Chương 166: Ngươi cho ta nói tiếng phổ thông được không ?
Lúc này, Lữ Thụ, Lữ Tiểu Ngư và Tiểu Oa ở trong phòng yên tĩnh, chỉ có hồn phách cấp D vừa được câu tới vẫn đang cười ngây ngô. Lữ Thụ nhìn những đường cong rõ ràng hình thành từ làn khói đen ấy mà cũng có chút mộng lung. Vì sao thực lực tăng lên lại có loại di chứng này?
Trước đó, Lữ Thụ đã rất cẩn thận. Dù muốn thí nghiệm những đặc điểm còn lại của Thi Cẩu, hắn cũng không dám thử trên hồn phách mà Lữ Tiểu Ngư câu tới.
Kết quả bây giờ thì sao? Lữ Thụ nhìn biểu cảm bình tĩnh của Lữ Tiểu Ngư ẩn chứa sự tức giận, rồi lại nhìn hồn phách vẫn đang cười ngây ngô, đầu óc và mắt đều đau nhức!
"Ta nói ta cũng không biết sẽ xảy ra tình huống này, ngươi tin không..." Lữ Thụ một mặt đau khổ giải thích, nhưng chính hắn nghe cũng thấy không có sức thuyết phục gì!
Lúc này, Lữ Thụ chợt nhớ tới trong tinh đồ của mình vẫn còn viên Thất Thải Hồn Châu lấy được sau khi giết chết gián điệp Nhật Bản. Hắn mắt sáng lên: "Ta đây còn có một hạt châu, nói không chừng cho hồn phách ăn hết sẽ không cười nữa?"
Lữ Tiểu Ngư lúc này thu hồn phách về, dứt khoát từ chối đề nghị của Lữ Thụ, biểu thị mình cần một tuần lễ cà chua trứng gà mới có thể tha thứ lỗi lầm của Lữ Thụ trong chuyện này!
Lữ Thụ lúc này quả thực là có lý cũng nói không rõ. Thần mẹ nó đan cười ngây ngô, quỷ biết vì sao Hồn Châu Thi Cẩu ngưng tụ ra lại có loại tác dụng phụ này!
Hắn đoán chừng, sợ rằng trong thời gian ngắn, Lữ Tiểu Ngư sẽ không cho phép hắn làm bất kỳ thí nghiệm nào trên hồn phách nữa...
Biết giải thích ở đâu đây!?
"Cho, ta mang trái cây từ di tích về," Lữ Thụ lúc này mới nhớ ra mình còn chưa đưa trái cây cho Lữ Tiểu Ngư.
Chỉ thấy Lữ Tiểu Ngư lập tức vui vẻ nhận lấy trái cây, lấy một quả rửa sạch đợi lát nữa ăn, còn lại đều đặt trong tủ lạnh.
Căn phòng này đã rất cũ kỹ, đồ dùng trong nhà cũng vậy. Tủ lạnh thường xuyên gặp vấn đề, thỉnh thoảng lại đóng băng rau quả và những thứ khác.
Máy giặt cũng rất cũ, đôi khi cho nhiều quần áo quá lồng giặt còn không quay được.
Máy điều hòa khá hơn một chút, còn TV thì càng thê thảm, vẫn là loại chiếm diện tích lớn, hình ảnh còn hơi mờ.
Lữ Thụ nghĩ nghĩ: "Sáng mai chúng ta đi hiệu cầm đồ bán dây chuyền vàng và đồng hồ rồi đi xem thị trường điện gia dụng nhé? Sắp đến kỳ nghỉ lễ 1/5 rồi, nhiều trung tâm thương mại bắt đầu giảm giá lớn. Chúng ta đã mua lại căn hộ, còn dư một ít tiền, ta thấy có thể trang trí lại phòng một chút."
"Được," Lữ Tiểu Ngư ôm trái cây vừa gặm vừa đồng ý. Lúc này, sóc con đột nhiên tỉnh lại, chui ra từ tóc Lữ Thụ, bỗng nhiên thấy Lữ Tiểu Ngư đang ôm trái cây của mình gặm, lập tức lên cơn đau tim.
Không đợi Lữ Thụ kịp phản ứng, nó đã nhảy ngay trước mặt Lữ Tiểu Ngư, chống nạnh chỉ trích Lữ Tiểu Ngư, ý là để Lữ Tiểu Ngư trả lại trái cây màu xanh cho nó.
Lữ Tiểu Ngư nhìn thấy sóc con mắt sáng lên, hoàn toàn mặc kệ sóc con chỉ trích, ánh mắt vượt qua nó nhìn về phía Lữ Thụ: "Đây là ngươi mang về từ di tích sao?"
Lữ Thụ vui vẻ gật đầu: "Linh trí của nó đã mở, rất thông minh, cho nên ta dắt về xem có nuôi được không."
Sóc con quay đầu hồ nghi nhìn Lữ Thụ, ý là, hai người các ngươi cùng một phe à?
Nhưng mà không đợi nó kịp phản ứng, Lữ Tiểu Ngư đã một tay kéo nó đến bên mình bắt đầu xoa nắn: "Oa, mềm thật, đáng yêu quá!"
Sóc con lúc ấy có chút mộng bức, hoàn toàn không hiểu rõ tình hình. Nó muốn ra sức giãy thoát, kết quả là đánh giá thấp khí lực hiện tại của Lữ Tiểu Ngư.
Đơn giản là tuyệt vọng được không, khí lực của con người hiện tại đều lớn như vậy sao?
