Chương 165: Kiểm kê thu hoạch

Ban đêm về sáng, sao trời nơi chân trời giống như vỏ sò trong biển cả, thâm thúy vô cùng.Một sợi ánh trăng vắt xuống, đêm nay bầu trời Lạc Thành đặc biệt thanh tịnh.Lữ Thụ và Lữ Tiểu Ngư, mỗi người ôm một bát mì bò kho tàu, ngồi trên nóc nhà. Lữ Thụ mấy lần muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được: "Đây là cái ngươi nói muốn nấu cơm cho ta ăn à?"Hắn nâng bát mì tôm trong tay, vẻ mặt sụp đổ.Lữ Tiểu Ngư nghiêm chỉnh nói: "Ta muốn nấu cơm cho ngươi ăn, nhưng ta không biết ngươi khi nào về, nhỡ mua đồ khác để hỏng thì sao?"Lữ Thụ sửng sốt, lý do này nghe chừng rất có lý. Chỉ nghe Lữ Tiểu Ngư húp một ngụm mì tôm, vẻ mặt thỏa mãn nói tiếp: "Hơn nữa 'lên xe sủi cảo xuống xe mì', xa nhà về nhà chính là muốn ăn mì mà.""Nhưng người ta đâu có nói là mì tôm," Lữ Thụ tiếp tục sụp đổ.Lữ Tiểu Ngư nghe xong, lông mày bỗng nhiên nhướng lên: "Ngươi có ăn hay không!""Ăn!"

Lúc này Lý Huyền Nhất trong sân nhỏ bên cạnh lặng lẽ nhìn hai huynh muội này. Lữ Thụ vào di tích lúc nào hắn biết, tính khí Lữ Tiểu Ngư bỗng nhiên kém đi hắn cũng biết.Để dỗ Lữ Tiểu Ngư, hắn còn mua một đống đồ ăn vặt về. Kết quả Lý Huyền Nhất phát hiện Lữ Tiểu Ngư, người ngày xưa đồ ăn vặt không rời miệng, ban ngày bắt đầu không ăn linh thực.Lý Huyền Nhất tò mò vì sao Lữ Tiểu Ngư không ăn linh thực, Lữ Tiểu Ngư nói muốn để dành tối ăn.Thời gian Lữ Thụ vào di tích, Lữ Tiểu Ngư tối nào cũng ra ngoài. Lý Huyền Nhất lo lắng an toàn của nàng nên lén đi theo một lần. Kết quả phát hiện Lữ Tiểu Ngư vậy mà vụng về leo lên một cây đại thụ dưới núi, cứ trên cành cây vừa ăn đồ ăn vặt vừa chờ Lữ Thụ. Có khi ăn ăn liền ngủ thiếp đi.Nhưng mà ngủ say cũng không về nhà, cứ dựa vào cành cây ngủ, như thể sợ bỏ lỡ điều gì.Lúc ấy đồ ăn vặt mang theo cũng không nhiều, Lữ Tiểu Ngư ăn xong liền rụt tay nhỏ vào trong tay áo nhìn về phía đỉnh núi, làm bộ đáng thương.Lý Huyền Nhất khi đó có chút cảm khái, đây có lẽ là tình thân thuần khiết nhất giữa trời đất. Sau đó hắn cũng không để ý đến việc này, chỉ là mỗi ngày ban ngày đều giúp Lữ Tiểu Ngư chuẩn bị đồ ăn vặt đầy đủ, để nàng tối ăn.Nếu như việc này Lý Huyền Nhất kể cho Lữ Thụ nghe, đoán chừng Lữ Thụ nghe đến "vụng về leo lên cây" lúc, sợ rằng đã hiểu hết thảy... Lão gia tử, ngài sợ là lộ hành tung rồi...Với thân thủ hiện tại của Lữ Tiểu Ngư, leo cây còn cần vụng về sao? Nàng sợ không phải hận không thể lên trời!Lý Huyền Nhất ở phía dưới nhìn rồi quay về phòng. Lúc quay về phòng hắn chợt phát hiện, lần này Lữ Thụ ở di tích bên trong thu hoạch nhất định không nhỏ, điều này hoàn toàn là ở phương diện tinh thần khí.Khí chất Lữ Thụ hiện tại có biến hóa cực lớn. Lý Huyền Nhất luôn cảm giác sợ rằng không bao lâu, có lẽ một hai cơ hội nữa, tu hành Tinh Khí Thần của Lữ Thụ liền có thể chân chính đột phá!Chỉ là lão gia tử thừa dịp ánh trăng nhìn thấy sợi dây chuyền vàng to và chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ trên người Lữ Thụ, bỗng nhiên thấy đau răng. Quỷ mới biết thằng nhóc này ở trong di tích rốt cuộc đã làm gì!Lúc này Lữ Thụ liếc thấy lão gia tử về phòng mới nhỏ giọng nói: "Chờ lát nữa về phòng ta nói kỹ cho ngươi nghe chuyện trong di tích, hơn nữa còn có đồ vật muốn thí nghiệm."Thí nghiệm chính là hai viên Hồn Châu hắn mới có được, một viên màu đen, một viên màu sắc rực rỡ, không biết có ích lợi gì.Lúc ấy vừa có được hắn liền có cảm giác hiểu ra, đây là đồ để cho hồn phách do Lữ Tiểu Ngư câu được ăn. Còn đến cùng có phải không, vẫn phải thử mới biết.Tổng kết lại thu hoạch lần này trong di tích, lớn nhất đương nhiên là Sơn Hà Ấn. Món đồ chơi này tuy rằng còn chưa biết cụ thể tác dụng, nhưng là trận nhãn của một di tích đặc thù nhất định bất phàm.Hơn nữa công năng Tồn Trữ Không Gian có nghĩa là, về sau hắn mang đồ tùy thân sẽ dễ dàng hơn. Nếu sau này còn có cơ hội cùng Lý Nhất Tiếu đi di tích thăm dò, đến lúc đó mình liền có thể giấu đồ trong Sơn Hà Ấn mang ra ngoài...Đơn giản là thần khí thiết yếu khi đi du lịch!

