thiên, Lôi Vũ Đình, cùng hai vị quân sư lão luyện Lãnh Vô Thường và Gia Cát Trường Phong.
Ngước mắt nhìn về phía xa, Đế Đô Khuyển Nhung sừng sững hiện ra giữa vùng thảo nguyên bao la. Những bức tường thành cao ngất, được xây dựng từ những khối đá thô kệch nhưng vô cùng kiên cố, mang theo hơi thở hoang dã và đầy uy quyền của một đế quốc phương Bắc.
“Nơi này chính là Đế Đô Khuyển Nhung sao? Quả nhiên khác biệt hoàn toàn so với Thiên Vũ.” Lạc Vân Hải khẽ cảm thán, ánh mắt lướt qua những dòng người tấp nập vào ra cổng thành.
Trác Phàm nhàn nhạt đáp lời, giọng nói không chút cảm xúc: “Cảnh sắc tuy khác, nhưng lòng người thì ở đâu cũng vậy. Tham vọng và quyền lực luôn là thứ khiến thế gian này không bao giờ yên bình.”
Lãnh Vô Thường khẽ phe phẩy chiếc quạt lông vũ, cười mà như không cười: “Trác quản gia nói rất phải. Chúng ta lần này lặn lội đường xa đến đây, e rằng sẽ khiến nơi này một phen dậy sóng.”
Gia Cát Trường Phong cũng vuốt râu, ánh mắt thâm trầm nhìn về phía hoàng cung xa xăm: “Khuyển Nhung vốn là vùng đất của những chiến binh dũng mãnh. Muốn đặt chân vững chắc tại đây, chỉ dựa vào thực lực là chưa đủ, còn cần phải có mưu lược thâm sâu.”
Trác Phàm không nói gì thêm, chỉ thúc ngựa tiến về phía cổng thành. Ánh nắng chiều tà đổ bóng dài trên mặt đất, bóng dáng của hắn cô độc mà cao ngạo, như một vị thần chết đang lẳng lặng tiến vào lãnh địa của mình.
Tại một góc khuất gần cổng thành, vài bóng người lén lút quan sát đoàn người Lạc gia. Một kẻ trong đó khẽ thì thầm: “Báo cáo ngay cho đại nhân, bọn chúng đã đến.”
Trác Phàm dường như cảm nhận được điều gì đó, khóe môi khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo. Cuộc chơi tại Khuyển Nhung, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô