Dẫu Khương Vân chẳng mấy thiện cảm với Lưu Hạo, nhưng gã dù sao cũng là đệ tử Dược Thần tông, hắn không cứu thì Tiêu Tranh chắc chắn cũng sẽ ra tay. Trong lúc băng rừng vượt núi, Tiêu Tranh đưa cho Khương Vân một bình ngọc, gấp gáp nói: “Bên trong có ít đan dược bổ sung linh khí, đệ mau dùng đi!”
Khương Vân không chút khách sáo, đón lấy bình ngọc rồi dốc ngược, nuốt chửng mấy viên đan dược mà chẳng cần nhìn kỹ. Đan dược của tam phẩm luyện dược sư quả nhiên bất phàm, vừa vào bụng đã hóa thành linh khí bàng bạc, trong nháy mắt tràn ngập cửu đại kinh mạch và đan điền, cấp tốc lấp đầy những hao tổn vừa qua. Linh khí sung túc khiến tinh thần Khương Vân chấn động, cảm giác tuyệt vọng trước sự truy sát của Bách Thảo Cốc cũng vơi đi phần nào.
Nhìn vết máu nơi khóe miệng Tiêu Tranh vẫn chưa khô, Khương Vân áy náy khẽ giọng: “Tiêu đại ca, là đệ liên lụy mọi người rồi!”
“Không trách đệ!” Tiêu Tranh đã dùng đan dược nên sắc mặt hồng hào hơn đôi chút, gã lắc đầu mỉm cười: “Lần này Bách Thảo Cốc phái ra toàn tu sĩ Phúc Địa cảnh, lại thêm Phùng Khải Sơn là Phúc Địa ngũ trọng. Trận thế lớn thế này vốn dĩ không chỉ để giết đệ, mà là muốn diệt gọn cả chúng ta!”
Khương Vân cười khổ: “Nhưng mọi chuyện chung quy cũng từ đệ mà ra.”
Tiêu Tranh bỗng nghiêm nét mặt, nhìn thẳng vào Khương Vân: “Khương lão đệ, chúng ta đã xưng huynh gọi đệ tức là người một nhà. Đệ còn nói những lời khách sáo ấy, ta sẽ thực sự nổi giận đấy!”
Lời nói ấy như một dòng suối ấm chảy qua lòng Khương Vân. Rời khỏi Mang Sơn, hắn đã nếm trải lòng người hiểm ác, nhưng cũng may mắn gặp được những bậc chân tình. Từ sư phụ, sư huynh cho đến Hạ Trung Hưng, Tùng Tần, và giờ là Tiêu Tranh, Tạ Tiểu Dung trước mắt, họ đều là những người đáng để hắn dốc lòng đối đãi.
Đột nhiên, mắt Khương Vân lóe lên hàn quang: “Phía trước có người, hẳn là tu sĩ Bách Thảo Cốc!”
Dù Tiêu Tranh kinh ngạc vì Khương Vân chưa có thần thức mà lại phát hiện địch nhân sớm hơn mình, nhưng lúc này gã chỉ quan tâm đến an nguy của Lưu Hạo. Tiêu Tranh nghiến răng, tốc độ tăng thêm mấy phần, Khương Vân cũng im lặng bám sát theo sau.
Chỉ trong chớp mắt, một bóng người hiện ra, chính là tu sĩ Bách Thảo Cốc. Trên tay gã đang xách một chiếc đầu người, khuôn mặt ấy vẫn còn vương lại vẻ uất hận và sợ hãi tột cùng.
“Lưu Hạo!” Tiêu Tranh run rẩy dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu như muốn nứt ra vì phẫn nộ. Gã gầm lên một tiếng, tay vung ra một con hỏa long rực cháy lao thẳng về phía đối phương.
Khương Vân nhìn thấy thủ cấp của Lưu Hạo, lòng cũng dâng lên một tia áy náy. Dù sao đối phương cũng vì hắn mà chết. Khương Vân lập tức tung ra một chưởng sương mù khổng lồ, từ trên cao giáng xuống đỉnh đầu tu sĩ kia.
Tên tu sĩ Bách Thảo Cốc hoàn toàn không ngờ sẽ chạm trán hai người ở đây. Trong lúc bất ngờ không kịp đề phòng, gã bị sương mù của Khương Vân áp chế, ngay sau đó hỏa long của Tiêu Tranh đã ầm ầm oanh kích lên người. Dù là tu sĩ Phúc Địa cảnh, nhưng trước đòn liên thủ đầy phẫn nộ của hai người, gã cũng bị đánh sát tại chỗ.