Thu hoạch lớn thứ hai đương nhiên là sợi dây chuyền vàng to và chiếc đồng hồ đeo tay nhỏ. Đối với Lữ Thụ mà nói, tiền, thật là niềm vui bản thân mà...Trước đó đổi lúc hắn đã nhẩm tính trong lòng rồi, giá mua sắm những thứ này đại khái ở khoảng 19 vạn, dù sao cũng không phải mỗi thứ đều đặc biệt đáng tiền. Nếu bán nửa giá, thu nhập lần này của mình liền có thể có hơn chín vạn. Dù bán giá thấp hơn một chút, dù lừa được ba bốn vạn hắn cũng có thể chấp nhận. Điều này phụ thuộc vào tiệm cầm đồ.Cũng không biết mình đến tiệm cầm đồ, thân phận học sinh Đạo Nguyên ban của mình có thể phát huy tác dụng hay không. Loại thân phận tốt như thế không dùng thì phí, Lữ Thụ đương nhiên muốn tối đa hóa lợi ích.

Thu hoạch lớn thứ ba là giá trị cảm xúc tiêu cực, bội thu rõ rệt, ngôi sao thứ sáu đã tích đủ một nửa.Thu hoạch lớn thứ tư thì là mười hai thanh trường thương trong Sơn Hà Ấn, đây là sự tăng lên trực tiếp về sức chiến đấu.Thi Cẩu tuy hữu dụng, nhưng bản thân hắn đã sớm mở ra năng lực ngự kiếm. Tuy có thể xem như Thi Cẩu, nhưng tinh thần chi lực của hắn cũng chỉ đủ công kích ba lần mà thôi. Vạn nhất cần đối mặt kẻ địch từ ba người trở lên thì sao? Lúc đó e rằng sẽ rất lúng túng.Cho nên mười hai thanh trường thương nói đến tuy chỉ có thể xem là một loại bổ sung, nhưng sức chiến đấu loại vật này, bản thân chính là chuẩn bị càng toàn diện càng tốt mà.

Hai người trở lại trong phòng, Lữ Thụ trước tiên lấy trường mâu từ trong Sơn Hà Ấn ra cho Lữ Tiểu Ngư xem. Kết quả Lữ Tiểu Ngư đối với loại vũ khí này căn bản đều không có hứng thú.Cũng phải, trường mâu này với chiều cao của Lữ Tiểu Ngư hoàn toàn không xứng đôi. Lữ Thụ trước kia xem Tây Du Ký lúc cũng đang nghĩ, Na Tra và Hồng Hài Nhi vóc dáng nhỏ như vậy, dùng vũ khí chắc là phiên bản bỏ túi cỡ nào?Người khác đánh nhau với họ không biết có cười không?Giáo viên trại mồ côi nghe Lữ Thụ đặt câu hỏi sửng sốt nửa ngày đều không trả lời được vấn đề này...

Lữ Thụ bảo Lữ Tiểu Ngư gọi hồn phách cấp D kia ra. Hắn nghĩ nghĩ, lấy viên Hồn Châu màu đen kia từ tinh đồ ra đưa cho Lữ Tiểu Ngư: "Để nó ăn đi, xem sẽ có biến hóa gì."Kết quả vừa ăn Hồn Châu xong, hồn phách cấp D kia lập tức phát sinh dị biến. Lữ Thụ cảm nhận được khí thế của đối phương vô cớ tăng vọt, chỉ trong mấy phút ngắn ngủi đã tăng lên tới trung giai cấp D, ngang với mình!Điều này khiến hắn giật mình. Hóa ra Hồn Châu ngưng tụ từ mấy nghìn quỷ hồn lại có công hiệu lớn như vậy! Lữ Thụ có chút hối hận lúc ấy không ở lại chiến trường lâu hơn. Vạn nhất lại có thêm một viên nữa, hồn phách cấp D này chẳng lẽ có thể tăng lên tới cao giai cấp D sao?!Chỉ là dị biến tái sinh, hồn phách đen sì này... vậy mà bắt đầu cười ngây ngô, ngừng đều không ngừng được! Cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy vô cùng quỷ dị!Lữ Thụ và Lữ Tiểu Ngư đều vẻ mặt mộng ép nhìn hồn phách cấp D kia cười ngây ngô không ngừng. Lữ Thụ bỗng nhiên nghĩ đến, cái này sợ không phải là công lao của Thi Cẩu!Lữ Tiểu Ngư bỗng nhiên mặt không đổi sắc quay đầu nhìn về phía Lữ Thụ: "Lần trước làm nổ con heo của ta, lần này cái này lại bắt đầu cười ngây ngô, ngừng đều không ngừng được. Cho nên... Lữ Thụ ngươi vừa rồi cho hắn ăn chính là cười ngây ngô đan sao?""Đến từ Lữ Tiểu Ngư giá trị cảm xúc tiêu cực, +777!"

Bắc phạt Đại Minh, Nam chinh Chiêm Thành, thống nhất Đông Dương, xây dựng Đại Việt hùng mạnh thiên thu.

Đề xuất Voz: Wǒ ài nǐ
BÌNH LUẬN