Chương 99: Tử Mẫu Thú Ngọc

Khương Vân tâm minh như kính, sau chuyện hôm nay, hắn và Vạn Hồng Ba đã định sẵn là thế bất lưỡng lập. Huống hồ quả trứng yêu thú biến dị này vốn là vật vô chủ, lại có thể giúp hắn tăng tiến thực lực, nếu không lấy thì thật uổng phí thiên vật!

Sau khi hạ quyết tâm, chẳng cần Bạch Trạch chỉ điểm, trong thức hải của Khương Vân lập tức hiện ra toàn cảnh bên trong Huyễn Thú Đồ. Hắn dễ dàng phát hiện một vật hình cầu trắng muốt đang chôn sâu dưới lòng đất.

“Chính là nó!”

Khương Vân lập tức truyền lệnh cho Hàn Minh Dực Bức. Tức thì, một con tê tê trực tiếp chui xuống đất, ôm lấy viên trứng yêu thú kia rồi hướng về phía vị trí của Khương Vân mà lao tới.

Cùng lúc đó, Vạn Hồng Ba đang định rời khỏi Huyễn Thú Đồ bỗng biến sắc. Lão đột ngột xoay người, trừng mắt nhìn Khương Vân quát lớn: “Gux gan!”

Dứt lời, Vạn Hồng Ba giơ tay, hướng về phía Khương Vân chỉ thẳng một ngón giữa không trung. Rõ ràng lão đã nhận ra mục đích của Khương Vân, và điều này cũng khiến lão triệt để động sát tâm. Khương Vân giết chết Phương Nhược Lâm lão có thể mặc kệ, nhưng bây giờ Khương Vân lại dám cướp đi quả trứng yêu thú vốn thuộc về lão, đó chính là tìm đường chết.

Dưới chỉ lực của Vạn Hồng Ba, thân thể Khương Vân nhất thời bị áp bách đến mức không thể nhúc nhích. Một kích của tu sĩ Động Thiên cảnh căn bản không phải là thứ mà hắn hiện tại có thể chống đỡ.

Thế nhưng, trong mắt hắn hàn quang lóe lên, con Hàn Minh Dực Bức kia đột nhiên vỗ cánh một lần nữa. Chỉ thấy từng đạo gợn sóng nhạt nhòa xuất hiện khắp nơi trong thế giới mặt phẳng này, rung động điên cuồng.

Dưới sự rung động này, sắc mặt Vạn Hồng Ba lại biến đổi. Lão có thể rõ ràng cảm giác được lực lượng dao động của từng đạo gợn sóng này giống như những dòng ám lưu, toàn bộ đều dũng mãnh dồn về phía mình.

“Ầm!”

Mặc dù vậy, một chỉ này của Vạn Hồng Ba vẫn dễ dàng đánh ra. Một tiếng vỡ vụn thanh thúy truyền tới, thế giới bên trong Huyễn Thú Đồ bất ngờ xuất hiện vô số vết nứt.

Còn Khương Vân, dưới một chỉ này, máu tươi trong miệng cuồn cuộn phun ra, cả người bị đánh bay điên cuồng. Vô số lực lượng nhục thân bên trong cơ thể hắn tại khắc này tăng tốc vận chuyển, cấp tốc phục hồi vết thương suýt chút nữa đã xuyên thủng lồng ngực.

“Hô!”

Sau khi trút ra một hơi dài, Khương Vân cắn răng từ trên mặt đất đứng lên, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Vạn Hồng Ba nói: “Vạn phong chủ, ta có mấy vấn đề không hiểu!”

Sắc mặt Vạn Hồng Ba cũng cực kỳ âm trầm, bởi vì từng đạo gợn sóng vô hình kia giống như xiềng xích trói buộc trên người lão, cưỡng ép nén tu vi Động Thiên cảnh của lão xuống, trực tiếp rơi xuống Phúc Địa nhất trọng cảnh.

Nói cách khác, một chỉ vừa rồi đủ để dễ dàng giết chết Khương Vân nhưng giờ đây đã bị suy giảm. Lão tự nhiên hiểu rõ hơn bất kỳ ai, đây chính là lực lượng trói buộc của Huyễn Thú Đồ, vốn là phương pháp lão dùng để khống chế thực lực yêu thú bên trong, không ngờ bây giờ lại bị Khương Vân lợi dụng con Hàn Minh Dực Bức kia để áp chế ngược lại mình.

“Không hiểu thì cũng không cần hiểu nữa!”

Vạn Hồng Ba căn bản không chuẩn bị nói nhảm với Khương Vân. Lão lại lần nữa đưa tay, đi cùng với một tiếng thú gào bén nhọn, từ trên thân thể lão đột nhiên xông ra một đạo hư ảnh dài trăm trượng, hóa thành một con rết to lớn, dương nanh múa vuốt lao về phía Khương Vân.

Bởi vì lúc này bên cạnh Khương Vân vẫn có vô số hung thú đang sợ hãi vây quanh, Vạn Hồng Ba không dám trực tiếp xông lên, chỉ có thể dùng phương thức này để tấn công.

Khương Vân đồng dạng đưa ra một chỉ, lập tức mây mờ cuồn cuộn hiện ra. Trong mây mờ còn mang theo một luồng băng hàn chi ý mãnh liệt như muốn đóng băng vạn vật, hợp hai làm một, nghênh hướng hư ảnh con rết kia.

“Ầm!”

Hai bên va chạm kịch liệt. Mây mờ của Khương Vân trong nháy mắt sụp đổ, thế nhưng con rết kia cũng bị lực lượng băng hàn bùng nổ đóng băng ngay giữa không trung. Lực lượng băng hàn này tự nhiên là đến từ Hàn Minh Dực Bức.

Thân thể Khương Vân lại một lần nữa bay ngược ra sau, thất khiếu đều bắt đầu rỉ máu. Dù có Hàn Minh Dực Bức tương trợ, dù thực lực của Vạn Hồng Ba bị áp chế ở Phúc Địa nhất trọng, hắn vẫn không phải là đối thủ của đối phương.

Khương Vân ngay cả máu tươi cũng không kịp lau sạch, lại một lần nữa từ trên mặt đất đứng lên nói: “Vạn phong chủ, ta muốn thỉnh giáo một chút, đây là vật gì!”

Vừa nói, Khương Vân vừa đưa hai ngón tay chỉ vào mi tâm của con Hàn Minh Dực Bức vẫn luôn đi theo bên cạnh mình. Chỉ thấy hai ngón tay hắn như hư ảo, trực tiếp lún vào trong đầu con dơi, ngay lập tức lôi ra ngoài một đoàn ánh sáng to như hạt đậu, bên trong có một phiến ngọc màu trắng nhỏ xíu.

Nhìn thấy khối ánh sáng màu trắng này, sắc mặt Vạn Hồng Ba triệt để đại biến. Mặc dù lão định mở miệng phủ nhận, thế nhưng lúc này, đông đảo phong chủ và trưởng lão bên ngoài Huyễn Thú Đồ đã lập tức nhận ra nó.

Lam Hoa Chiêu nhíu mày nói: “Đây là Tử Mẫu Thú Ngọc của Vạn sư đệ. Một là mẫu ngọc, một là tử ngọc, nhờ vật này có thể khiến người ta khống chế được thú loại mạnh hơn bản thân rất nhiều.”

Ngay khi Lam Hoa Chiêu vừa dứt lời, Vi Chính Dương vốn luôn im lặng bỗng lắc đầu, lặng lẽ lùi lại một bước rồi biến mất không dấu vết.

Lúc trước khi Phương Nhược Lâm bị giết, hay khi sự thật về việc Sa Cảnh Sơn bị bức ép lộ ra, Vi Chính Dương đều không rời đi. Nhưng đến lúc này, lão hiểu rõ hôm nay Vạn Hồng Ba chẳng những không giết được Khương Vân, mà còn có khả năng lớn bị phản phệ, cho nên lão phải đi trước.

Thanh âm của Khương Vân lại vang lên: “Nếu ta không đoán sai, trên người Phương Nhược Lâm chắc hẳn cũng có một vật y hệt thế này! Vạn phong chủ, không biết việc này ngài có thể cho đệ tử một lời giải thích chăng?”

Thực ra Khương Vân đã sớm phát hiện vật này trong đầu Hàn Minh Dực Bức và đoán đó là thứ giúp Phương Nhược Lâm khống chế nó. Chỉ là hắn không chắc nó thuộc về Phương Nhược Lâm hay Vạn Hồng Ba nên mới giữ im lặng. Nay Vạn Hồng Ba đã muốn giết hắn, hắn đương nhiên không còn cố kỵ, không ngờ lại đoán trúng phóc.

Kết hợp lời nói của Lam Hoa Chiêu và Khương Vân, mọi người xung quanh đều lộ vẻ bừng tỉnh đại ngộ. Ban đầu thấy Phương Nhược Lâm khống chế được Hàn Minh Dực Bức, dù có nghi hoặc nhưng họ nghĩ nàng là em gái Phương Vũ Hiên nên có bảo vật cũng thường. Nhưng giờ Lam Hoa Chiêu đã xác nhận phiến ngọc này là của Vạn Hồng Ba, rõ ràng lão đã giúp Phương Nhược Lâm gian lận!

Điều này khiến quần tình kích động, vô số đệ tử đồng loạt lên tiếng quát mắng.

“Hèn hạ!”

“Quá vô sỉ! Thân là phong chủ mà lại giúp đệ tử gian lận!”

“Vậy thì cần gì phải tổ chức Xông Ngũ Phong? Ngoài mặt thì cho chúng ta cơ hội, âm thầm lại nội định từ trước. Hừ, ta nghi ngờ bốn phong kia cũng như vậy, nhất định phải điều tra triệt để việc này!”

Từng tiếng chỉ trích kịch liệt không chỉ khiến Vạn Hồng Ba lâm vào cảnh khốn quẫn, mà còn liên lụy đến ba vị phong chủ khác khiến sắc mặt họ vô cùng khó coi, ánh mắt nhìn Vạn Hồng Ba cũng thêm vài phần bất thiện.

Tiếng quát mắng của đệ tử và ánh mắt của các phong chủ khiến Vạn Hồng Ba tràn đầy oán hận. Lão cười lạnh một tiếng: “Khương Vân, ngươi chẳng những tàn hại đồng môn, coi thường môn quy, mà còn ngậm máu phun người vu khống trưởng bối, vô pháp vô thiên! Ngay cả đồ của ta ngươi cũng dám cướp, đúng là hạng dã phu không có cha mẹ dạy dỗ. Hôm nay ta sẽ thay phụ mẫu ngươi dạy dỗ lại ngươi cho tốt!”

“Ầm ầm ầm!”

Theo lời Vạn Hồng Ba, trên thân lão đột nhiên bộc phát ra một luồng khí tức cường đại. Có thể thấy lờ mờ từng đạo gợn sóng như xiềng xích đang trói buộc lão lần lượt vỡ vụn.

“Đi chết đi!”

Vạn Hồng Ba đã khôi phục thực lực Động Thiên cảnh, đột nhiên hướng về phía Khương Vân tung ra hai chưởng. Toàn bộ thế giới bên trong Huyễn Thú Đồ rung chuyển dữ dội, dường như sắp sửa sụp đổ.

Đúng lúc này, một giọng nói lãnh đạm đột ngột vang lên:

“Ngươi là cái thá gì? Người của Tàng Phong ta dù có không hiểu quy củ, cũng không đến lượt hạng như ngươi dạy dỗ!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Đế Cấm Khu
BÌNH LUẬN