Giết được kẻ thù báo hận cho Lưu Hạo, nhưng lửa giận trong lòng Tiêu Tranh vẫn không nguôi. Gã vung tay ném thêm một hỏa cầu đốt xác kẻ kia, rồi cẩn thận thu lại thủ cấp của sư đệ. Tạ Tiểu Dung đứng bên cạnh, đôi mắt đã nhòe lệ, nghẹn ngào không nói nên lời.
“Đừng khóc! Nợ máu của Lưu sư đệ, chúng ta nhất định sẽ đòi lại! Đi!” Tiêu Tranh lạnh lùng buông một câu, môi mím chặt, tiếp tục lao về phía trước.
Một lát sau, phía sau họ vang lên một tiếng nổ rung trời chuyển đất, huyễn trận kia đã hoàn toàn sụp đổ. Tiếng gầm thét của Phùng Khải Sơn từ xa vọng lại: “Khương Vân, Tiêu Tranh, ta phải băm vằm các ngươi thành muôn mảnh!”
Nhận thấy truy binh đang áp sát với tốc độ kinh người, Khương Vân bỗng dừng lại, buông Tạ Tiểu Dung xuống rồi chắp tay nói với hai người: “Hai vị, chúng ta hãy chia nhau ra, hẹn gặp lại ở ngôi làng nhỏ phía trước.”
Tiêu Tranh hiểu ngay ý định của hắn, vội vàng lắc đầu: “Không được, Khương lão đệ, đệ không phải đối thủ của chúng đâu!”
Khương Vân mỉm cười trấn an: “Yên tâm, đệ không định liều mạng, chỉ là muốn kìm chân chúng thôi. Đệ vẫn còn nhiều pháp bảo chưa dùng đến, vả lại rớt xuống Nghịch Yêu Kiều đệ còn sống sót trở về được, mấy kẻ này muốn giết đệ cũng không dễ dàng vậy đâu!”
Tiêu Tranh thừa biết nếu không có người ở lại cản đường, cả ba chắc chắn sẽ cùng chết. Nhưng gã không nỡ để Khương Vân một mình dấn thân vào chỗ chết. Thấy Tiêu Tranh còn do dự, Khương Vân bồi thêm: “Tiêu đại ca, không đi sẽ không kịp mất! Đệ thực sự không chết đâu, đừng quên ở La gia đệ còn một vị bằng hữu Phúc Địa cửu trọng, lúc cần thiết người đó sẽ hiện thân cứu đệ!”
Đó là lời nói dối để trấn an, và Tiêu Tranh cũng lờ mờ đoán ra. Nếu vị bằng hữu kia có thể tùy ý ra tay, thì đã không cần phải bí mật cảnh báo Khương Vân từ trước.
“Tiêu đại ca, đi mau, nếu không tất cả chúng ta đều sẽ bỏ mạng tại đây!”
Trước sự kiên quyết của Khương Vân, Tiêu Tranh nghiến răng giậm chân: “Được! Lão đệ, đệ nhất định phải cẩn thận, không được cậy mạnh. Chỉ cần trở về Dược Thần tông, ta sẽ lập tức đem người đến cứu đệ!”
Khương Vân mỉm cười gật đầu: “Được!”
Tiêu Tranh nhìn sâu vào mắt Khương Vân một lần cuối, rồi dứt khoát đưa Tạ Tiểu Dung rời đi. Tạ Tiểu Dung ngoảnh lại, nghẹn ngào thốt lên: “Huynh nhất định phải sống đấy!”
Ba người quen biết chưa lâu, nhưng sau một đêm sinh tử có nhau, tình cảm đã trở nên sâu nặng hơn bao giờ hết. Khương Vân đứng lặng nhìn bóng họ khuất dần, bỏ mặc những luồng hơi thở mạnh mẽ đang tiến lại gần sau lưng. Hắn tin rằng chỉ cần không có thêm biến số, Tiêu Tranh và Tạ Tiểu Dung sẽ an toàn, nhất là khi trong tay họ còn có La Lăng Tiêu làm con tin để kiềm chế người của La gia.
Khi bóng dáng hai người hoàn toàn biến mất, nụ cười trên môi Khương Vân vụt tắt, thay vào đó là vẻ lạnh lẽo thấu xương. Hắn quay người lại, nhìn chằm chằm vào những bóng người mờ ảo phía xa, đôi mắt lóe lên hung quang tàn khốc.
“Bách Thảo Cốc, các ngươi khinh người quá đáng!”
“Muốn giết ta? Không dễ thế đâu! Núi rừng này chính là nhà của ta. Hôm nay, dẫu có chết, ta cũng sẽ kéo tất cả các ngươi chôn cùng, không một kẻ nào thoát được!”