Sóc con ra sức chen được một cái đầu từ giữa hai tay Lữ Tiểu Ngư, thê thảm đưa tay cầu cứu Lữ Thụ. Cái mẹ nó trái cây chưa cướp về, tự do của mình cũng mất rồi!
Qua một hồi lâu, sóc con chán nản ngồi bệt trên đầu gối Lữ Tiểu Ngư. Nó xem như đã hiểu, hai huynh muội này đúng là một loại, sức lực đều đặc biệt lớn!
"Nó có tên chưa?" Lữ Tiểu Ngư ngẩng đầu hỏi Lữ Thụ, nói chuyện đồng thời còn cầm dao gọt hoa quả cắt một miếng trái cây màu xanh cho sóc con.
Sóc con chết lặng ăn miếng trái cây vốn thuộc về mình, bắt đầu suy ngẫm về cuộc đời chuột của mình... Rõ ràng trong quần thể sóc đã khác biệt, mắt thấy sắp mở hậu cung thì đột nhiên gặp tai họa bất ngờ, ngay cả cây cũng bị người ta nhổ đi...
Hiện tại bản thân lại bị giam giữ, ngay cả tự do cũng mất.
Nhìn miếng trái cây sắp bị Lữ Tiểu Ngư ăn hết, phần thịt quả biến mất tựa như tuổi xuân đã chết của mình...
Lữ Thụ phát hiện, hình như mang theo vật nhỏ này về thật sự là một quyết định khá sáng suốt. Dường như Lữ Tiểu Ngư nhìn thấy nó còn vui hơn nhìn thấy đồ ăn. Hắn nghĩ nghĩ nói: "Chưa đặt tên, hay là ngươi đặt một cái đi?"
Lữ Tiểu Ngư vui vẻ, còn có đặc quyền này nữa sao?
"Hay là gọi nó Béo Đập đi?" Lữ Tiểu Ngư vui vẻ nói.
Mặt Lữ Thụ lúc ấy liền đen lại, cái năng lực đặt tên của ngươi kiểu gì thế? Sóc con bắt đầu rơi lệ, mình mập chỗ nào?
Phản ứng này của sóc con khiến Lữ Thụ hơi bất ngờ: "Ngươi nghe hiểu chúng ta nói chuyện à?"
Sóc con mặc kệ hắn, tiếp tục rơi lệ.
"Xem ra nó không thích tên này," Lữ Tiểu Ngư gật đầu nói: "Vậy đổi tên khác, cứ gọi bản danh của ngươi đi, Tiểu Hung Hứa!"
Lữ Thụ lúc ấy liền mê man: "Ngươi giọng gì thế?! Ngươi nói tiếng phổ thông được không!?"
"Đến từ Tiểu Hung Hứa giá trị cảm xúc tiêu cực, +1+1+1+1..."
Được, hệ thống cũng ngầm thừa nhận cái tên này... Khó khăn lắm mới có tên, lại còn không phải tiếng phổ thông.
Tuy nói thật Lữ Thụ cũng rất hy vọng sóc con có thể ở lại. Đối phương đã mở linh trí, hắn cũng không đến mức ngày nào cũng nhốt người ta trong lồng, làm vậy cảm giác hơi tàn nhẫn.
Cho nên muốn giữ sóc con lại, vẫn phải bắt đầu từ phương diện khác.
Lữ Thụ rất muốn thử xem, cho động vật nhỏ ăn quả Tẩy Tủy sẽ có hiệu quả gì, nhưng hắn nhịn được. Hiện tại thật sự không phải lúc cho Tiểu Hung Hứa ăn quả Tẩy Tủy. Quỷ biết con hàng này có thể vụng trộm bỏ chạy không, cuối cùng gây ra tai họa gì cho mình?
Chỉ là... Ngoài quả Tẩy Tủy, còn có thứ gì có thể dụ dỗ nó đây? Lữ Thụ hơi đau đầu, những thứ hắn mua trong cửa hàng, hình như cũng không phù hợp lắm.
Đúng lúc này, sau khi Lữ Tiểu Ngư ăn xong trái cây màu xanh, tự mình mở một túi khoai tây chiên Lý Huyền Nhất đưa cho nàng, do dự nửa ngày, chia một miếng lớn thành hai nửa đưa cho Tiểu Hung Hứa.
Tiểu Hung Hứa bán tín bán nghi ăn một miếng, mắt lập tức thẳng đơ, thứ gì mà ngon thế!
Lữ Tiểu Ngư vui vẻ, xoa đầu lông xù của Tiểu Hung Hứa: "Sau này ngươi đi theo ta, loại thứ này thường xuyên có ăn!"
Tiểu Hung Hứa nửa điểm liêm sỉ cũng không có, vội vàng gật đầu biểu thị, ngươi có khoai tây chiên, ngươi nói gì cũng tính!
Mặt Lữ Thụ lúc ấy liền đen lại. Phía mình còn đang suy nghĩ có thứ gì tốt có thể giữ chân Tiểu Hung Hứa, kết quả nửa miếng khoai tây chiên liền mua chuộc được ngươi à?!
Có dám dễ dàng hơn chút nữa không? Có chút tiền đồ được không?!
Thiếu niên chạy loạn lại vì ngẫu nhiên được một quyển Khô Thủy Kinh từ đó bước lên Tu Tiên Chi Lộ, mời đọc, truyện đã hơn 1k chương.
Đề xuất Voz: Tình yêu học trò